HNI 09-2
BÀI THƠ CHƯƠNG 29: LỊCH SỬ SAI LẦM CỦA TIỀN TỆ
Thuở ban đầu, tiền chỉ là chiếc cầu
Nối trao đổi, nối niềm tin giản dị
Một con cá đổi vài đấu lúa
Người với người nhìn thẳng ánh mắt nhau.
Rồi kim loại lên ngôi thay lời hứa
Vàng bạc sáng nhưng lòng dần tối đi
Giá trị đo bằng cân nặng
Chứ không còn bằng nghĩa tình.
Người đúc tiền, nắm luôn vận mệnh
Ai giữ khuôn, kẻ đó làm vua
Tiền thôi là công cụ
Mà thành dây trói tự do.
Giấy được in nhanh hơn mồ hôi
Con số chạy nhanh hơn mùa vụ
Của cải sinh ra từ nợ
Chứ không từ lao động con người.
Ngân hàng mọc lên như đền thờ mới
Niềm tin đặt vào chữ ký xa lạ
Người làm cả đời không hiểu
Vì sao mình mãi thiếu trước hụt sau.
Tiền đẻ ra tiền, không cần bàn tay
Kẻ có vốn ngồi yên vẫn lớn
Kẻ chỉ có sức lao động
Chạy cả đời không kịp giá tăng.
Chiến tranh nổ ra vì tiền
Hòa bình cũng được mua bằng tiền
Đạo đức bị đem mặc cả
Lương tâm gắn giá trên sàn.
Con người không còn hỏi:
“Việc này có đúng không?”
Mà hỏi:
“Việc này có lợi không?”
Tiền từ phương tiện thành mục đích
Từ đầy tớ hóa ông chủ cuộc đời
Nhiều người giàu nhưng rỗng
Nhiều kẻ nghèo nhưng mất luôn niềm tin.
Sai lầm không nằm ở đồng tiền
Mà ở chỗ ta trao cho nó quyền lực tối cao
Khi quên rằng:
Tiền phải phục vụ sự sống
Chứ không được cai trị con người.
Lịch sử tiền tệ viết bằng con số
Nhưng nước mắt thì không thống kê
Bao thế hệ làm thuê cho hệ thống
Mà tưởng mình đang tự do.
Đã đến lúc gieo lại hạt giống mới
Tiền mang linh hồn cộng đồng
Giá trị đo bằng sự đủ đầy
Không phải bằng nỗi sợ thiếu.
Ngày tiền quay về đúng chỗ
Là ngày con người đứng thẳng lưng
Không cúi đầu trước con số
Mà ngẩng đầu sống đúng làm người