HNI 09-3
BÀI THƠ CHƯƠNG 21: NHỮNG BƯỚC CHÂN DÂN VẬN
Có những bước chân đi vào làng xóm
Không mang theo quyền lực hay mệnh lệnh
Chỉ mang theo lời hỏi thăm giản dị
Và mong muốn hiểu lòng người.
Con đường dân vận bắt đầu từ lắng nghe
Từ câu chuyện bên hiên nhà buổi chiều
Từ nỗi lo của người nông dân ngoài ruộng
Và ước mơ của người trẻ giữa phố đông.
Không phải mọi điều đều giải quyết bằng văn bản
Có những việc cần sự cảm thông
Có những khoảng cách cần bàn tay nối lại
Bằng sự chân thành của con người.
Người làm dân vận học cách kiên nhẫn
Như người gieo hạt trên cánh đồng dài
Tin rằng từng lời nói đúng lúc
Có thể làm thay đổi cả một ngày mai.
Họ lắng nghe những điều nhỏ bé
Những nỗi lo tưởng như rất bình thường
Nhưng từ đó hiểu được dòng chảy
Đang âm thầm trong lòng xã hội.
Khi người dân được nói lên suy nghĩ
Khoảng cách dần thu hẹp lại gần
Những điều tưởng như khó khăn
Bắt đầu có con đường để giải quyết.
Dân vận không phải là lời kêu gọi
Mà là sự đồng hành lâu dài
Khi người dân thấy mình trong việc chung
Họ sẽ góp sức bằng cả tấm lòng.
Những bước chân ấy đi qua nhiều miền
Qua phố thị và làng quê xa xôi
Gieo vào lòng người niềm tin lặng lẽ
Rằng đất nước được dựng xây từ sự đồng lòng.
Và mỗi cuộc trò chuyện giản dị
Có thể mở ra một con đường mới
Khi lòng dân được thấu hiểu thật sự
Sức mạnh cộng đồng sẽ lớn lên.
Dân vận là ngọn lửa âm thầm
Sưởi ấm niềm tin giữa đời thường
Để từng bàn tay trong xã hội
Cùng dựng xây ngày mai của đất nước.