HNI 02-4

BÀI THƠ CHƯƠNG 15: KHI KHOA HỌC GỌI HƯƠNG THỨC DẬY

 

Ngày xưa trầm ngủ trong thân gỗ tối

Chờ trăm năm mới dám tỏa hương đời

Rừng giữ kín bí mật như cổ tích

Người tìm trầm đi mãi giữa trùng khơi

 

Bao giấc mơ lạc vào miền huyền thoại

Bao bước chân hóa bụi dưới đại ngàn

Hương thì hiếm như vì sao cuối bãi

Chạm được rồi lại tan giữa mênh mang

 

Nhưng một ngày con người thôi săn đuổi

Ngồi lặng im lắng nghe tiếng rừng già

Hỏi cây dó điều gì làm đau nhất

Để thân cây bật khóc giữa phong ba

 

Rừng khẽ nói bằng hương thơm rất nhẹ

Ta tạo trầm khi bị tổn thương sâu

Nếu hiểu được nỗi đau của gỗ

Ngươi sẽ hiểu bí mật từ ngàn sau

 

Và khoa học bắt đầu hành trình mới

Không rìu dao, không hóa chất vô tình

Chỉ vi sinh – những sinh linh bé nhỏ

Gõ cửa cây bằng nhịp sống vô hình

 

Một giọt men thấm vào thân gỗ lặng

Như mưa xuân chạm giấc ngủ mùa đông

Cây thức dậy bằng dòng nhựa ấm

Bắt đầu viết câu chuyện ở bên trong

 

Không còn đợi trăm năm dài vô tận

Thời gian giờ lắng đọng trong bàn tay

Những nhà vườn trở thành người bạn mới

Cùng thiên nhiên bước tiếp tháng năm dài

 

Những lỗ khoan không còn là vết thương

Mà là cánh cửa mở vào kỳ diệu

Nơi nhựa sống bắt đầu hành trình mới

Tạo hương thơm bằng tình yêu thầm hiểu

 

Cây không chết sau mỗi lần tạo trầm

Vẫn đứng đó xanh tươi cùng nắng gió

Như người mẹ sau lần sinh nở

Vẫn dịu dàng ôm đất trời vào lòng

 

Rừng ngày mai không còn là ký ức

Mà là giấc mơ lớn dần từng ngày

Từng thân dó như cột mốc hy vọng

Đứng hiên ngang giữa bão gió tương lai

 

Khoa học không làm mất đi phép lạ

Chỉ học cách viết lại bằng yêu thương

Biến bí mật của rừng thành tri thức

Để hương bay mà rừng vẫn còn xanh

 

Khi công nghệ cúi đầu trước thiên nhiên

Hương trầm thức dậy như lời cảm tạ

Từ phòng thí nghiệm đến vùng đất đỏ

Một hành tinh thơm dịu bước sang trang

Và trong gió của bình minh rất mới

Có mùi hương vừa chớm ở nơi xa

Đó là lúc con người chợt hiểu

Tạo trầm… cũng là tạo giấc mơ nhà