HNI 07-4

BÀI THƠ CHƯƠNG 3: KHI CƠ HỘI ĐỨNG NGAY TRƯỚC MẮT

 

Một buổi sáng giống như mọi buổi sáng

Mặt trời vẫn đi qua khung cửa quen

Không ai biết trong khoảnh khắc ấy

Một cánh cửa đang mở rất êm

 

Cơ hội không mặc áo choàng rực rỡ

Không gõ cửa bằng tiếng trống vang

Nó đi ngang qua đời rất khẽ

Như cơn gió thoảng giữa con đường làng

 

Một người nhìn thấy điều bất tiện

Rồi thở dài và bước đi qua

Một người nhìn thấy điều tương tự

Lại nghĩ: “Hay mình bắt đầu nha?”

 

Chỉ khác nhau một ý nghĩ nhỏ

Mà hai cuộc đời rẽ hai hướng xa

 

Có người sợ ánh nhìn thiên hạ

Sợ tiếng cười phía sau lưng mình

Nên giấu đi giấc mơ bé nhỏ

Như giấu một vì sao khỏi bình minh

 

Có người chờ ngày mai hoàn hảo

Chờ đủ tiền, đủ giỏi, đủ hay

Nhưng ngày mai không bao giờ tới

Vì nó luôn đứng sau hôm nay

 

Thời gian đi qua không quay lại

Mang theo bao ý tưởng chưa thành

Những câu “giá như” nằm lại

Trong chiều muộn rất mong manh

 

Có người bận rộn cả một đời

Nhưng không xây được điều gì mới

Những việc nhỏ lấp đầy ngày tháng

Che mất bầu trời rộng ngoài khơi

 

Cơ hội giống hạt mưa đầu hạ

Rơi rất nhanh rồi biến mất mau

Người mở tay sẽ nhận được nước

Người đóng tay chỉ thấy mây màu

 

Nỗi sợ lớn hơn mọi trở ngại

Không phải nghèo, cũng chẳng khó khăn

Mà là tiếng nói thầm trong trí

Bảo ta “đừng thử, sẽ không thành”

Bao giấc mơ nằm yên trong ngực

Chỉ vì chưa bước bước đầu tiên

Bao con đường chưa từng mở lối

Chỉ vì ta chọn đứng lặng yên

Rồi một ngày ta nhìn người khác

Sống cuộc đời mình từng ước ao

Ta mới hiểu điều đau nhất

Là đã từng thấy cơ hội… nhưng bỏ lỡ từ lâu.