HNI 04-4

BÀI THƠ CHƯƠNG 22: HƯƠNG THỞ CỦA TĨNH LẶNG

 

Một làn hương chạm vào buổi sáng yên

Nhẹ như sương nhưng đánh thức cả tâm hồn

Căn phòng nhỏ trở thành một khu rừng tĩnh lặng

Nơi tiếng ồn dừng lại trước ngưỡng cửa

 

Ta hít vào, thế giới lùi xa phía sau

Thở ra, lòng mở rộng như bầu trời

Không cần đi đâu, không cần tìm kiếm

Chỉ cần ở lại trong một hơi thở thơm

 

Mùi gỗ trầm kể chuyện của thời gian

Mùi hoa dịu như bàn tay của ký ức

Mùi cam chanh như ánh nắng thức dậy

Mùi lá xanh thì thầm về sự sống

 

Tâm trí vốn là con ngựa hoang

Hôm nay bỗng đứng yên bên bến nước

Không dây cương, không roi thúc giục

Chỉ một làn hương làm dịu mọi bước chân

 

Ta ngồi xuống giữa chính mình

Như giọt nước trở về đại dương cũ

Không còn quá khứ níu kéo

Không còn tương lai gọi mời

 

Chỉ có khoảnh khắc đang nở hoa

Trong lồng ngực thở nhịp bình an

Mỗi hơi vào là một cánh cửa

Mỗi hơi ra là một bầu trời

 

Hương thơm như người thầy im lặng

Không dạy bằng lời, chỉ dạy bằng sự hiện diện

Nó không bảo ta phải nghĩ gì

Chỉ nhắc ta dừng lại và lắng nghe

 

Có tiếng tim đập dưới tầng sâu

Có dòng suối chảy trong suy nghĩ

Có khoảng không rộng như vũ trụ

Ẩn trong một phút ngồi yên

 

Ta chợt hiểu bình yên không ở xa

Nó ở ngay nơi hơi thở chạm vào hương

Ở nơi thế giới không cần sửa chữa

Vì tâm đã thôi chống lại cuộc đời

 

Một làn khói mỏng bay lên

Như lời cầu nguyện không thành tiếng

Mang theo những nỗi lo tan biến

Rơi xuống thành im lặng dịu dàng

 

Thời gian chậm lại như hoàng hôn

Ánh sáng mềm như lời ru cổ xưa

Trong tĩnh lặng, ta nghe rõ

Sự sống đang nở bên trong mình

Khi mở mắt, thế giới vẫn vậy

Nhưng trái tim đã khác hôm qua

Chỉ nhờ một hơi thở có hương

Ta tìm thấy con đường trở về.