HNI 13-3

BÀI THƠ CHƯƠNG I: KHỞI NGUỒN GIẤC MƠ SÂM NỮ HOÀNG

 

Từ đất mẹ âm thầm nuôi mạch sống

Một hạt mầm lặng lẽ ngủ trong sâu

Gió núi kể câu chuyện từ ngàn trước

Rằng thiên nhiên luôn giữ những nhiệm màu.

Có những loài cây sinh ra rất lặng

Không phô trương mà giá trị vô cùng

Qua năm tháng hút tinh hoa trời đất

Kết tinh thành dược liệu quý trong rừng.

Từ tán lá của đại ngàn xanh thẳm

Giọt sương rơi nuôi dưỡng đất hiền hòa

Những rễ sâm bám sâu vào lòng đất

Giữ bí mật mà thiên nhiên ban ra.

Ai hiểu được hành trình cây lớn dậy

Phải kiên trì qua tháng tháng năm năm

Không vội vã như bao cây mùa vụ

Mà chậm rãi tích tụ giọt tinh anh.

Giấc mơ ấy bắt đầu từ ý tưởng

Rằng đất Việt cũng có thể trồng sâm

Không chỉ để làm giàu cho một người

Mà nuôi dưỡng cả cộng đồng âm thầm.

Những cánh rừng sẽ xanh thêm màu lá

Những bản làng sẽ sáng ánh niềm vui

Người nông dân nâng niu từng luống đất

Gửi niềm tin vào hạt giống ngày mai.

Từ một cây có thể thành cánh rừng

Từ một ước mơ thành bao hy vọng

Khi con người biết quay về với đất

Biết trân trọng những gì trời ban tặng.

Sâm không chỉ là dược liệu quý giá

Mà còn là câu chuyện của thời gian

Củ sâm nhỏ nhưng chứa bao năng lượng

Của nắng mưa, của đất mẹ dịu dàng.

Và từ đó một hành trình mở lối

Cho tương lai của những vùng quê xa

Nơi dược liệu không còn là tiềm năng

Mà thành nguồn sức mạnh của quốc gia.

Giấc mơ sâm bắt đầu từ rất nhỏ

Như hạt mầm nằm lặng dưới tầng sâu

Nhưng khi được con người cùng nâng đỡ

Sẽ thành rừng xanh phủ khắp địa cầu.