HNI 12-4

BÀI THƠ CHƯƠNG 37: NHỮNG BÀN TAY NỐI DÀI GIẤC MƠ

 

Có những con đường không thể đi một mình

Có những giấc mơ cần nhiều bước chân cùng nhịp

Một hạt giống nhỏ khi đứng giữa cánh đồng

Bỗng hiểu rằng gió cũng là bạn đồng hành

 

Ta từng nghĩ sức mình là đủ

Cho đến khi gặp bầu trời rộng hơn khát vọng

Một ánh lửa nhỏ có thể soi đêm tối

Nhưng ngàn ánh lửa sẽ biến đêm thành bình minh

 

Những cánh cửa không mở bằng chìa khóa

Mà mở bằng niềm tin và lời chào

Một cái bắt tay đôi khi nhẹ như gió

Nhưng mang sức nặng của cả tương lai

 

Có người mang theo con thuyền

Có người giữ trong tay tấm bản đồ

Có người hiểu dòng nước sâu nông

Và đại dương bỗng trở thành hành trình có hướng

 

Khi những mảnh ghép tìm thấy nhau

Bức tranh cuộc đời bỗng đầy màu sắc

Ta không còn hỏi ai là người mạnh nhất

Mà hỏi làm sao tất cả cùng mạnh lên

 

Cây không tranh nhau ánh sáng

Chúng vươn cao để cùng chạm bầu trời

Rừng không lớn nhờ một thân gỗ

Mà nhờ hàng triệu rễ đan vào nhau âm thầm

 

Một lời giới thiệu có thể mở ra chân trời mới

Một niềm tin có thể nối dài năm tháng

Một cơ hội khi được sẻ chia

Sẽ sinh ra trăm cơ hội khác

 

Ta không thể đi hết mọi con đường

Nhưng bạn bè có thể đi thay ta một đoạn

Những bước chân rải khắp bốn phương

Hóa thành mạng lưới của những bình minh

 

Hợp tác không phải là chia nhỏ chiếc bánh

Mà là cùng nhau nướng chiếc bánh lớn hơn

Khi niềm vui được nhân đôi

Thì khó khăn tự khắc chia phần nhỏ lại

 

Có những giấc mơ không gọi tên cá nhân

Chúng gọi tên cộng đồng và tương lai

Khi nhiều trái tim cùng chung nhịp đập

Thế giới bỗng gần hơn một chút mỗi ngày

Ta gửi đi một lời tin tưởng

Nhận lại cả bầu trời cơ hội

Những bàn tay nối dài giấc mơ

Dựng nên cây cầu vượt qua giới hạn

 

Và rồi ta hiểu

Không ai thành công một mình trên đỉnh núi

Bởi đỉnh cao chỉ có ý nghĩa

Khi có nhiều người cùng nhìn thấy chân trời.