HNI 27-3

BÀI THƠ CHƯƠNG 5: HẠT GIỐNG TRONG TÂM

 

Một ý nghĩ nhỏ vừa sinh

Như hạt mầm lặng trong tim nảy chồi

 

Chưa thành lời nói trên môi

Nhưng đã âm thầm vẽ lối tương lai

 

Một lời nói nhẹ thoáng bay

Có khi ở lại tháng ngày trong ai

 

Một hành động nhỏ hôm nay

Có khi dẫn lối ngày mai đổi đời

 

Nhân gieo từ những nghĩ suy

Chứ đâu chỉ ở việc gì lớn lao

 

Một tia giận dữ dâng cao

Có thể thành sóng cuộn trào mai sau

 

Một tia thiện ý ban đầu

Có khi thành ánh trăng thâu dịu dàng

 

Lời như gió thoảng mênh mang

Mang theo ấm áp hoặc mang lạnh lùng

 

Một câu an ủi cuối cùng

Có khi cứu vớt tận cùng nỗi đau

 

Một lời cay đắng buông mau

Có khi ở lại rất lâu trong lòng

 

Ta thường quên mất bên trong

Bao nhiêu ý nghĩ đang dòng chảy đi

 

Mỗi ngày gieo hạt thầm thì

Không ai nhìn thấy, chỉ mình biết thôi

 

Nhưng rồi thành quả sinh sôi

Theo từng hành động giữa đời rộng sâu

 

Một ngày sống chậm một câu

Có khi tránh được nỗi sầu về sau

 

Một ngày giữ được bình tâm

Có khi đổi cả âm thầm cuộc đời

 

Suy nghĩ là gốc rễ thôi

Lời nói là nhánh, việc đời là hoa

Hoa kia rồi sẽ kết quả

Ngọt hay đắng cũng từ ta gieo trồng

Đừng xem ý nghĩ là không

Vì từ ý nghĩ dựng nên tháng ngày

Tập nhìn suy nghĩ hôm nay

Như người làm vườn chăm cây mỗi chiều

 

Gieo điều tử tế thật nhiều

Mai sau hạnh phúc dập dìu nở hoa