HNI 06-4

BÀI THƠ CHƯƠNG 1: KHI TÂM TRÍ BẮT ĐẦU NHÌN THẤY TIỀN

 

Có một buổi sáng thế giới vẫn như cũ

Nhưng ánh nhìn của ta đã khác đi

Con phố quen bỗng trở thành dòng chảy

Mỗi bước chân nghe tiếng cơ hội thầm thì

 

Ly cà phê không còn chỉ là vị đắng

Mà là câu chuyện của giá trị trao tay

Một chiếc bàn nhỏ nơi góc quán yên tĩnh

Có thể mở ra cả hành trình dài

 

Những tờ giấy bay trong cơn gió nhẹ

Không còn là rác giữa cuộc đời

Chúng hóa thành ý tưởng chưa thành hình

Đợi một người tin và gọi tên nó

 

Tiền không ngủ trong két sắt lạnh

Nó ngủ quên trong góc nhìn ta

Khi đôi mắt còn quen màu thiếu thốn

Cơ hội đi qua như gió thoảng xa

 

Có người bước qua ngàn lần cơ hội

Chỉ vì chưa từng được dạy nhìn sâu

Có người cúi xuống nhặt điều rất nhỏ

Và dựng nên cả một nhịp cầu

 

Thế giới không hề thay đổi

Chỉ có tâm trí vừa mở cánh cửa thôi

Những điều bình thường như hơi thở

Bỗng trở thành mạch sống của dòng trôi

 

Một chiếc điện thoại nằm im lặng

Chờ bàn tay đánh thức ước mơ

Một câu chuyện chưa từng được kể

Chờ tiếng nói dám viết nên thơ

 

Giàu có không bắt đầu bằng con số

Mà bắt đầu từ một niềm tin

Rằng giá trị đang chờ được gọi

Rằng tương lai nằm giữa bình minh

 

Khi nỗi sợ thôi làm người dẫn lối

Khi trái tim thôi hỏi “nếu thất bại thì sao”

Ta bắt đầu hỏi “nếu thành công thì thế”

Và chân trời mở rộng phía sau

 

Có những hạt giống nằm im trong đất

Bao năm dài chưa gặp ánh dương

Chỉ cần một ngày ta tin vào sự sống

Cả khu vườn bừng nở phi thường

 

Tiền không phải là phép màu

Mà là tiếng vang của giá trị cho đi

Khi ta học cách nhìn điều nhỏ bé

Ta học cách sống đời diệu kỳ

 

Một cánh cửa mở từ trong suy nghĩ

Một chân trời mở giữa tim người

Khi ta bắt đầu thấy cơ hội

Là lúc cuộc đời bắt đầu sinh sôi

Và từ khoảnh khắc rất bình thường ấy

Ta hiểu điều giản dị không ngờ

Tiền chưa từng rời xa thế giới

Chỉ chờ ta mở mắt… và mơ.