HNI 11/2
Bài thơ
**Chương 31
Thế giới ảo và sự biến mất của lương tâm**
Có một thế giới không cần cửa
Không cần đường nhưng vẫn đông người
Nơi ánh sáng phát ra từ màn hình lạnh
Và tiếng nói vang lên…
không cần nhìn vào mắt nhau.
Ở đó
một cú chạm tay
có thể làm nên bão tố
một dòng chữ ngắn
có thể giết chết niềm tin.
Người ta xây lâu đài bằng lượt thích
Đo giá trị bằng con số vô hồn
Mỗi ngày chạy theo những con sóng ảo
Mà quên mất
trái tim mình đang cạn dần nguồn sống thật.
Trong thế giới ấy
gương mặt được lọc bằng ngàn lớp kính
nụ cười được chỉnh sửa bằng phần mềm
còn lương tâm
bị làm mờ
như một thông báo không quan trọng.
Có người khóc sau màn hình
Nhưng phía bên kia
chỉ là biểu tượng cảm xúc cười.
Có người bị tổn thương đến tận cùng
Nhưng tất cả những gì nhận lại
là một cú lướt qua.
Thế giới ảo không có mùi máu
nên người ta quên mất nỗi đau là có thật
Không thấy giọt nước mắt rơi
nên tưởng lời mình nói không làm ai chảy máu.
Chúng ta dần quen với việc phán xét
khi không ai biết mình là ai
Quen với việc ném đá
khi bàn tay không hề dính bụi.
Ẩn sau một tài khoản
con người trở nên mạnh mẽ lạ thường
Mạnh để chê bai
Mạnh để hạ bệ
Mạnh để làm tổn thương
nhưng yếu ớt khi phải đối diện chính mình.
Lương tâm —
từng là ngọn đèn nhỏ trong đêm
nay chập chờn trước cơn bão thông tin
Giữa vô vàn tiếng ồn
tiếng nói bên trong ta
dần trở nên yếu ớt.
Khi sự thật và giả dối
được chia sẻ với tốc độ ngang nhau
Khi tin giả lan nhanh hơn lời xin lỗi
Thì điều biến mất trước tiên
không phải là dữ liệu
mà là lòng trắc ẩn.
Ta bắt đầu xem nỗi đau như một nội dung
Xem bi kịch như một tiêu đề
Xem sai lầm của người khác
là cơ hội để mình nổi bật.
Và rồi một ngày
ta không còn phân biệt
điều gì là đúng
điều gì là nên.
Chỉ còn lại
sự im lặng của lương tâm
giữa biển người ồn ào.
Nhưng…
Giữa thế giới ảo ấy
vẫn có những người dừng lại
trước khi bấm gửi
Vẫn có những trái tim chọn tử tế
dù không ai bắt buộc.
Vẫn có những lời nói
được viết ra bằng trách nhiệm
Vẫn có những bàn tay
dùng mạng lưới vô hình
để kết nối yêu thương thật.
Bởi thế giới ảo
không có lỗi
Công nghệ không có tội
Chỉ có con người
quên mang theo lương tâm
khi bước vào đó.
Nếu mỗi dòng chữ
được viết như đang nói trước mặt nhau
Nếu mỗi chia sẻ
được cân nhắc bằng lòng nhân ái
Thì màn hình kia
sẽ không còn lạnh lẽo.
Và lương tâm
sẽ không biến mất.
Nó chỉ đang đợi
chúng ta bật sáng lại
bằng sự tỉnh thức của chính mình.