HNI 19-3

BÀI THƠ CHƯƠNG 1

🌿 SÂM – HƠI THỞ CỦA SỰ SỐNG

Giữa trời đất rộng bao la

Có cây lặng lẽ sinh ra giữa đời

Không lời mà lại biết cười

Không chân mà vẫn gọi mời nhân gian

Rễ cắm sâu tận lòng ngàn

Hút tinh khí đất, lan tràn ánh dương

Thân mang dáng dấp con người

Như hình nhắc nhở một đời tương sinh

Ngàn năm tích tụ linh thiêng

Một cây sâm nhỏ, bao miền an vui

Chẳng ồn ào, chẳng tranh lời

Lặng im chữa bệnh cho người thế gian

Khi thân xác đã hao mòn

Sâm như ngọn lửa vẫn còn bừng lên

Gọi về sức sống thiêng liêng

Tái sinh từng nhịp bình yên trong người

Không riêng thuốc chữa thân thôi

Mà còn nuôi dưỡng nụ cười bên trong

Sâm là kết nối mênh mông

Giữa người với đất, giữa lòng với tâm

Thời gian chắt lọc âm thầm

Càng lâu càng quý, càng ngầm càng sâu

Không vội lớn, chẳng vội già

Sống theo nhịp thở chan hòa thiên nhiên

Dạy ta bài học bình yên

Chậm mà vững chãi, dịu hiền mà sâu

Một cây – giá trị dài lâu

Không đo bằng giá, mà sâu nghĩa tình

Người trồng không chỉ mưu sinh

Mà đang gieo hạt hành trình tương lai

Từ một mầm nhỏ hôm nay

Mai thành cả một rừng cây nhiệm màu

Từ một gốc rễ ban đầu

Mở ra thế giới nhiệm màu nhân sinh

Sâm không chỉ để cứu mình

Mà còn cứu cả hành trình nhân gian

Khi người quay lại thiên nhiên

Cũng là lúc chạm bình yên trong lòng

Sâm như nhịp thở mênh mông

Nuôi đời sống mới, nuôi lòng nhân sinh

Một cây – một giấc mộng lành

Một rừng – một cõi an lành tương lai

Từ đây mở lối ngày mai

Ngôi làng trong mơ bắt đầu từ đây

Sâm là hạt giống trao tay

Gieo vào nhân loại những ngày bình an

Ai người hiểu được sâu xa

Sẽ thấy sự sống nở hoa trong mình 🌱