HNI 30-3

BÀI THƠ CHƯƠNG 36: HẠT GIỐNG TRONG TRANG SÁCH

 

Mỗi đứa trẻ là một mùa xuân mới

Mỗi lớp học là một khu vườn im lặng

Bảng đen là bầu trời chưa có sao

Phấn trắng là những hạt mưa đầu tiên

 

Có người gieo bằng một lời khen nhỏ

Có người gieo bằng ánh mắt tin yêu

Có người gieo bằng cả đời lặng lẽ

Đứng phía sau những ước mơ bay

 

Một con chữ có thể thay số phận

Một bài học mở cánh cửa đời

Một câu nói có thể thành ánh sáng

Theo một người đi suốt trăm năm

 

Không phải mọi hạt giống đều nảy mầm ngay

Có hạt ngủ quên trong tháng năm dài

Có hạt nằm sâu trong ký ức

Chờ một ngày mưa xuống bất ngờ

 

Có đứa trẻ từng sợ bảng đen

Sợ những con số như bức tường lạnh

Chỉ cần một bàn tay dịu dàng

Bức tường ấy hóa thành cánh cửa

 

Có đứa trẻ từng nghĩ mình nhỏ bé

Giữa lớp học đông như dòng sông

Chỉ một lời tin tưởng thôi

Đã đủ thành đôi cánh lớn

 

Giáo dục không chỉ là điểm số

Không phải những bảng xếp hạng dài

Giáo dục là cách một con người đứng dậy

Sau lần vấp ngã đầu tiên

 

Là khi biết xin lỗi thật lòng

Là khi biết nói lời cảm ơn

Là khi biết giúp người yếu hơn

Mà không cần ai nhìn thấy

 

Có những bài học không có trong sách

Nhưng ở lại suốt cả cuộc đời

Bài học về lòng tử tế

Bài học về trái tim người

 

Một lớp học hôm nay rất nhỏ

Nhưng tương lai bước ra từ đó

Những kỹ sư, bác sĩ, nhà thơ

Đều từng ngồi im nghe giảng

 

Thời gian đi như dòng sông lớn

Mang theo từng hạt giống âm thầm

Hai mươi năm sau quay lại

Cả cánh rừng đã thành hình

 

Người thầy có thể quên tên học trò

Nhưng học trò nhớ mãi người thầy

Nhớ ánh mắt ngày xưa động viên

Như ngọn đèn không bao giờ tắt

 

Có những nghề đo bằng tiền bạc

Có những nghề đo bằng danh vọng

Nghề gieo hạt đo bằng tương lai

Mà người gieo hiếm khi nhìn thấy

 

Một trang sách mở ra thế giới

Một bài học mở cả chân trời

Một lớp học nhỏ bé hôm nay

Đang viết tiếp câu chuyện ngày mai

 

Nếu muốn tương lai nở hoa

Hãy gieo từ hôm nay hạt giống

Bằng kiên nhẫn và yêu thương

Bằng niềm tin không mỏi mệt

Vì nhân quả không bao giờ ngủ

Chỉ âm thầm lớn giữa thời gian

Và một ngày mùa thu rất muộn

Cả thế giới thành mùa vàng.