HNI 08-3

BÀI THƠ CHƯƠNG 10: KHÁT VỌNG ĐỘC LẬP

 

Đất nước trải qua những mùa dài khói lửa

Bóng ngoại xâm phủ kín những chân trời

Trong lòng đất vẫn âm thầm nhịp thở

Của một dân tộc không chịu cúi đầu.

 

Những con đường làng vang lời thề nhỏ

Những mái nhà giữ lửa giữa đêm sâu

Từ ruộng lúa đến núi rừng xa thẳm

Khát vọng tự do cháy mãi trong lòng.

 

Có những người rời quê đi tìm lối

Mang nỗi đau của đất nước trong tim

Tìm ánh sáng cho tương lai dân tộc

Giữa thế giới rộng lớn và đổi thay.

 

Từng lời nói trở thành ngọn lửa

Từng trang sách mở lối cho ngày mai

Ý tưởng nhỏ dần thành niềm tin lớn

Gọi muôn người cùng đứng dậy đấu tranh.

 

Những đoàn người bước qua đêm tối

Mang theo niềm hy vọng của quê hương

Không chỉ là cuộc chiến bằng vũ lực

Mà còn là sức mạnh của niềm tin.

 

Những cánh đồng nghe bước chân lịch sử

Những con sông ghi dấu những lời thề

Nhân dân đứng lên thành dòng thác lớn

Cuốn trôi mọi xiềng xích áp bức.

 

Trong gian khó càng sáng lên ý chí

Những bàn tay nối lại thành sức mạnh

Đất nước nhỏ nhưng lòng người rộng lớn

Quyết giữ lấy quyền sống tự do.

 

Rồi một ngày bình minh bừng thức dậy

Lá cờ bay giữa quảng trường đông người

Tiếng hô vang hòa cùng nhịp trái tim

Một dân tộc bước sang trang lịch sử.

Từ ngày ấy trời quê hương rộng mở

Con đường mới bắt đầu giữa ánh sáng

Độc lập không chỉ là lời tuyên bố

Mà là giấc mơ chung của muôn đời.

Và lịch sử vẫn thì thầm nhắc lại

Rằng tự do không đến từ ngẫu nhiên

Nó được viết bằng niềm tin và máu

Của bao người giữ trọn nghĩa non sông.