HNI 22/2

Bài thơ Chương 44: Hạt gạo kim cương như di sản thời đại

Hạt gạo kim cương lấp lánh giữa đời,

Không chỉ nuôi thân mà nuôi khát vọng.

Từ ruộng đồng bước vào kỷ nguyên mới,

Mang giá trị vượt khỏi mùa gió chướng.

Trong mỗi hạt là mồ hôi đất mẹ,

Là trí tuệ người thắp sáng tương lai.

Không còn là lương thực đơn thuần nữa,

Mà thành tài sản kết nối ngày mai.

Kim cương không nằm sâu trong đá,

Mà kết tinh từ hạt lúa hiền hòa.

Khi khoa học chạm vào nông nghiệp,

Giá trị xưa bỗng hóa ngân hà.

Hạt gạo nhỏ nhưng tầm nhìn lớn,

Gói trong mình chiến lược trăm năm.

Là di sản của thời đại chuyển đổi,

Nơi nông dân sánh bước cùng chuyên gia.

Từ bàn tay đến nền tảng số,

Từ thửa ruộng ra thị trường xa.

Hạt gạo kim cương thành lời cam kết,

Rằng Việt Nam sẽ tỏa sáng hiên ngang.