HNI 14-3
BÀI THƠ CHƯƠNG 12: HƠI THỞ CỦA ĐẤT TRỜI
Có những hạt giống không vội nảy mầm
Chúng chờ đất lành và khí hậu dịu êm.
Sâm Nữ Hoàng cũng vậy
Không sống nơi nắng gắt
Không lớn lên giữa đất khô cằn.
Nó cần hơi thở của rừng
Cần làn sương sớm
Cần bóng mát của tán cây đại ngàn.
Ở nơi núi cao lộng gió
Nơi mây chạm vào ngọn lá
Nhiệt độ dịu dàng quanh năm.
Đó là quê hương của sâm
Nơi đất mềm như lòng mẹ
Ôm trọn từng mầm sống nhỏ.
Lớp lá rừng mục theo năm tháng
Tạo thành tầng mùn màu mỡ
Nuôi dưỡng từng chiếc rễ non.
Đất không chỉ là đất
Mà là ký ức của rừng
Là những mùa mưa đã đi qua.
Sâm lặng lẽ hút từng giọt dinh dưỡng
Từ lòng đất sâu thẳm
Tích lũy sức mạnh của thời gian.
Ánh nắng không cần quá nhiều
Chỉ vài tia xuyên qua tán lá
Cũng đủ cho cây lớn lên.
Sương mờ buổi sáng
Là tấm áo mỏng của núi
Che chở những vườn sâm non.
Độ ẩm của không gian
Là dòng nước vô hình
Nuôi dưỡng từng chiếc lá xanh.
Đất phải tơi xốp và nhẹ
Để rễ sâm được thở
Để nước mưa không ở lại quá lâu.
Trong lòng đất
Những vi sinh vật bé nhỏ
Âm thầm làm việc mỗi ngày.
Chúng biến lá mục thành dinh dưỡng
Biến rừng già thành nguồn sống
Cho những củ sâm quý.
Thiên nhiên là người thầy lớn
Dạy con người cách trồng dược liệu.
Không ép đất phải thay đổi
Không ép cây phải lớn nhanh
Chỉ cần hiểu và tôn trọng tự nhiên.
Khi khí hậu và đất hòa làm một
Sâm sẽ tự mình trưởng thành.
Và trong lòng đất yên tĩnh ấy
Một báu vật đang lớn lên từng ngày
Mang sức khỏe của núi rừng đến cho con người.