HNI 08-4

BÀI THƠ CHƯƠNG 13: NHỮNG CÂY CẦU KHÔNG NHÌN THẤY

 

Giữa thành phố đông người qua lại

Có những cây cầu không hình dáng

Không bê tông, không sắt thép

Chỉ được dựng bằng niềm tin

 

Một cái bắt tay mở ra chân trời

Một lời hỏi thăm nuôi lớn cơ hội

Một tin nhắn nhỏ giữa đêm khuya

Có thể thay đổi cả hành trình

 

Người ta tưởng tiền là sức mạnh

Nhưng tiền cũng tìm nơi có bạn

Những cánh cửa lớn trên thế giới

Thường mở bằng tên một con người

 

Ta gặp nhau trong buổi chiều giản dị

Chẳng ai biết tương lai sẽ ra sao

Nhưng hạt giống của sự tin tưởng

Đã nằm yên trong lòng đất sâu

 

Thời gian lặng lẽ làm người làm vườn

Tưới bằng những lần giữ lời hứa

Bón bằng những lần sẵn sàng giúp đỡ

Và nắng là sự chân thành

 

Có người bước vào đời ta rất khẽ

Như cơn gió thoảng qua ban mai

Rồi một ngày ta nhận ra

Họ là con đường mới mở

 

Mỗi con người là một vũ trụ

Mỗi cuộc gặp là một phép màu

Ta không thể biết trước ngày mai

Nhưng có thể gieo hạt hôm nay

 

Một lời chia sẻ không toan tính

Một bàn tay đưa ra đúng lúc

Một nụ cười giữa ngày mệt mỏi

Là sợi chỉ nối những hành trình

 

Cây cầu vô hình nối những giấc mơ

Nối những con đường chưa từng gặp

Nối những trái tim xa lạ

Thành bản đồ của cơ hội

 

Khi ta giúp người khác bước lên

Cũng là lúc ta cao thêm một bậc

Khi ta thắp sáng con đường người khác

Bóng tối của mình cũng lùi xa

 

Mạng lưới không phải là danh sách

Không phải là con số trên màn hình

Mà là những gương mặt nhớ nhau

Trong những lúc cần nhất

 

Ngày hôm nay ta gieo một hạt

Ngày mai mọc lên một cánh rừng

Và trong khu rừng của tình người ấy

Những giấc mơ tìm thấy lối đi

 

Giàu có không chỉ là tài khoản

Mà là những cái tên ta có thể gọi

Khi bầu trời đột nhiên nổi gió

Và con thuyền cần thêm mái chèo

Hãy xây những cây cầu vô hình

Mỗi ngày, mỗi bước, mỗi cuộc gặp

Vì một ngày nào đó ta sẽ thấy

Cả thế giới đang đứng phía sau mình