HNI 27-2

BÀI THƠ CHƯƠNG 5: KHI CÁN CÂN NGHIÊNG VỀ MỘT PHÍA

 

Những tòa nhà kính vươn lên giữa trời

Phản chiếu ánh vàng của đồng tiền lấp lánh

Dưới chân chúng là dòng người lặng lẽ

Chạy theo nhịp sống không kịp thở dài

 

Khoảng cách không còn đo bằng con đường

Mà bằng những con số trên màn hình chứng khoán

Một bên tài sản sinh sôi qua từng cú nhấp

Một bên lương tháng mỏng như sương

 

Thành phố rực rỡ ánh đèn quảng cáo

Nhưng nhiều căn phòng tối đèn hy vọng

Giấc mơ an cư trở nên xa xỉ

Khi giá nhà cao hơn cả tương lai

 

Đứa trẻ lớn lên giữa hai thế giới

Một bên trường học mở cửa bằng học phí

Một bên cánh cổng khép lại âm thầm

Vì cha mẹ không đủ điều kiện bước qua

 

Công nghệ hứa hẹn thiên đường tiện ích

Nhưng cũng chọn lọc ai được ở lại

Người thành thạo ngôn ngữ của thuật toán

Bước nhanh hơn trong dòng chảy số

 

Còn những bàn tay quen lao động cũ

Chật vật giữa dây chuyền tự động

Máy móc không biết mệt

Nhưng con người thì có

 

Tài chính xoay vòng như cơn lốc

Lợi nhuận sinh ra từ những phép tính vô hình

Trong khi mồ hôi vẫn rơi ngoài công trường

Giữa nắng gắt của đời thực

 

Niềm tin đôi khi mong manh

Khi cán cân nghiêng về một phía

Công bằng không tự sinh ra

Nếu chỉ chờ thị trường quyết định

 

Giữa thịnh vượng và bất an đan xen

Xã hội đứng trước câu hỏi lớn

Làm sao để của cải không chỉ tích tụ

Mà lan tỏa thành cơ hội chung

Khi cán cân được giữ thăng bằng

Hy vọng mới có thể nảy mầm

Và tương lai không còn chia đôi

Bởi ranh giới của giàu và nghèo.