HNI 13-3

BÀI THƠ CHƯƠNG 6: KHỞI NGUỒN CỦA SÂM NỮ HOÀNG

Từ sâu thẳm của đại ngàn nguyên sơ

Một hạt giống âm thầm sinh trưởng

Không ồn ào giữa bao loài cây

Nhưng mang trong mình sức sống phi thường.

Sâm Nữ Hoàng – tên gọi đầy kiêu hãnh

Sinh ra từ đất mẹ linh thiêng

Nơi khí hậu dịu dàng của núi

Và sương rừng phủ trắng bình yên.

Mầm sâm nhỏ vươn lên từ đất

Như đứa con của rừng già xanh

Từng chiếc lá đón nắng ban sớm

Từng chiếc rễ tìm dưỡng chất mong manh.

Không vội vã như cây mùa vụ

Sâm lớn lên qua tháng qua năm

Âm thầm tích tụ nguồn sinh lực

Của mưa nguồn và nắng xa xăm.

Trong thân rễ ẩn bao điều bí mật

Những dưỡng chất của đất của trời

Mỗi năm tháng là thêm một lớp

Tinh hoa rừng gửi gắm cho đời.

Lá sâm mỏng như bàn tay nhỏ

Hứng ánh sáng giữa tán rừng cao

Gió khe núi thì thầm bên lá

Kể chuyện đời cây sâm tự hào.

Rễ sâm bám sâu vào lòng đất

Như tìm về nguồn cội xa xưa

Mỗi nhánh rễ là dòng sinh lực

Chảy âm thầm qua bốn mùa mưa.

Thiên nhiên tạo nên bao cấu trúc

Để bảo tồn giống quý lâu dài

Thân mềm mại nhưng đầy sức sống

Giữ linh hồn dược liệu tương lai.

Những nhà khoa học rồi sẽ hiểu

Trong từng thớ rễ nhỏ mong manh

Là hệ thống sinh học kỳ diệu

Giữ cho cây sâm mãi xanh lành.

Không chỉ là một loài dược liệu

Mà còn là biểu tượng rừng sâu

Của sự sống bền bỉ lặng lẽ

Giữa thiên nhiên rộng lớn nhiệm màu.

Qua bao thế hệ người gìn giữ

Giống sâm vẫn tiếp tục sinh sôi

Như lời nhắc con người nhớ mãi

Rừng và đất là mẹ của đời.

Sâm Nữ Hoàng từ đất Việt lớn

Mang trong mình khí chất núi non

Một mầm sống bé nhỏ hôm nay

Có thể nuôi hy vọng nước non.

Khi con người hiểu nguồn gốc ấy

Biết trân quý từng gốc sâm rừng

Thì tương lai dược liệu đất Việt

Sẽ vươn mình mạnh mẽ không ngừng.

Từ hạt giống nhỏ giữa rừng sâu

Thành báu vật của bao thế hệ

Sâm Nữ Hoàng – món quà của đất

Cho cuộc đời sức khỏe tràn trề.