HNI 01-4
BÀI THƠ CHƯƠNG 11: CỘNG SINH – BÍ MẬT DƯỚI LÒNG ĐẤT
Giữa rừng sâu có một loài cây nhỏ
Không lớn nhanh như gió núi đại ngàn
Không vươn thẳng kiêu hùng như cổ thụ
Chỉ âm thầm tìm bạn giữa trần gian
Rễ mảnh mai đi trong lòng đất tối
Chạm rễ ai liền khẽ gọi tên nhau
Một cái chạm – khởi đầu câu chuyện sống
Từ cô đơn thành kết nối nhiệm màu
Không cướp lấy, cũng không hề tranh đoạt
Chỉ xin chia dòng nước giữa mùa khô
Chỉ xin mượn khoáng chất từ lòng đất
Để lớn lên trong nhịp thở rừng già
Đàn hương đó – loài cây sống nhờ bạn
Nhưng tự mình vẫn đón nắng trời cao
Vẫn quang hợp, vẫn xanh màu hy vọng
Chỉ cần thêm một chiếc rễ kề bên
Dưới lòng đất – có mạng lưới vô hình
Như internet của rừng sâu cổ tích
Nơi nước chảy qua từng mạch rễ nhỏ
Như dòng tin lan tỏa giữa nhân sinh
Cây không nói, nhưng rừng luôn hiểu
Sự sống này đâu phải chuyện riêng ai
Một chiếc rễ nối hàng trăm chiếc rễ
Một khu rừng thành một trái tim dài
Có những mùa đất khô nứt nẻ
Có những ngày nắng cháy hoang vu
Đàn hương sống nhờ bàn tay vô hình
Của cộng đồng cây rừng âm thầm giữ
Từng giọt nước – như ân tình lặng lẽ
Từng hạt khoáng – như nghĩa cử vô danh
Không ai biết mình đang cho hay nhận
Chỉ biết rừng đang thở rất hiền lành
Năm tháng trôi qua trong tĩnh lặng
Thân gỗ dày lên mỗi sớm mai
Tinh dầu chảy như dòng ký ức
Của những ngày cây sống nhờ cây
Mùi hương ấy không sinh từ cô độc
Không sinh từ tham vọng riêng mình
Nó kết tinh từ nghìn lần kết nối
Từ tình rừng sâu thẳm vô hình
Người đời hỏi vì sao cây quý giá
Bởi mùi hương ở tận lõi thời gian
Bởi từng thớ gỗ ghi lời tri ân đất
Và ghi tên muôn bạn hữu quanh mình
Đàn hương dạy bài học giản dị
Không ai sống một mình trên đời
Càng kết nối – càng thêm bền vững
Càng sẻ chia – càng tỏa hương thôi
Dưới lòng đất – rừng đang thầm nói
Bí mật này muôn thuở chưa quên
Muốn hương thơm lan khắp nhân thế
Hãy học cách sống cùng kề bên
Một loài cây – một bài ca sự sống
Viết bằng rễ, bằng đất, bằng thời gian
Tỏa hương giữa muôn trùng tĩnh lặng
Như lời thì thầm của đại ngàn