HNI 28-3

BÀI THƠ CHƯƠNG 11: HÀNH TRÌNH THỨC TỈNH

 

Ta đi qua những mùa người

Ngỡ như thế giới rạng ngời phía xa

Có khi lạc giữa phồn hoa

Mới hay trống rỗng hóa ra trong lòng

 

Ngày dài bão nổi mênh mông

Đêm về mới thấy mình không thuộc về

Hỏi đời một lối quay về

Đời im lặng đáp bằng bề gió sương

 

Có người đuổi bắt vô thường

Có người gục ngã giữa đường danh hư

Ta gom từng mảnh giấc mơ

Khâu thành chiếc áo chờ giờ bình minh

 

Thời gian lặng lẽ đi nhanh

Dạy ta bài học mong manh kiếp người

Được – thua cũng chỉ một thời

Hơn nhau là cách mỉm cười mà thôi

 

Ai đi hết dốc cuộc đời

Mới hay chân bước rã rời vẫn đi

Có khi chẳng biết vì gì

Chỉ nghe tim bảo: đừng vì sợ đau

 

Một ngày đứng giữa thương đau

Chợt nghe tiếng gọi nhiệm màu bên trong

Không còn muốn sống hoài công

Không còn muốn chạy giữa vòng thị phi

 

Ta đi tìm chính ta đi

Giữa bao tiếng gọi mê ly cuộc đời

Buông tay bỏ lại nụ cười

Giả vờ hạnh phúc giữa nơi đông người

 

Có khi ta hỏi đất trời

Rằng ta sinh để làm người hay không

Gió cười chẳng nói gì xong

Chỉ mang hương cỏ mênh mông đáp lời

 

Ta nghe lòng nhẹ chơi vơi

Như mây bỏ núi như đời bỏ ta

Thì ra tất cả đi qua

Chỉ còn điều thiện đợi ta ở nhà

 

Một ngày khép lại phong ba

Ta nhìn quá khứ như là giấc mơ

Những điều từng tưởng lớn lao

Hóa ra cũng chỉ như làn khói bay

 

Đường dài chẳng biết còn bao

Nhưng tim đã bớt lao xao kiếm tìm

Bởi khi thấu hiểu niềm tin

Ta không cần phải chứng minh với đời

 

Từng ngày từng bước thảnh thơi

Đi qua dâu bể vẫn ngời bình an

Biết rằng vũ trụ mênh mang

Mỗi người là một hạt vàng nhỏ thôi

Nếu mai gió cuốn xa rồi

Xin đừng tiếc nuối một thời đã qua

Vì ta đã sống thật thà

Đã yêu cuộc sống như là chính ta.