HNI 26-3

BÀI THƠ CHƯƠNG 02: NHÂN – DUYÊN – QUẢ: DÒNG CHẢY VÔ HÌNH

Gieo nhân xuống giữa cuộc đời

Không riêng một hạt, một thời mà thôi

Hạt kia nằm đó lặng trôi

Chờ duyên hội đủ mới rồi nở hoa

Nhân như giọt nước chan hòa

Duyên là dòng chảy mở ra con đường

 

Không duyên, nhân vẫn bình thường

Như mầm chưa gặp ánh dương đất trời

 

Có người nỗ lực một đời

Mà chưa kết trái, bởi thời chưa sang

 

Có người chợt gặp cơ may

Là do duyên cũ đắp xây từ lâu

 

Đừng nhìn hiện tại nông sâu

Mà quên quá khứ nhiệm màu phía sau

 

Nhân kia chẳng mất nơi đâu

Chỉ là đang đợi nhịp cầu thời gian

 

Duyên như gió thoảng nhẹ nhàng

Khi về đúng lúc, mở ngàn lối đi

 

Có khi lạc bước sân si

Nhân xưa trỗi dậy, kéo đi bất ngờ

 

Có khi một thoáng tình cờ

Lại là duyên cũ đợi chờ bấy lâu

 

Đời không chỉ trắng với đen

Mà là muôn sắc đan xen duyên tình

 

Nhân không đứng một mình

Duyên về mới khiến hành trình nở hoa

 

Như cây cần đất chan hòa

Cần mưa, cần nắng mới ra quả lành

 

Nếu không hội đủ duyên lành

Nhân kia vẫn ngủ mong manh giữa đời

 

Đừng vội trách phận nổi trôi

Khi nhân chưa gặp đúng nơi đúng thời

 

Cũng đừng tự mãn khi vui

Quả kia là kết của đời trước gieo

 

Nhân là gốc rễ bám sâu

Duyên là nhịp nối đưa cầu sang sông

 

Quả là hoa trái cuối cùng

Hiển bày tất cả những gì đã gieo

 

Một lời nói nhẹ gieo theo

Cũng thành nhân nhỏ đi vào tương lai

 

Một lần giúp đỡ ai ai

Gieo duyên gặp lại những ngày bình yên

 

Có khi oán trách ưu phiền

Lại là nhân xấu kéo liền khổ đau

 

Hiểu rồi mới thấy nhiệm màu

Ba điều gắn kết trước sau không rời

 

Nhân – duyên – quả nối thành đời

Như vòng tuần hoàn chẳng rời nhau ra

Biết gieo nhân thiện hiền hòa

Biết tìm duyên tốt, tránh xa lỗi lầm

Biết chờ kết quả âm thầm

Không vội, không ép, không lầm đường đi

Đời là một cuộc hành trình

Nhân duyên hội tụ, tự sinh quả lành