HNI 03-3
BÀI THƠ CHƯƠNG 33: GIÁO DỤC SUỐT ĐỜI TRONG KỶ NGUYÊN AI
Ngày xưa ta học một lần rồi đủ
Mang hành trang bước trọn một đời
Nhưng thế giới xoay nhanh như gió
Kiến thức hôm nay mai đã xa vời
Con chữ cũ không còn đứng yên nữa
Mỗi bình minh mở lối mới vô cùng
Máy thông minh học điều ta dạy
Và dạy lại ta giữa mênh mông
Lớp học không còn trong bốn bức tường
Mà trải rộng trên nền trời số hóa
Một thiết bị nhỏ trong tay mở cửa
Tri thức về như sóng biển chan hòa
Người công nhân học thêm về dữ liệu
Người nông dân hiểu cảm biến đồng sâu
Bác sĩ cập nhật từng dòng thuật toán
Thầy giáo cùng AI bắc nhịp cầu
Không ai bị buộc dừng ở vạch cũ
Tuổi năm mươi vẫn có thể bắt đầu
Mỗi kỹ năng là một hạt giống
Gieo xuống đời sẽ nảy mầm sau
Học để hiểu hơn mình và thế giới
Học để làm chủ những đổi thay
Học để giữ phần người ấm áp
Giữa ánh màn hình xanh mỗi ngày
AI có thể nhớ ngàn trang sách
Nhưng không thay được trái tim người
Giáo dục dạy ta điều nhân ái
Biết lắng nghe và biết mỉm cười
Học cách hỏi thay vì chỉ đáp
Học hoài nghi những điều tưởng xong
Học hợp tác trong không gian mở
Nối bàn tay qua biển rộng sông
Tri thức chảy như dòng sông lớn
Ai không bơi sẽ lỡ chuyến đò
Nhưng xã hội dang tay làm bến
Để mọi người đều có cơ hội sang bờ
Một quốc gia giàu không chỉ máy móc
Mà giàu từ năng lực mỗi con người
Khi từng công dân ham học hỏi
Tương lai bừng sáng giữa đất trời
Giáo dục suốt đời là lời cam kết
Không ai bị bỏ lại phía sau
Dù miền núi hay nơi phố thị
Đều chung quyền tiếp cận tri thức sâu
Trong kỷ nguyên của trí tuệ nhân tạo
Con người vẫn là gốc rễ đầu tiên
Học để sống và sống để học
Để nhân văn còn mãi vững bền