HNI 13-3:
BÀI THƠ CHƯƠNG 3: ĐẤT MẸ NUÔI MẦM SÂM
Từ lòng đất sâu thẳm ngàn năm
Một mầm sâm lặng lẽ sinh thành
Không phô trương như muôn loài hoa
Nhưng ẩn chứa sức mạnh mong manh.
Đất mẹ ôm mầm trong yên lặng
Như ôm một giấc mơ nhiệm màu
Mưa nắng dẫu đi qua bao lượt
Mầm sâm vẫn kiên nhẫn lớn sâu.
Giữa đại ngàn xanh thẳm mênh mông
Sương sớm rơi trên từng chiếc lá
Rừng lặng nghe nhịp thở đất trời
Nuôi dưỡng mầm sâm ngày một lớn.
Không phải cây nào cũng trở thành báu vật
Không phải đất nào cũng sinh linh
Chỉ nơi đất lành hội đủ khí
Mới cho đời một gốc sâm linh.
Rễ cắm sâu vào lòng đất mẹ
Tìm dưỡng chất của núi của rừng
Mỗi thớ đất là một câu chuyện
Của thời gian lặng lẽ không ngừng.
Bao năm tháng âm thầm tích tụ
Nắng ban ngày, sương lạnh ban đêm
Rễ sâm lắng nghe nhịp đất thở
Để lớn lên bền bỉ dịu êm.
Con người đến học từ thiên nhiên
Hiểu giá trị từng tấc đất lành
Biết nâng niu từng mầm nhỏ bé
Để ngày mai rừng sâm xanh xanh.
Một hạt giống gieo vào lòng đất
Không chỉ là một giấc mơ cây
Mà là hy vọng của tương lai
Được bắt đầu từ chính hôm nay.
Khi bàn tay con người chăm sóc
Cùng thiên nhiên kết nối bền lâu
Đất sẽ trả bằng nguồn dược quý
Cho cuộc đời thêm mạnh thêm sâu.
Sâm Nữ Hoàng – mầm xanh thầm lặng
Nhưng sức mạnh lan tỏa muôn nơi
Như lời nhắc con người nhớ mãi
Rằng đất là nguồn sống cuộc đời.
Mai này khi rừng sâm bạt ngàn
Phủ khắp những triền núi xa xôi
Người sẽ hiểu rằng từ đất mẹ
Sinh ra báu vật của con người.
Một mầm sâm – một niềm hy vọng
Một cánh rừng – một giấc mơ chung
Khi đất mẹ và người gặp gỡ
Tương lai xanh sẽ mãi trùng phùng