HNI 15-3:
BÀI THƠ CHƯƠNG 17: HÀNH TRÌNH CHỮA LÀNH GIỮA VƯỜN SÂM
Giữa nhịp sống vội vàng
Con người nhiều khi quên thở.
Những con đường thành phố
Đầy khói bụi và lo toan.
Tâm trí mỏi mệt dần
Giữa những ngày quay cuồng.
Rồi một ngày ta tìm về
Một vùng núi yên bình.
Nơi những vườn sâm xanh
Ẩn mình dưới tán rừng.
Gió núi thổi nhẹ
Mang theo hương đất lành.
Tiếng chim gọi buổi sớm
Đánh thức một ngày an yên.
Du khách bước chậm lại
Trên con đường đất nhỏ.
Bỏ lại sau lưng
Những ồn ào của phố thị.
Trong vườn sâm tĩnh lặng
Lá khẽ rung trong nắng sớm.
Mỗi gốc sâm nhỏ bé
Chứa sức mạnh thiên nhiên.
Một chén trà sâm nóng
Lan tỏa hơi ấm dịu dàng.
Cơ thể dần thư thái
Tâm trí cũng nhẹ nhàng hơn.
Người ta ngồi thiền dưới rừng
Lắng nghe nhịp thở của mình.
Những bước chân chậm rãi
Đi giữa lối mòn xanh.
Không cần điều gì lớn lao
Chỉ cần một khoảng bình yên.
Không cần nhiều lời nói
Chỉ cần nghe tiếng gió rừng.
Thiên nhiên âm thầm chữa lành
Những mệt mỏi trong lòng người.
Cây sâm lặng lẽ lớn
Như sức sống trong con người.
Nó dạy ta hiểu rằng
Sức khỏe là món quà quý.
Giữa vườn sâm thanh tĩnh
Ta tìm lại chính mình.
Một hành trình giản dị
Nhưng sâu sắc vô cùng.
Khi rời khỏi khu vườn
Ta mang theo điều quý giá.
Không chỉ là hương sâm
Mà là sự bình an trong tim.