HNI 26-3

BÀI THƠ CHƯƠNG 44: DI SẢN SINH HỌC CHO THẾ HỆ TƯƠNG LAI

 

Có những điều ta giữ trong tay

Nhưng rồi sẽ rơi theo năm tháng

Có những thứ ta xây rất lớn

Nhưng thời gian vẫn có thể xóa nhòa

 

Vậy ta để lại điều gì

Cho những người chưa từng gặp

Những đứa trẻ của ngày mai

Sẽ sống trong thế giới ta tạo ra hôm nay

 

Không phải chỉ là tiền bạc

Không phải chỉ là công trình

Mà là những mầm sống nhỏ

Đang âm thầm lớn lên mỗi ngày

 

Cây sâm nằm sâu trong đất

Lặng lẽ tích tụ từng chút giá trị

Không ồn ào, không vội vã

Như cách thiên nhiên nuôi dưỡng chính mình

 

Một mầm xanh hôm nay

Là hy vọng của nhiều năm sau

Một hành động nhỏ bé

Là tương lai được hình thành

 

Di sản không phải thứ để cất giữ

Mà là thứ phải được nuôi dưỡng

Không phải để ngắm nhìn

Mà để tiếp tục phát triển

 

Mỗi vùng đất được giữ gìn

Là một lời hứa với mai sau

Mỗi dòng nước được bảo vệ

Là một phần của sự sống tiếp nối

 

Con người không chỉ sống cho mình

Mà sống cho những gì sẽ đến

Mỗi lựa chọn hôm nay

Đều chạm vào tương lai phía trước

 

Tri thức được truyền đi

Như ánh lửa không tắt

Từ thế hệ này sang thế hệ khác

Giữ cho hành trình không đứt đoạn

 

Một cây sâm không đứng một mình

Mà sống trong cả hệ sinh thái

Như con người không tồn tại riêng lẻ

Mà trong sự kết nối vô hình

 

Có những giá trị không nhìn thấy

Nhưng lại bền vững nhất

Như niềm tin, như trách nhiệm

Như tình yêu dành cho sự sống

 

Nếu hôm nay ta biết trân trọng

Những gì thiên nhiên ban tặng

Thì ngày mai sẽ còn đủ đầy

Cho những người tiếp bước

 

Không ai sống mãi với thời gian

Nhưng di sản có thể ở lại

Như một lời nhắn gửi dịu dàng

Rằng chúng ta đã từng có mặt

Và đã chọn gieo những điều tốt đẹp

Cho một thế giới chưa kịp gọi tên 🌿🌍✨