HNI 05-4

BÀI THƠ CHƯƠNG 34: TRỞ VỀ VỚI MÙI HƯƠNG CỦA ĐẤT

 

Một ngày con người nhận ra

Mình đã sống quá lâu trong mùi nhân tạo

 

Những căn phòng lạnh

Những hành lang kín

Những chai nước hoa giống nhau

 

Mọi thứ thơm

Nhưng không còn ký ức

 

Cho đến khi cơn mưa đầu mùa rơi xuống

Mùi đất bỗng làm tim run nhẹ

 

Một ký ức xa xưa mở cửa

Nơi tuổi thơ chạy chân trần trên cỏ

 

Con người chợt hiểu

Mình nhớ thiên nhiên đến thế nào

 

Một giọt tinh dầu nhỏ

Mang theo cả khu rừng

 

Không phải phòng thí nghiệm

Không phải công thức

Mà là thời gian

 

Nắng đi qua lá

Gió đi qua thân cây

Mưa chạm vào rễ

 

Tất cả ở lại trong mùi hương

 

Khi giọt dầu rơi vào không khí

Căn phòng bỗng trở nên rộng hơn

 

Như có cửa sổ mở ra

Nhìn thấy bầu trời

 

Người ta bắt đầu đọc nhãn sản phẩm

Tìm chữ “tự nhiên”

 

Không phải vì thời trang

Mà vì trái tim

 

Họ muốn biết mùi hương đến từ đâu

Ai đã trồng cây

Ai đã chăm rừng

 

Một chai tinh dầu

Có thể chứa cả một câu chuyện

Về người nông dân

Về cơn mưa

Về mùa nắng

Sự xa xỉ bây giờ

Không còn là kim cương

Mà là giấc ngủ sâu

Là hơi thở chậm

Là tâm trí bình yên

Khói trầm bay lên mỗi tối

Như lời nhắc dịu dàng

Rằng thiên nhiên chưa từng rời bỏ chúng ta

Chỉ là chúng ta đi quá xa

Và bây giờ

Chúng ta đang trở về

Trở về với mùi gỗ

Trở về với mùi đất

Trở về với mùi rừng

 

Trở về với chính mình.