HNI 15-4

BÀI THƠ CHƯƠNG 12: BẢN ĐỒ CÂY THUỐC CỦA TRÁI ĐẤT VIỆT

Mỗi vùng đất mang một hơi thở riêng

Mỗi ngọn gió nuôi một mầm chữa lành

Thiên nhiên âm thầm chia bản đồ

Bằng sương mù, nắng và màu đất

 

Trên đỉnh núi cao mây ngủ quên

Những rễ sâm lặng lẽ lớn lên

Chậm như thời gian cổ tích

Mà quý như giấc mơ nhân gian

 

Ở nơi lạnh giá của sương đêm

Những chiếc lá giữ tinh tú trời

Từng giọt nhựa là từng vì sao nhỏ

Rơi xuống lòng đất Việt bình yên

 

Xuống thấp hơn, rừng xanh mở cửa

Hà thủ ô kể chuyện nghìn năm

Ba kích giấu trong lòng đất đỏ

Những bí mật của sức sống âm thầm

 

Rừng trung du thở mùi đất ẩm

Mưa rơi như tiếng gọi mùa xanh

Cây thuốc mọc thành từng lời hứa

Cho những giấc mơ chữa lành

 

Rồi đến miền nhiệt đới rực nắng

Gừng và nghệ thức dậy cùng ngày

Sả thì thầm hương thơm dịu nhẹ

Gửi bình an vào gió bay

 

Ở nơi nắng gió miền biển xa

Muối và rong ôm lấy đại dương

Những thân cây chịu mặn kiên cường

Giữ trong mình sức mạnh đại dương

 

Biển hát bằng vị mặn của sóng

Cát kể chuyện bằng bước chân người

Nha đam mở bàn tay xanh mát

Xoa dịu nỗi đau giữa cuộc đời

 

Đồng bằng trải dài màu xanh mướt

Rau má thì thầm dưới ánh trưa

Diếp cá nép mình bên dòng nước

Mang mùi quê hương sau cơn mưa

 

Mỗi vùng đất là một trang sách

Thiên nhiên viết bằng ngôn ngữ cây

Không cần lời, không cần chữ

Chỉ cần trái tim biết lắng nghe

 

Bản đồ ấy không vẽ bằng mực

Mà bằng màu lá và màu trời

Không treo trên tường thành phố

Mà trải dài khắp đất nước tôi

 

Ngày mai khi con người thức tỉnh

Sẽ nhìn thấy điều đã từ lâu

Rằng thiên nhiên chưa từng rời bỏ

Chỉ chờ ta quay lại với nhau

Một ngày bản đồ xanh hoàn chỉnh

Nối núi rừng – biển – đồng bằng

Vương quốc dược liệu sẽ thức giấc

Từ từng chiếc lá mong manh.