HNI 27-3

BÀI THƠ CHƯƠNG 10: NHỮNG HẠT GIỐNG TRONG THỜI ĐẠI SỐ

 

Ta sống giữa muôn trùng kết nối

Một chạm tay, thế giới mở ra

Một lời nói lan đi rất vội

Một nụ cười đến tận phương xa

 

Hạt giống gieo từ dòng trạng thái

Có khi nở rộ giữa triệu người

Có khi hóa thành cơn bão lớn

Quay trở về chính phía ta thôi

 

Ngày xưa gieo chờ mùa rất chậm

Giờ buổi sáng, chiều thấy quả rồi

Nhân quả chạy nhanh như tia chớp

Chạm đời bằng ánh sáng không lời

 

Một lời tốt, ngàn tim rung động

Một lời đau, ngàn giọt buồn rơi

Không còn nơi nào là bí mật

Ngoài tâm mình sáng tối mà thôi

 

Uy tín thành tài sản quý giá

Cao hơn cả bạc vàng phồn hoa

Một lần gian dối gieo bóng tối

Nhiều năm xây vẫn dễ phôi pha

 

Cơ thể cũng là trang nhật ký

Ghi từng ngày ta sống ra sao

Mỗi bữa ăn, mỗi lần thức muộn

Đều âm thầm viết tiếp hôm nào

 

Trái đất mệt vì bao tham vọng

Rừng lặng im kể chuyện đã qua

Biển dâng lên từng lời cảnh báo

Nhân quả giờ rộng khắp sơn hà

 

Con trẻ lớn bằng lời cha mẹ

Nhưng lớn hơn bằng việc ta làm

Một ánh mắt, một câu nhẫn nhịn

Thành tương lai rất đỗi dịu dàng

 

Công nghệ trao bàn tay quyền lực

Nhưng cũng trao trách nhiệm nặng vai

Ánh sáng kia nếu dùng sai hướng

Có thể thành bão lửa đêm dài

 

Hạnh phúc chẳng nằm nơi danh vọng

Cũng không ở đỉnh cao tiền tài

Chỉ nằm trong bình yên rất nhỏ

Ta gieo từ những phút hôm nay

 

Mỗi buổi sáng là trang giấy trắng

Mỗi lựa chọn là nét bút đầu

Đời là bức tranh dài vô tận

Vẽ từ muôn khoảnh khắc nhiệm màu

Gieo yêu thương nhận về an ổn

Gieo chân thành gặp được chân tâm

Giữa thời đại quay nhanh như gió

Nhân quả vẫn lặng lẽ âm thầm