HNI 31-3
BÀI THƠ CHƯƠNG 2: TIẾNG GỌI CỦA RỪNG TRẦM
Có khu rừng không ghi trên bản đồ
Chỉ hiện lên khi trái tim đủ lặng
Gió dẫn lối qua những tầng lá rậm
Đến nơi trầm ngủ giữa bóng thời gian
Mỗi thân cây là một câu chuyện cổ
Được đất trời chắt lọc suốt nghìn năm
Nhựa gỗ hóa thành giọt hương thầm lặng
Như nỗi đau hóa thành ánh trăng rằm
Người tìm trầm bước vào rừng rất khẽ
Sợ làm kinh động giấc ngủ thiên nhiên
Từng bước chân nghe tim mình đập rõ
Giữa đại ngàn sâu thẳm và linh thiêng
Không ai dạy họ cách nghe cây thở
Chỉ rừng già truyền bí mật bằng gió
Tiếng lá rơi cũng thành lời mách nhỏ
Về nơi sâu đang giấu một kho tàng
Có khi phải đi qua mùa mưa lũ
Có khi qua những tháng hạn khô dài
Có khi mất cả tuổi xuân trong rừng
Để đổi lấy một lần hương thức dậy
Trầm không chọn người bằng bàn tay mạnh
Mà chọn người có trái tim kiên nhẫn
Bởi kho báu sinh ra từ vết thương
Chỉ mở lối cho những ai hiểu đau
Đêm rừng tối nhưng sao trời rất sáng
Ánh lửa bập bùng giữ ấm giấc mơ
Người phu trầm ngồi nghe rừng kể chuyện
Về hành trình của đất mẹ bao la
Một giọt trầm thơm hơn nghìn lời nói
Vì chứa trong đó mưa nắng cuộc đời
Chứa cả tiếng chim, dòng suối nhỏ
Và bóng người lặng lẽ giữa rừng xa
Sáng sớm thức cùng tiếng chim gọi nắng
Họ lại đi qua lớp lá dày
Mang theo hy vọng mỏng như sợi khói
Nhưng bền như niềm tin chẳng lung lay
Có khi trở về tay không lặng lẽ
Nhưng lòng đầy câu chuyện của rừng xanh
Bởi tìm trầm không chỉ tìm hương gỗ
Mà tìm chính bản thân mình trưởng thành
Rừng dạy họ cách lắng nghe im lặng
Dạy kiên nhẫn qua từng vết thời gian
Dạy hiểu rằng điều quý nhất cuộc sống
Thường ẩn mình nơi sâu thẳm gian nan
Một ngày kia khi may mắn mỉm cười
Họ chạm vào thớ gỗ thơm bí ẩn
Khoảnh khắc ấy rừng dường như nín thở
Như chứng kiến một giấc mơ thành hình
Họ không hét, không cười quá lớn
Chỉ cúi đầu như trước một phép màu
Vì hiểu rằng mình vừa được chọn
Để chạm tay vào linh hồn rừng sâu
Khói trầm bay lên từ nhúm lửa nhỏ
Mang theo cả câu chuyện hành trình
Từ giọt nhựa âm thầm nơi vết thương
Đến hương thơm làm dịu cả nhân sinh
Rừng vẫn đứng đó qua bao thế hệ
Người đến rồi đi như gió thoảng qua
Chỉ có hương còn ở lại mãi
Kể câu chuyện của đất trời bao la
Và ai nghe được tiếng gọi của rừng
Sẽ hiểu vì sao trầm là định mệnh