HNI 10/3

Bài thơ – Chương 26: Khủng hoảng môi trường toàn cầu

Trái Đất xanh từng là ngôi nhà lớn,

Rừng bạt ngàn, biển hát khúc yên vui.

Sông hiền hòa chảy qua bao thế hệ,

Nuôi con người từ buổi sớm bình minh.

Nhưng lòng tham mở những cánh cửa tối,

Rừng ngã xuống theo nhịp búa vô tình.

Khói nhà máy phủ bầu trời xám đục,

Biển cũng buồn khi rác phủ trùng khơi.

Băng nơi cực đang lặng lẽ tan chảy,

Nước dâng cao nhắc nhở cả nhân gian.

Những cơn bão trở mình dữ dội,

Như lời kêu cứu của hành tinh xanh.

Đất vẫn nhẫn nại chờ người tỉnh thức,

Cây vẫn mong bàn tay được gieo trồng.

Mỗi hạt giống là một lời hy vọng,

Mỗi việc làm là một ánh bình minh.

Nếu hôm nay con người biết dừng lại,

Sống hài hòa với đất với trời.

Ngày mai xanh sẽ lại về trên đất,

Và hành tinh lại hát khúc yên vui. 🌍🌱