HNI 02-4

BÀI THƠ CHƯƠNG 16: HƯƠNG TRẦM TRONG DÒNG CHẢY VÔ TẬN

 

Một sợi khói mỏng bay qua miền ký ức

Chạm vào bầu trời của những điều chưa nói

Gọi tên quá khứ bằng hương thơm dịu nhẹ

Như tiếng chuông ngân trong lòng tĩnh lặng

 

Trầm hương không hỏi ta là ai

Chỉ lặng lẽ đi qua những tầng sâu tâm thức

Nơi nỗi buồn tan thành hạt bụi

Và bình an mọc lên như mầm xanh

 

Giữa cuộc đời đầy những tiếng ồn

Một làn hương nhỏ bé vẫn đủ sức cứu rỗi

Nó không tranh giành ánh sáng

Nhưng khiến bóng tối phải dịu dàng

 

Có người tìm trầm trong rừng sâu

Có người tìm trầm trong trái tim mình

Cả hai hành trình đều lặng lẽ

Và đều cần rất nhiều niềm tin

 

Trầm sinh ra từ vết thương của gỗ

Như ánh sáng sinh ra từ bóng đêm

Như yêu thương sinh ra từ đổ vỡ

Như con người lớn lên từ khổ đau

 

Mỗi làn khói bay là một lời cầu nguyện

Không lời mà vẫn đầy ý nghĩa

Không âm thanh mà vang xa vô tận

Không hình dạng mà chạm tới linh hồn

 

Ta thắp trầm không chỉ để ngửi hương

Mà để học cách chậm lại

Học cách lắng nghe hơi thở

Học cách quay về bên trong

 

Có những ngày lòng như bão tố

Chỉ một nén trầm cũng đủ dịu êm

Như bàn tay vô hình vuốt ve tâm trí

Như lời thì thầm của vũ trụ bao dung

 

Hương trầm dạy ta bài học kiên nhẫn

Dạy ta cách cháy mà không ồn ào

Dạy ta cách tan mà vẫn tỏa sáng

Dạy ta cách cho đi mà không giữ lại

 

Trong mỗi sợi khói mong manh

Là cả hành trình của thời gian

Của nắng, của mưa, của đất

Của hàng trăm năm chờ đợi lặng thầm

Con người rồi cũng như làn khói

Đến rồi đi trong cõi vô thường

Điều còn lại không phải hình hài

Mà là hương thơm ta để lại cho đời.