HNI 15-4
BÀI THƠ CHƯƠNG 10: KHO BÁU CÂY THUỐC CỦA NHÂN LOẠI
Trái đất mở ra một khu vườn vô tận
Mỗi chiếc lá là một lời thì thầm cổ xưa
Những thân cây đứng như người canh giữ thời gian
Rễ cắm sâu vào ký ức của đất
Hương thơm bay lên từ ngàn năm trước
Tổ tiên đã đi qua rừng bằng đôi chân trần
Mang theo giỏ tre và niềm tin giản dị
Họ hái bình minh trên những tán lá
Gói hoàng hôn trong từng bó rễ khô
Và truyền lại cho con cháu kho báu vô hình
Mỗi loài cây là một câu chuyện chữa lành
Mỗi giọt nhựa là một dòng lịch sử
Mỗi bông hoa là một lời cầu nguyện
Cho sự sống được tiếp tục dịu dàng
Có những khu rừng chưa từng được gọi tên
Nhưng đã cứu biết bao sinh mệnh
Có những chiếc lá bé nhỏ
Đã nâng đỡ những giấc ngủ bình yên
Thiên nhiên không bao giờ vội vàng
Nhưng luôn chuẩn bị đủ đầy
Trong gió có hương của hy vọng
Trong đất có lời hứa của tương lai
Con người từng lạc lối giữa bê tông
Quên mất mùi của lá sau cơn mưa
Quên tiếng rừng thở trong đêm
Quên bàn tay xanh của đất mẹ
Rồi một ngày trái tim chợt nhớ
Nhớ cảm giác được chữa lành từ gốc rễ
Nhớ ánh nắng đi qua tán cây
Nhớ tiếng chim như bài thuốc tinh thần
Kho báu dược liệu không nằm trong két sắt
Không nằm sau cánh cửa bảo mật
Nó trải dài trên triền núi
Lan xuống cánh đồng
Và chảy dọc theo những con sông
Mỗi bước chân vào rừng là một cuộc trở về
Mỗi hơi thở là một lời tri ân
Mỗi bàn tay gieo hạt là một lời hứa
Rằng sự sống sẽ tiếp tục nảy mầm
Cây thuốc không đòi hỏi vinh quang
Chỉ lặng lẽ lớn lên mỗi ngày
Cho đi mà không cần ghi nhận
Chữa lành mà không cần biết tên
Những hạt giống nằm ngủ dưới đất
Chờ một mùa mưa để thức dậy
Như những ước mơ chờ thời khắc
Để trở thành rừng xanh
Kho báu này không thuộc về riêng ai
Không bị giới hạn bởi biên giới
Không phân biệt giàu nghèo
Chỉ mở ra cho những ai biết lắng nghe
Khi con người học lại cách cúi xuống
Chạm tay vào đất
Và nói lời cảm ơn
Kho báu sẽ tự mở cửa
Tương lai bắt đầu từ một hạt giống
Hy vọng bắt đầu từ một khu vườn
Và hành trình chữa lành bắt đầu
Từ tình yêu dành cho cây cỏ.