HNI 09-2
BÀI THƠ CHƯƠNG 36: TÀI CHÍNH NHÂN VĂN
Ngày xưa tiền sinh ra từ bàn tay người
Từ giọt mồ hôi rơi xuống đất
Từ hạt lúa cúi đầu trước gió
Từ niềm tin trao nhau không cần giấy ký
Rồi có một ngày
Tiền rời khỏi đất
Rời khỏi cây
Rời khỏi ánh mắt con người
Nó bay lên cao
Và quên mất mình từng là ai
Khi tiền không còn nghe tiếng thở của sự sống
Nó bắt đầu làm con người mệt mỏi
Làm đất khô cằn
Làm cộng đồng rạn nứt
Và gieo những giấc mơ không có lối về
Ngôi làng trong mơ không xây bằng những con số lạnh
Mà bằng những vòng tay biết chia sẻ
Ở đó tiền đi chậm
Đủ để nghe nhịp tim của cộng đồng
Đủ để thấy nụ cười không bị mua bán
Tài chính ở đây không đứng trên con người
Nó cúi xuống
Như một người phục vụ thầm lặng
Ghi nhận công sức
Gìn giữ niềm tin
Và nuôi dưỡng ngày mai
Mỗi đồng tiền mang theo một lời hứa
Không làm tổn thương ai
Không cướp đi tương lai của trẻ nhỏ
Không đổi sự sống lấy lợi nhuận chóng qua
Tiền sinh ra từ đất lành
Từ cây được trồng bằng kiên nhẫn
Từ bàn tay lao động chân thật
Từ trí tuệ biết nghĩ cho cộng đồng
Người già không bị bỏ quên vì không tạo lợi nhuận
Trẻ nhỏ không lớn lên trong nỗi sợ thiếu thốn
Con người được sống chậm
Và giàu theo cách rất người
Ở nơi đó
Giàu không phải là có nhiều
Mà là đủ cho nhau
Đủ để sẻ chia
Đủ để tiếp tục gieo trồng
Tài chính nhân văn không ồn ào
Nó lặng lẽ chảy
Như mạch nước ngầm
Nuôi cả khu vườn mà không cần được gọi tên
Ngôi làng trong mơ không hứa làm giàu nhanh
Chỉ hứa không để ai bị bỏ lại
Không để đồng tiền phản bội sự sống
Không để niềm tin trở thành món hàng
Và khi tiền trở về đúng chỗ của mình
Con người nhẹ lại
Đất thở sâu hơn
Cây xanh lên từng ngày
Cộng đồng đứng vững không cần tranh giành
Đó không còn là giấc mơ
Mà là một lựa chọn
Chọn sống tử tế
Chọn tài chính có linh hồn
Chọn tương lai được xây bằng yêu thương