HNI 15-4

BÀI THƠ CHƯƠNG 11: VIỆT NAM – VƯỜN THUỐC CỦA THẾ GIỚI

 

Từ dãy núi mờ sương phía Bắc

Đến rừng sâu xanh thẳm Trường Sơn

Đất nước nhỏ bé này lặng lẽ

Cất giữ kho báu của thiên nhiên

 

Những chiếc lá không cần tiếng nói

Vẫn thì thầm bí mật chữa lành

Những rễ cây ngủ sâu trong đất

Chứa nguồn sinh lực mong manh

 

Bao đời người đi rừng tìm thuốc

Mang về cứu một mái nhà

Từ bếp lửa quê nghèo năm ấy

Thảo dược trở thành phép màu xa

 

Việt Nam không chỉ là đất lúa

Mà là vườn thuốc giữa trần gian

Mỗi ngọn gió mang theo hương lá

Mỗi cơn mưa tưới giấc mơ xanh

 

Năm nghìn loài cây như lời hứa

Của đất trời gửi lại con người

Rừng núi giữ từng trang sách cổ

Viết bằng nhựa sống muôn đời

 

Có những cây chỉ nơi này có

Chỉ mọc lên giữa sương mờ

Như bí mật thiên nhiên gửi gắm

Cho dân tộc giữ giấc mơ xưa

 

Thế giới bắt đầu quay trở lại

Tìm bình yên giữa tự nhiên

Tìm chiếc lá thay viên thuốc đắng

Tìm con đường chữa lành dịu hiền

 

Những thành phố dần chật chội

Những trái tim mỏi vì đau

Con người nhớ rừng và nhớ đất

Nhớ mùi thảo dược nhiệm màu

 

Cơ hội đến như bình minh mới

Gõ cửa những cánh rừng sâu

Việt Nam đứng nơi giao lộ

Giữa tương lai và ngàn năm sau

 

Nếu biết nâng niu từng chiếc lá

Nếu biết trân trọng từng mầm xanh

Đất nước này sẽ thành điểm hẹn

Của hành trình chữa lành nhân sinh

 

Một ngày thế giới sẽ tìm đến

Không chỉ để ngắm cảnh non sông

Mà tìm hơi thở của rừng thuốc

Tìm giấc mơ sống khỏe – sống trong

Từ những ngôi làng nhỏ bé

Sẽ mở ra bản đồ tương lai

Nơi dược liệu thành ngôn ngữ

Nói với thế giới bằng yêu thương dài

Việt Nam – vườn thuốc của hành tinh

Không phải lời ca xa xôi

Mà là lời gọi từ đất mẹ

Đang thức dậy giữa cuộc đời.