HNI 28-2
BÀI THƠ CHƯƠNG 7: CON NGƯỜI GIỮA KỶ NGUYÊN HẬU CÔNG NGHIỆP
Giữa thành phố sáng lên từ dữ liệu
Những dòng mã chạy suốt đêm không ngủ
Robot lặng thầm thay người nơi xưởng máy
Trí tuệ nhân tạo học cách nghĩ suy
Con người đứng trước màn hình lấp lánh
Tự hỏi mình còn lại những gì đây
Khi bánh răng thôi gọi tên số phận
Và dây chuyền không giữ bước chân này
Ta không còn là nhịp tay lặp lại
Không còn là tiếng búa giữa trời đêm
Ta là ngọn lửa âm thầm sáng tạo
Là giấc mơ chưa kịp gọi thành tên
Máy có thể tính ngàn phương án đúng
Nhưng không biết rung động trước một nụ cười
Không thể khóc khi hoàng hôn buông chậm
Không biết yêu và cũng chẳng biết người
Giữa biển số hóa mênh mang vô tận
Trái tim người là mật mã riêng tư
Lòng trắc ẩn là điều không sao chép
Là điều đời vẫn khát giữa sương mù
Ta học lại cách lắng nghe chính mình
Giữa ồn ã của muôn vàn kết nối
Học im lặng để nhìn sâu bản thể
Giữ nhân văn trong từng bước đi tới
Kỷ nguyên mới mở ngàn cánh cửa rộng
Tự do trao cùng trách nhiệm song hành
Công nghệ mạnh nhưng tâm hồn phải lớn
Để ánh sáng không lạc giữa mong manh
Con người ấy – không còn là công cụ
Mà là nguồn của sáng tạo tương lai
Khi trưởng thành hơn mọi dòng thuật toán
Ta viết tiếp thời đại bằng đôi tay.