HNI 20-3

🌍 BÀI THƠ CHƯƠNG 7: SÂM – NHỊP NỐI ĐẤT TRỜI VÀ CON NGƯỜI

 

Con người từ đất sinh ra

Lớn lên nhờ nước, nhờ hòa khí trời

 

Mang trong từng nhịp cuộc đời

Dấu vết vũ trụ không lời vẫn mang

 

Nhưng rồi giữa chốn nhân gian

Con người dần lạc khỏi làn thiên nhiên

 

Sống trong bê tông triền miên

Quên đi nhịp thở dịu hiền đất xưa

 

Quên rằng mỗi sớm mỗi trưa

Mình là một phần nắng mưa đất trời

 

Cây sâm lặng lẽ một đời

Đứng nơi rừng thẳm giữ lời thiên nhiên

 

Rễ sâu ôm đất dịu hiền

Hút nguồn sinh khí nối liền muôn nơi

 

Lá xanh đón ánh mặt trời

Chuyển thành năng lượng nuôi đời âm thầm

 

Không cần phô diễn xa xăm

Mà là kết nối âm thầm bền lâu

 

Một cây đứng giữa rừng sâu

Mà mang vũ trụ nhiệm màu bên trong

 

Thời gian lặng lẽ trôi dòng

Ghi vào từng rễ từng vòng sinh linh

 

Ai hay trong dáng nhỏ xinh

Là cầu nối giữa hành trình đất – người

 

Khi ta chạm đến sâm thôi

Là chạm vào cả đất trời bao la

 

Một dòng năng lượng chan hòa

Chảy qua thân thể như là hồi sinh

 

Không còn rời rạc riêng mình

Mà là một mảnh sinh linh địa cầu

 

Người không tách khỏi rừng sâu

Rừng không tách khỏi địa cầu bao la

 

Tất cả kết nối chan hòa

Như là một thể không xa không gần

 

Ai còn sống vội muôn phần

Xin về chạm đất một lần mà nghe

 

Nghe trong từng nhánh rễ kia

Là lời vũ trụ đang chia sẻ mình

 

Sâm không chỉ để dưỡng sinh

Mà còn đánh thức hành trình bên trong

Để ta hiểu giữa mênh mông

Mình là một phần trong dòng thiên nhiên 🌱