HNI 02-4

BÀI THƠ CHƯƠNG 12: RỪNG – NHÀ MÁY TẠO HƯƠNG

 

Có một nhà máy không khói

Không tiếng máy quay ồn ào

Chỉ có lá rơi rất khẽ

Và gió thì thầm lao xao

 

Nhà máy ấy tên là rừng

Xây bằng đất và ánh sáng

Mỗi thân cây là cột trụ

Chống bầu trời xanh vô hạn

 

Dưới chân rừng là tầng mùn

Nơi thời gian nằm ngủ lại

Lá rụng hóa thành ký ức

Nuôi sự sống ngày mai

 

Trong một nắm đất nhỏ

Có triệu triệu sinh linh

Những vi sinh vô hình

Đang âm thầm làm việc

 

Không bảng tên, không huy chương

Không ai biết mặt, nhớ tên

Nhưng chính họ giữ rừng sống

Giữ màu xanh vững bền

 

Nước rơi xuống từ mây trắng

Không vội vã chảy đi

Rừng dang tay giữ lại

Như giữ giọt xuân thì

 

Từng chiếc lá là chiếc bát

Hứng giọt mưa giữa trời cao

Từng tầng mùn là chiếc bình

Giữ nước suốt mùa khô hạn

 

Rễ cây len vào lòng đất

Như mạch máu của hành tinh

Chở nước đi khắp khu rừng

Chở sự sống đi hành trình

 

Có những cây cao như núi

Có những cây nhỏ như mơ

Nhưng tất cả cùng đứng lại

Viết nên một bản hòa ca

 

Không ai sống riêng lẻ

Không ai lớn một mình

Rừng là mạng lưới sống

Của triệu trái tim xanh

 

Ở nơi ấy trầm hình thành

Trong hơi thở đất trời

Từ nước – từ nắng – từ đất

Từ năm tháng xa xôi

 

Một mùi hương bay rất chậm

Qua bao lớp thời gian

Mang theo lời rừng kể

Về sự sống dịu dàng

 

Rừng không nói bằng ngôn ngữ

Nhưng ai cũng có thể nghe

Khi khói trầm bay trong gió

Là rừng đang thì thầm kia

Hãy cúi xuống chạm vào đất

Nghe nhịp đập rất sâu xa

Bạn sẽ nghe rừng đang thở

Như trái tim của chúng ta