HNI 01/4/2026

BÀI THƠ CHƯƠNG 7: CON ĐƯỜNG KHÔNG KHÓI

 

Có một con đường không dấu chân

Không bản đồ, không biển chỉ dẫn

Chỉ có làn hương mỏng như gió

Dẫn người đi vào cõi bình an

 

Một căn phòng nhỏ và tĩnh lặng

Một nén trầm cháy rất chậm thôi

Không ai nói lời nào với ai

Mà lòng bỗng hiểu nhau rất vội

 

Khói hương vẽ những đường vô tận

Lơ lửng như giấc mộng giữa trời

Ai ngồi yên nhìn làn khói ấy

Sẽ thấy mình nhỏ lại trong đời

 

Hương không vội vàng như phố xá

Không ồn ào như những chuyến xe

Hương chỉ nhẹ như hơi thở khẽ

Mà làm dịu cả cơn bão về

 

Người xưa bảo hãy nghe hương nói

Đừng vội vàng gọi đó mùi thơm

Vì hương mang theo ngàn ký ức

Của rừng sâu và giọt sương sớm

 

Có người thấy mùa thu trở lại

Có người nghe tiếng biển xa xôi

Có người thấy tuổi thơ đang ngủ

Trong khu vườn nắng rải đầy vôi

 

Mỗi làn khói là một cánh cửa

Mở vào miền ký ức riêng tư

Không cần hỏi, không cần giải thích

Chỉ cần yên lặng đủ bây giờ

 

Hương dạy người biết cách chậm lại

Giữa cuộc đời luôn vội và nhanh

Dạy trái tim thôi không chạy trốn

Và học cách ở lại với mình

 

Có những ngày lòng đầy bão tố

Một nén trầm cũng đủ dịu êm

Như bàn tay vô hình rất nhẹ

Chạm vào sâu thẳm của con tim

 

Khi que hương cháy gần hết lửa

Không gian vẫn còn lại hương bay

Ta bỗng hiểu điều xưa người nói

Rằng bình yên vốn ở nơi này

 

Không ở cuối chân trời xa lạ

Không ở đỉnh cao của danh vọng

Chỉ nằm trong khoảnh khắc rất nhỏ

Khi ta thôi chạy giữa dòng đông

Con đường hương không cần bước vội

Chỉ cần dừng lại một giây thôi

Bạn sẽ thấy lòng mình rộng mở

Như bầu trời sau cơn mưa rơi.