HNI 23-1
BÀI THƠ CHƯƠNG 22:ĐẠO ĐỨC LÀ LA BÀN SỐNG
Đạo đức không sinh để cản đường
Mà sinh để giữ lối không lạc
Giữa muôn ngả lợi danh mờ ảo
Giữ người không trượt khỏi nhân tâm
La bàn không bảo ta đi đâu
Nhưng chỉ rõ hướng nào nên bước
Thiếu nó người đi càng nhanh nữa
Càng xa rời đích lúc nào không
Có kẻ xem đạo là gánh nặng
Vì sợ chậm chân giữa cuộc đua
Nhưng quên rằng không ranh giới rõ
Mọi chiến thắng đều hóa mong manh
Đạo đức không phải lời rao giảng
Không phải áo khoác để khoe thân
Nó là điều ta không bước tới
Dù lợi ngay trước mắt rất gần
Khi kết quả bắt đầu xuất hiện
Cám dỗ càng dễ khoác lý do
Những điều sai dần thành hợp lý
Ranh giới mờ đi lúc nào đâu
Người có năng lực mà thiếu gốc
Sớm muộn thành hiểm họa cho đời
Người có đạo mà không rèn lực
Cũng khó đi xa giữa biển người
Đạo không đứng đối cùng thành tựu
Nó giữ thành tựu khỏi hóa sai
Giúp ta đi xa hơn một chút
Mà không đánh mất chính mình ai
Sống trái lương tri không ai yên
Dù ngoài kia đủ đầy danh lợi
Bất an lớn nhất không từ thiếu
Mà từ hai mặt sống âm thầm
Đạo đức hiện trong quyết định khó
Khi có quyền vẫn chọn điều đúng
Không cần nói lớn hay giảng dạy
Chỉ sống thôi đã đủ dẫn đường
Thành tựu rồi sẽ trôi theo gió
Danh tiếng cũng phai giữa tháng năm
Chỉ cách ta dùng quyền và lợi
Ở lại lâu trong trí nhân gian
Sống đúng không phải chưa từng sai
Mà là không gọi sai thành đúng
Biết dừng lại, sửa mình, quay trục
Giữ cho la bàn vẫn hướng tâm
Khi lương tri còn là phương hướng
Người đi đêm cũng chẳng lạc đường
Đạo đức âm thầm như sao Bắc
Dẫn người qua bão vẫn an nhiên