HNI 14-3

BÀI THƠ CHƯƠNG 14: HÀNH TRÌNH CHĂM SÓC ĐẾN MÙA THU HOẠCH

Giữa rừng xanh tĩnh lặng

Những mầm sâm âm thầm lớn lên.

Không ồn ào như cánh đồng lúa

Không rực rỡ như vườn hoa mùa hạ.

Sâm chọn cách trưởng thành

Trong sự kiên nhẫn của thời gian.

Người trồng sâm mỗi ngày bước vào rừng

Như thăm một người bạn cũ.

Họ cúi xuống từng luống đất

Quan sát từng chiếc lá non.

Những giọt nước tưới nhẹ

Thấm vào lòng đất mát.

Độ ẩm được giữ vừa đủ

Để rễ cây thở cùng đất rừng.

Ánh nắng được che lại

Bằng những mái lưới dịu dàng.

Sâm thích ánh sáng dịu

Như buổi sớm trong rừng sâu.

Lá rừng phủ trên mặt đất

Giữ lại hơi thở của thiên nhiên.

Cỏ dại được nhổ nhẹ nhàng

Không làm xáo trộn giấc ngủ của rễ.

Mỗi mùa trôi qua lặng lẽ

Cây sâm lớn thêm một chút.

Không ai vội vàng thúc ép

Vì sâm cần thời gian của riêng mình.

Dưới lòng đất sâu

Củ sâm lặng lẽ tích lũy sức mạnh.

Từng năm trôi qua chậm rãi

Như nhịp thở của núi rừng.

Người trồng sâm hiểu điều đó

Nên họ kiên nhẫn đợi chờ.

Đến một mùa thu yên tĩnh

Khi lá rừng bắt đầu vàng nhẹ.

Đó là lúc vườn sâm

Bước vào mùa thu hoạch.

Bàn tay người nông dân cẩn thận

Đào đất quanh từng gốc cây.

Đất được mở ra chậm rãi

Như mở một kho báu của thiên nhiên.

Củ sâm hiện ra trong lòng đất

Mang hình dáng của thời gian.

Mỗi củ là một câu chuyện

Của nhiều năm chăm sóc.

Rửa sạch trong dòng nước mát

Củ sâm hiện lên màu vàng ấm.

Người trồng nhìn thành quả

Bằng ánh mắt đầy tự hào.

Không chỉ là một sản phẩm

Mà là kết tinh của kiên nhẫn.

Từ mầm cây nhỏ bé ngày nào

Đến củ sâm quý hôm nay.

Hành trình ấy dạy con người

Bài học về sự bền bỉ.

Và giữa rừng sâu lặng lẽ

Một mùa sâm mới lại bắt đầu.