HNI 24-3
BÀI THƠ CHƯƠNG 37: SÂM NỮ HOÀNG – HÀNH TRÌNH RA THẾ GIỚI
Từ lòng đất mẹ âm thầm thức giấc
Một mầm xanh ươm giấc mộng dài
Sâm Nữ Hoàng – tinh hoa hội tụ
Gọi nắng về trên những sớm mai
Gió kể chuyện từ ngàn năm trước
Rừng thì thầm giữ lấy niềm tin
Từng chiếc lá mang hồn dân tộc
Từng giọt sương nuôi dưỡng bình minh
Không vội vã giữa dòng thương mại
Không ồn ào giữa chốn hơn thua
Sâm vẫn lớn bằng tình đất Việt
Bằng yêu thương chẳng thể cân đong
Có những giá trị không đo đếm
Chỉ cảm nhận bằng trái tim người
Sâm mang theo điều thiêng liêng ấy
Để chữa lành những vết thương đời
Một củ sâm – ngàn năm tích tụ
Một hành trình – vạn dặm tương lai
Từ bản địa vươn ra thế giới
Mang Việt Nam chạm tới ngày mai
Không chỉ bán một sản phẩm quý
Mà trao đi một lối sống lành
Sống cân bằng giữa thân và trí
Sống an nhiên giữa cõi mong manh
Sâm đi khắp năm châu bốn bể
Như cánh chim vượt gió đại dương
Mang thông điệp của thời đại mới
Sống vì nhau – sống biết yêu thương
Có những con đường chưa ai mở
Có những ước mơ chờ gọi tên
Người gieo hạt phải là người mộng
Dám bước đi dù lắm gập ghềnh
Sâm không chỉ của riêng đất Việt
Mà của chung nhân loại mai sau
Khi sức khỏe là điều quý nhất
Khi con người cần lại gần nhau
Hành trình ấy không là điểm đến
Mà là dòng chảy mãi không ngừng
Từ hôm nay lan ra thế giới
Một mầm xanh hóa cả đại dương
Rồi mai này khi ai nhắc đến
Sâm Nữ Hoàng – ánh sáng dịu êm
Là nhớ mãi một miền đất Việt
Biết cho đi để nhận lại niềm tin 🌿