HNI 13-4

BÀI THƠ CHƯƠNG 2: HẠT GIỐNG CHỮA LÀNH

 

Ngày xưa con người học nói cùng cây cỏ

Học thở cùng sương mai trên lá

Học ngủ cùng mùi đất ấm

Và học sống bằng những điều rất xanh

 

Một chiếc lá rơi cũng biết kể chuyện chữa lành

Một giọt nhựa cây biết xoa dịu cơn đau

Một rễ nhỏ nằm sâu trong đất

Giữ bí mật của nghìn năm.

 

Chúng ta lớn lên giữa thành phố ồn ào

Quên rằng mình từng thuộc về rừng

Quên tiếng gió gọi tên mình

Quên hương thuốc bay trong bếp lửa.

 

Rồi một ngày cơ thể lên tiếng

Bằng những cơn đau không báo trước

Bằng sự mệt mỏi không gọi tên

Bằng những khoảng trống trong tâm hồn.

 

Ta bắt đầu tìm về

Không phải để trốn chạy

Mà để nhớ lại

Mình đã từng khỏe mạnh như thế nào.

 

Một hạt giống nằm trong lòng bàn tay

Nhỏ đến mức gió cũng có thể mang đi

Nhưng khi chạm vào đất

Nó mang theo cả một tương lai.

 

Người gieo hạt không chỉ trồng cây

Họ trồng niềm tin

Trồng hi vọng

Trồng những mùa an yên chưa kịp tới.

 

Mỗi mầm xanh nhú lên từ đất

Là một lời hứa với ngày mai

Rằng con người vẫn có thể sống dịu dàng

Với chính hành tinh của mình.

 

Những cánh đồng không còn mùi hóa chất

Chỉ còn mùi mưa và nắng

Những khu vườn không còn tiếng máy ồn

Chỉ còn tiếng ong thì thầm.

 

Ở đó sức khỏe không bán trong lọ thuốc

Mà lớn lên trong từng bữa ăn

Không nằm trên hóa đơn bệnh viện

Mà nằm trong giấc ngủ bình yên.

 

Người già mỉm cười dưới bóng cây thuốc

Trẻ nhỏ chạy qua những luống hoa

Người bệnh tìm lại ánh mắt sáng

Từ những điều rất giản đơn.

 

Một ngôi làng bắt đầu từ hạt giống

Một giấc mơ bắt đầu từ niềm tin

Một tương lai bắt đầu từ thiên nhiên

Và con người bắt đầu lại từ chính mình.

 

Có những điều càng cổ xưa càng mới

Càng giản dị càng vĩ đại

Càng nhỏ bé càng bền lâu

Như chiếc lá cứu một đời người.

Ngày mai có thể đến từ rừng xanh

Từ những bàn tay trồng cây lặng lẽ

Từ những giấc mơ không ồn ào

Nhưng đủ mạnh để thay đổi thế giới.