HNI 03-4

BÀI THƠ CHƯƠNG 21: HƠI THỞ CỦA RỪNG TRONG GIỌT TINH DẦU

 

Giữa sương sớm rừng già thức giấc

Lá thì thầm kể chuyện ngàn năm

Mùi hương bay qua miền ký ức

Đánh thức trái tim ngủ âm thầm

 

Một giọt nhỏ rơi vào lòng đất

Chứa mặt trời, gió núi, mưa nguồn

Cả đại ngàn gom trong khoảnh khắc

Thành hương thơm dịu mát linh hồn

 

Người lữ khách đi qua năm tháng

Mang theo bao mỏi mệt trên vai

Chỉ cần hít sâu mùi cỏ dại

Đã thấy bình yên trở lại ngay

 

Tinh dầu là lời rừng muốn nói

Rằng thiên nhiên chưa hề rời xa

Chỉ cần con người thôi vội vã

Sẽ nghe rừng hát giữa lòng ta

 

Trong giọt nhỏ là ngàn chiếc lá

Là ban mai chạm đỉnh đồi xanh

Là con suối len qua khe đá

Là hoàng hôn rơi nhẹ mong manh

Có mùi sả đánh tan mưa lạnh

Có mùi tràm xoa dịu cơn đau

Có mùi quế hong khô ký ức

Cho đêm dài thôi ướt mi sầu

Bàn tay mẹ xoa lên trán trẻ

Giọt tinh dầu ấm cả mùa đông

Hơi thở nhẹ ru con vào mộng

Nghe bình yên chảy giữa tim hồng

Người nông dân nâng niu từng lá

Chắt chiu nắng gió gửi vào chai

Giọt mồ hôi hòa cùng đất mẹ

Hóa thành hương lan tỏa tương lai

Tinh dầu không chỉ là hương sắc

Mà là nhịp sống rất dịu dàng

Dạy ta chậm lại trong khoảnh khắc

Để yêu từng chiếc lá bên ngàn

Có những ngày lòng đầy giông bão

Chỉ cần hương bưởi thoảng qua thôi

Cánh cửa sáng mở trong tâm trí

Đưa nụ cười trở lại trên môi

Giọt tinh dầu – giọt trời kết tinh

Mang thông điệp của rừng sâu

Rằng con người khi hòa với đất

Sẽ tìm lại chính mình từ lâu

Và cứ thế hương bay rất nhẹ

Qua tháng năm vẫn mãi dịu dàng

Như lời hứa của rừng xanh biếc

Sẽ bên ta mãi mãi không tàn.