• HNI 21/4/2026:
    BÀI THƠ CHƯƠNG 5: NƠI CẦN MỘT MÙA XUÂN KHÁC
    Có những ngôi nhà rất rộng
    Nhưng bước chân đi thật chậm
    Có những hành lang sáng đèn
    Mà buổi chiều vẫn dài thêm
    Tiếng tivi vang suốt ngày
    Như lấp đầy khoảng lặng
    Nhưng khi màn hình tắt
    Căn phòng lại trở về im lìm
    Có những cửa sổ mở ra bầu trời
    Nhưng hiếm khi mở ra câu chuyện
    Có những chiếc ghế xếp thẳng hàng
    Chờ một cuộc trò chuyện chưa bắt đầu
    Giờ ăn, giờ ngủ, giờ uống thuốc
    Mọi thứ đều đúng thời gian
    Chỉ có niềm vui là đến muộn
    Và đôi khi không đến
    Có người sống rất lâu
    Nhưng ngày tháng giống nhau
    Có người được chăm sóc đủ đầy
    Nhưng thiếu một lời gọi tên
    Người ta hỏi sức khỏe hôm nay thế nào
    Nhưng ít hỏi trái tim ra sao
    Họ đo huyết áp mỗi sáng
    Nhưng ai đo được nỗi nhớ
    Một vườn cây có thể xanh
    Nhưng cần tiếng cười để nở hoa
    Một căn phòng có thể ấm
    Nhưng cần hơi người để thành nhà
    Tuổi già không phải cơn bệnh
    Không cần sống như bệnh nhân
    Tuổi già là một mùa khác
    Cần được sống như mùa xuân
    Có những ước mơ chưa kể hết
    Có những câu chuyện còn dang dở
    Có những tài năng ngủ yên
    Chờ một nơi để thức dậy
    Họ từng đi qua cả cuộc đời
    Từng nuôi lớn bao ước mơ khác
    Giờ họ cần một khoảng trời
    Để tiếp tục mơ phần còn lại
    Một buổi sáng có lớp học mới
    Một buổi chiều có tiếng đàn vang
    Một buổi tối có người trò chuyện
    Một ngày trôi qua thật đầy
    Không phải chỉ là chăm sóc
    Mà là cùng nhau sống tiếp
    Không phải chỉ là tồn tại
    Mà là bắt đầu lần nữa
    Một nơi có tiếng chào mỗi sáng
    Một nơi có tên gọi thân quen
    Một nơi mỗi ngày thức dậy
    Biết rằng mình vẫn cần
    Khi tuổi già có thêm bạn mới
    Những mùa xuân sẽ quay về
    Và nơi từng chỉ là dưỡng lão
    Sẽ trở thành một ngôi làng.
    HNI 21/4/2026: BÀI THƠ CHƯƠNG 5: NƠI CẦN MỘT MÙA XUÂN KHÁC Có những ngôi nhà rất rộng Nhưng bước chân đi thật chậm Có những hành lang sáng đèn Mà buổi chiều vẫn dài thêm Tiếng tivi vang suốt ngày Như lấp đầy khoảng lặng Nhưng khi màn hình tắt Căn phòng lại trở về im lìm Có những cửa sổ mở ra bầu trời Nhưng hiếm khi mở ra câu chuyện Có những chiếc ghế xếp thẳng hàng Chờ một cuộc trò chuyện chưa bắt đầu Giờ ăn, giờ ngủ, giờ uống thuốc Mọi thứ đều đúng thời gian Chỉ có niềm vui là đến muộn Và đôi khi không đến Có người sống rất lâu Nhưng ngày tháng giống nhau Có người được chăm sóc đủ đầy Nhưng thiếu một lời gọi tên Người ta hỏi sức khỏe hôm nay thế nào Nhưng ít hỏi trái tim ra sao Họ đo huyết áp mỗi sáng Nhưng ai đo được nỗi nhớ Một vườn cây có thể xanh Nhưng cần tiếng cười để nở hoa Một căn phòng có thể ấm Nhưng cần hơi người để thành nhà Tuổi già không phải cơn bệnh Không cần sống như bệnh nhân Tuổi già là một mùa khác Cần được sống như mùa xuân Có những ước mơ chưa kể hết Có những câu chuyện còn dang dở Có những tài năng ngủ yên Chờ một nơi để thức dậy Họ từng đi qua cả cuộc đời Từng nuôi lớn bao ước mơ khác Giờ họ cần một khoảng trời Để tiếp tục mơ phần còn lại Một buổi sáng có lớp học mới Một buổi chiều có tiếng đàn vang Một buổi tối có người trò chuyện Một ngày trôi qua thật đầy Không phải chỉ là chăm sóc Mà là cùng nhau sống tiếp Không phải chỉ là tồn tại Mà là bắt đầu lần nữa Một nơi có tiếng chào mỗi sáng Một nơi có tên gọi thân quen Một nơi mỗi ngày thức dậy Biết rằng mình vẫn cần Khi tuổi già có thêm bạn mới Những mùa xuân sẽ quay về Và nơi từng chỉ là dưỡng lão Sẽ trở thành một ngôi làng.
    Love
    Like
    Wow
    Angry
    14
    2 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 21/4/2026:
    BÀI THƠ CHƯƠNG 6: TUỔI GIÀ KHÔNG PHẢI LÀ ĐIỂM DỪNG
    Có một ngày ta chợt hiểu
    Tuổi già không phải là hoàng hôn
    Nó chỉ là một buổi chiều khác
    Của hành trình dài đã đi qua
    Người ta từng nghĩ về tuổi già
    Như một chiếc ghế nghỉ bên hiên
    Nhìn thời gian trôi qua cửa sổ
    Và chờ đợi một mùa kết thúc
    Nhưng trái tim không biết nghỉ hưu
    Ước mơ không biết nghỉ phép
    Và niềm vui không biết tuổi tác
    Chúng chỉ cần một nơi để nở
    Không ai muốn sống để tồn tại
    Ai cũng muốn sống để cảm nhận
    Một buổi sáng có điều để mong
    Một buổi tối có điều để nhớ
    Tuổi già không cần thương hại
    Chỉ cần cơ hội bắt đầu lại
    Một sở thích mới vừa khám phá
    Một người bạn mới vừa gặp hôm qua
    Có những bản nhạc chưa từng học
    Những cuốn sách chưa từng đọc
    Những chuyến đi chưa từng đến
    Những câu chuyện chưa từng kể
    Cuộc đời không kết thúc ở sáu mươi
    Hay bảy mươi, tám mươi năm tuổi
    Nó chỉ đổi một chương mới
    Chậm hơn nhưng sâu hơn
    Một khu vườn cần nắng mỗi ngày
    Một trái tim cần người mỗi ngày
    Một cuộc sống cần ý nghĩa
    Dù ở bất kỳ độ tuổi nào
    Khi ta còn được gọi tên
    Là khi ta còn thuộc về thế giới
    Khi ta còn được chờ đợi
    Là khi ta còn sống trọn vẹn
    Tuổi già không phải chiếc bóng
    Tuổi già là ngọn đèn dịu êm
    Chiếu sáng bằng kinh nghiệm
    Sưởi ấm bằng yêu thương
    Chỉ cần có một cộng đồng
    Một vòng tay không phán xét
    Một nơi mỗi sáng thức dậy
    Biết rằng mình vẫn cần thiết
    Và rồi ta sẽ nhận ra
    Cuộc đời không có đoạn cuối
    Chỉ có những chương mới mở ra
    Khi ta dám sống thêm lần nữa.
    HNI 21/4/2026: BÀI THƠ CHƯƠNG 6: TUỔI GIÀ KHÔNG PHẢI LÀ ĐIỂM DỪNG Có một ngày ta chợt hiểu Tuổi già không phải là hoàng hôn Nó chỉ là một buổi chiều khác Của hành trình dài đã đi qua Người ta từng nghĩ về tuổi già Như một chiếc ghế nghỉ bên hiên Nhìn thời gian trôi qua cửa sổ Và chờ đợi một mùa kết thúc Nhưng trái tim không biết nghỉ hưu Ước mơ không biết nghỉ phép Và niềm vui không biết tuổi tác Chúng chỉ cần một nơi để nở Không ai muốn sống để tồn tại Ai cũng muốn sống để cảm nhận Một buổi sáng có điều để mong Một buổi tối có điều để nhớ Tuổi già không cần thương hại Chỉ cần cơ hội bắt đầu lại Một sở thích mới vừa khám phá Một người bạn mới vừa gặp hôm qua Có những bản nhạc chưa từng học Những cuốn sách chưa từng đọc Những chuyến đi chưa từng đến Những câu chuyện chưa từng kể Cuộc đời không kết thúc ở sáu mươi Hay bảy mươi, tám mươi năm tuổi Nó chỉ đổi một chương mới Chậm hơn nhưng sâu hơn Một khu vườn cần nắng mỗi ngày Một trái tim cần người mỗi ngày Một cuộc sống cần ý nghĩa Dù ở bất kỳ độ tuổi nào Khi ta còn được gọi tên Là khi ta còn thuộc về thế giới Khi ta còn được chờ đợi Là khi ta còn sống trọn vẹn Tuổi già không phải chiếc bóng Tuổi già là ngọn đèn dịu êm Chiếu sáng bằng kinh nghiệm Sưởi ấm bằng yêu thương Chỉ cần có một cộng đồng Một vòng tay không phán xét Một nơi mỗi sáng thức dậy Biết rằng mình vẫn cần thiết Và rồi ta sẽ nhận ra Cuộc đời không có đoạn cuối Chỉ có những chương mới mở ra Khi ta dám sống thêm lần nữa.
    Love
    Like
    Angry
    Yay
    14
    1 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 21/4/2026:
    BÀI THƠ CHƯƠNG 7: NGÔI LÀNG CỦA NHỮNG MÙA SỐNG MỚI
    Có một nơi không gọi là viện
    Không gọi là khu nghỉ dưỡng
    Người ta gọi bằng một cái tên dịu dàng
    Làng của những năm tháng bình yên
    Nơi buổi sáng bắt đầu bằng nắng
    Không phải bằng tiếng chuông báo thức
    Nơi bước chân đi chậm rãi
    Mà lòng không hề vội vàng
    Có những con đường quanh co
    Dẫn qua vườn cây xanh mát
    Mỗi chiếc lá rung khẽ
    Như đang thì thầm chuyện đời
    Có những căn nhà nhỏ
    Mở cửa ra tiếng chào nhau
    Hàng xóm không chỉ là người bên cạnh
    Mà là bạn đồng hành mỗi ngày
    Ở đây không ai bị gọi là bệnh nhân
    Chỉ là những người đang sống tiếp
    Không ai bị xếp vào góc lặng
    Mỗi người đều có vị trí riêng
    Một buổi sáng học vẽ tranh
    Một buổi chiều tập dưỡng sinh
    Một buổi tối ngồi nghe kể chuyện
    Thời gian trôi nhẹ như mây
    Có những câu chuyện đời dài
    Chưa bao giờ kể hết
    Ở nơi này người ta lắng nghe
    Như nghe một cuốn sách quý
    Tiếng cười vang trong sân nhỏ
    Như trẻ thơ vừa tan học
    Tuổi tác bỗng trở nên nhẹ
    Như chiếc lá vừa rơi
    Có người dạy làm vườn
    Có người dạy nấu ăn
    Có người kể về hành trình cũ
    Cho thế hệ sau bắt đầu
    Ở đây cho đi và nhận lại
    Luôn song hành từng ngày
    Bởi trái tim khi còn được cần
    Sẽ không bao giờ già
    Chiều xuống bên hồ nước
    Hoàng hôn dịu dàng như lụa
    Ai đó ngồi im rất lâu
    Nhưng không còn thấy cô đơn
    Đêm đến ánh đèn ấm
    Những câu chuyện vẫn chưa dừng
    Ngày mai lại có điều để đợi
    Một lớp học, một người bạn mới
    Ngôi làng không giữ tuổi trẻ
    Nhưng giữ được mùa xuân trong lòng.
    HNI 21/4/2026: BÀI THƠ CHƯƠNG 7: NGÔI LÀNG CỦA NHỮNG MÙA SỐNG MỚI Có một nơi không gọi là viện Không gọi là khu nghỉ dưỡng Người ta gọi bằng một cái tên dịu dàng Làng của những năm tháng bình yên Nơi buổi sáng bắt đầu bằng nắng Không phải bằng tiếng chuông báo thức Nơi bước chân đi chậm rãi Mà lòng không hề vội vàng Có những con đường quanh co Dẫn qua vườn cây xanh mát Mỗi chiếc lá rung khẽ Như đang thì thầm chuyện đời Có những căn nhà nhỏ Mở cửa ra tiếng chào nhau Hàng xóm không chỉ là người bên cạnh Mà là bạn đồng hành mỗi ngày Ở đây không ai bị gọi là bệnh nhân Chỉ là những người đang sống tiếp Không ai bị xếp vào góc lặng Mỗi người đều có vị trí riêng Một buổi sáng học vẽ tranh Một buổi chiều tập dưỡng sinh Một buổi tối ngồi nghe kể chuyện Thời gian trôi nhẹ như mây Có những câu chuyện đời dài Chưa bao giờ kể hết Ở nơi này người ta lắng nghe Như nghe một cuốn sách quý Tiếng cười vang trong sân nhỏ Như trẻ thơ vừa tan học Tuổi tác bỗng trở nên nhẹ Như chiếc lá vừa rơi Có người dạy làm vườn Có người dạy nấu ăn Có người kể về hành trình cũ Cho thế hệ sau bắt đầu Ở đây cho đi và nhận lại Luôn song hành từng ngày Bởi trái tim khi còn được cần Sẽ không bao giờ già Chiều xuống bên hồ nước Hoàng hôn dịu dàng như lụa Ai đó ngồi im rất lâu Nhưng không còn thấy cô đơn Đêm đến ánh đèn ấm Những câu chuyện vẫn chưa dừng Ngày mai lại có điều để đợi Một lớp học, một người bạn mới Ngôi làng không giữ tuổi trẻ Nhưng giữ được mùa xuân trong lòng.
    Like
    Love
    Angry
    Haha
    13
    1 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 21/4/2026:
    BÀI THƠ CHƯƠNG 6: TUỔI GIÀ KHÔNG PHẢI LÀ ĐIỂM DỪNG
    Có một ngày ta chợt hiểu
    Tuổi già không phải là hoàng hôn
    Nó chỉ là một buổi chiều khác
    Của hành trình dài đã đi qua
    Người ta từng nghĩ về tuổi già
    Như một chiếc ghế nghỉ bên hiên
    Nhìn thời gian trôi qua cửa sổ
    Và chờ đợi một mùa kết thúc
    Nhưng trái tim không biết nghỉ hưu
    Ước mơ không biết nghỉ phép
    Và niềm vui không biết tuổi tác
    Chúng chỉ cần một nơi để nở
    Không ai muốn sống để tồn tại
    Ai cũng muốn sống để cảm nhận
    Một buổi sáng có điều để mong
    Một buổi tối có điều để nhớ
    Tuổi già không cần thương hại
    Chỉ cần cơ hội bắt đầu lại
    Một sở thích mới vừa khám phá
    Một người bạn mới vừa gặp hôm qua
    Có những bản nhạc chưa từng học
    Những cuốn sách chưa từng đọc
    Những chuyến đi chưa từng đến
    Những câu chuyện chưa từng kể
    Cuộc đời không kết thúc ở sáu mươi
    Hay bảy mươi, tám mươi năm tuổi
    Nó chỉ đổi một chương mới
    Chậm hơn nhưng sâu hơn
    Một khu vườn cần nắng mỗi ngày
    Một trái tim cần người mỗi ngày
    Một cuộc sống cần ý nghĩa
    Dù ở bất kỳ độ tuổi nào
    Khi ta còn được gọi tên
    Là khi ta còn thuộc về thế giới
    Khi ta còn được chờ đợi
    Là khi ta còn sống trọn vẹn
    Tuổi già không phải chiếc bóng
    Tuổi già là ngọn đèn dịu êm
    Chiếu sáng bằng kinh nghiệm
    Sưởi ấm bằng yêu thương
    Chỉ cần có một cộng đồng
    Một vòng tay không phán xét
    Một nơi mỗi sáng thức dậy
    Biết rằng mình vẫn cần thiết
    Và rồi ta sẽ nhận ra
    Cuộc đời không có đoạn cuối
    Chỉ có những chương mới mở ra
    Khi ta dám sống thêm lần nữa.
    Đọc thêm
    HNI 21/4/2026: BÀI THƠ CHƯƠNG 6: TUỔI GIÀ KHÔNG PHẢI LÀ ĐIỂM DỪNG Có một ngày ta chợt hiểu Tuổi già không phải là hoàng hôn Nó chỉ là một buổi chiều khác Của hành trình dài đã đi qua Người ta từng nghĩ về tuổi già Như một chiếc ghế nghỉ bên hiên Nhìn thời gian trôi qua cửa sổ Và chờ đợi một mùa kết thúc Nhưng trái tim không biết nghỉ hưu Ước mơ không biết nghỉ phép Và niềm vui không biết tuổi tác Chúng chỉ cần một nơi để nở Không ai muốn sống để tồn tại Ai cũng muốn sống để cảm nhận Một buổi sáng có điều để mong Một buổi tối có điều để nhớ Tuổi già không cần thương hại Chỉ cần cơ hội bắt đầu lại Một sở thích mới vừa khám phá Một người bạn mới vừa gặp hôm qua Có những bản nhạc chưa từng học Những cuốn sách chưa từng đọc Những chuyến đi chưa từng đến Những câu chuyện chưa từng kể Cuộc đời không kết thúc ở sáu mươi Hay bảy mươi, tám mươi năm tuổi Nó chỉ đổi một chương mới Chậm hơn nhưng sâu hơn Một khu vườn cần nắng mỗi ngày Một trái tim cần người mỗi ngày Một cuộc sống cần ý nghĩa Dù ở bất kỳ độ tuổi nào Khi ta còn được gọi tên Là khi ta còn thuộc về thế giới Khi ta còn được chờ đợi Là khi ta còn sống trọn vẹn Tuổi già không phải chiếc bóng Tuổi già là ngọn đèn dịu êm Chiếu sáng bằng kinh nghiệm Sưởi ấm bằng yêu thương Chỉ cần có một cộng đồng Một vòng tay không phán xét Một nơi mỗi sáng thức dậy Biết rằng mình vẫn cần thiết Và rồi ta sẽ nhận ra Cuộc đời không có đoạn cuối Chỉ có những chương mới mở ra Khi ta dám sống thêm lần nữa. Đọc thêm
    Like
    Love
    Wow
    Angry
    12
    1 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 21/4/2026:
    BÀI THƠ CHƯƠNG 8: KHI TUỔI GIÀ BẮT ĐẦU LẠI
    Ngày xưa người ta nói tuổi già là nghỉ
    Nhưng trái tim chưa từng đồng ý
    Nó vẫn muốn bước tiếp con đường
    Dù bước chân chậm hơn ngày cũ
    Có ai sinh ra chỉ để chờ đợi
    Những buổi chiều dài lặng im
    Hay cuộc đời vẫn còn phía trước
    Dù tóc đã bạc màu sương?
    Tuổi thọ dài hơn từng năm tháng
    Thời gian mở thêm một cánh cửa
    Một chương mới chưa từng viết
    Chờ bàn tay ta bắt đầu
    Không ai muốn sống trong khuôn sẵn
    Một lịch trình được đặt hộ mình
    Con người luôn cần quyền lựa chọn
    Ngay cả khi đã già đi
    Một buổi sáng tự chọn đi bộ
    Một buổi chiều tự học điều mới
    Một buổi tối tự chọn bạn bè
    Cuộc sống vẫn đầy quyết định
    Sức khỏe không phải món quà may rủi
    Mà là hạt giống gieo mỗi ngày
    Từng bước chân, từng hơi thở
    Âm thầm nuôi dưỡng tương lai
    Người ta từng nghĩ già là yếu
    Nhưng thật ra già là sâu
    Sâu trong trải nghiệm đời sống
    Sâu trong những điều đã qua
    Khi ta còn muốn học điều mới
    Thì tuổi tác chỉ là con số
    Khi ta còn muốn gặp bạn mới
    Thì cuộc đời vẫn mở ra
    Có những ước mơ đến muộn
    Nhưng chưa bao giờ là trễ
    Có những chuyến đi bắt đầu
    Sau khi sự nghiệp khép lại
    Tuổi già không phải đoạn kết
    Chỉ là đổi vai trong hành trình
    Từ người chạy theo thời gian
    Thành người tận hưởng thời gian
    Khi xã hội thay đổi cách nhìn
    Tuổi già không còn là gánh nặng
    Mà là mùa thu rực rỡ
    Của khu vườn mang tên cuộc đời.
    HNI 21/4/2026: BÀI THƠ CHƯƠNG 8: KHI TUỔI GIÀ BẮT ĐẦU LẠI Ngày xưa người ta nói tuổi già là nghỉ Nhưng trái tim chưa từng đồng ý Nó vẫn muốn bước tiếp con đường Dù bước chân chậm hơn ngày cũ Có ai sinh ra chỉ để chờ đợi Những buổi chiều dài lặng im Hay cuộc đời vẫn còn phía trước Dù tóc đã bạc màu sương? Tuổi thọ dài hơn từng năm tháng Thời gian mở thêm một cánh cửa Một chương mới chưa từng viết Chờ bàn tay ta bắt đầu Không ai muốn sống trong khuôn sẵn Một lịch trình được đặt hộ mình Con người luôn cần quyền lựa chọn Ngay cả khi đã già đi Một buổi sáng tự chọn đi bộ Một buổi chiều tự học điều mới Một buổi tối tự chọn bạn bè Cuộc sống vẫn đầy quyết định Sức khỏe không phải món quà may rủi Mà là hạt giống gieo mỗi ngày Từng bước chân, từng hơi thở Âm thầm nuôi dưỡng tương lai Người ta từng nghĩ già là yếu Nhưng thật ra già là sâu Sâu trong trải nghiệm đời sống Sâu trong những điều đã qua Khi ta còn muốn học điều mới Thì tuổi tác chỉ là con số Khi ta còn muốn gặp bạn mới Thì cuộc đời vẫn mở ra Có những ước mơ đến muộn Nhưng chưa bao giờ là trễ Có những chuyến đi bắt đầu Sau khi sự nghiệp khép lại Tuổi già không phải đoạn kết Chỉ là đổi vai trong hành trình Từ người chạy theo thời gian Thành người tận hưởng thời gian Khi xã hội thay đổi cách nhìn Tuổi già không còn là gánh nặng Mà là mùa thu rực rỡ Của khu vườn mang tên cuộc đời.
    Like
    Love
    Angry
    14
    1 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 21/4/2026:
    BÀI THƠ CHƯƠNG 9: GIẤC MƠ HOÀNG HÔN RỰC RỠ
    Có một giấc mơ được viết bằng nếp nhăn
    Không bằng mực mà bằng năm tháng
    Không bằng tiếng nói mà bằng ký ức
    Một giấc mơ dành cho tuổi già
    Nơi hoàng hôn không còn buồn nữa
    Nơi buổi chiều không phải chờ đợi
    Nơi mái tóc bạc không là dấu chấm hết
    Mà là chương mới của cuộc đời
    Có một ngôi làng được xây bằng yêu thương
    Bằng những cái nắm tay chậm rãi
    Bằng những bước chân không vội
    Bằng tiếng cười ấm như bếp lựa
    Ở đó không ai bị gọi là gánh nặng
    Không ai bị lãng quên trong góc nhà
    Không ai phải nói câu xin lỗi vì mình đã già
    Không ai phải sống phần đời còn lại trong im lặng
    Những người từng gánh cả bầu trời
    Từng đi qua chiến tranh và đói khổ
    Từng nuôi lớn cả một thế hệ
    Giờ được sống cho chính mình
    Buổi sáng bắt đầu bằng tiếng chim
    Không phải tiếng thở dài
    Buổi chiều bắt đầu bằng nụ cười
    Không phải tiếng đếm thời gian
    Có những khu vườn đầy nắng
    Có những con đường đầy ký ức
    Có những chiếc ghế đầy câu chuyện
    Có những mái hiên đầy tiếng cười
    Mỗi nếp nhăn là một cuốn sách
    Mỗi mái tóc bạc là một chương dài
    Mỗi ánh mắt là một đại dương ký ức
    Chỉ cần có người lắng nghe
    Tuổi già không còn là hoàng hôn tắt nắng
    Mà là bầu trời đỏ rực
    Không phải dấu chấm hết
    Mà là dấu ba chấm của hy vọng
    Ở đó người già vẫn học
    Vẫn hát
    Vẫn trồng cây
    Vẫn yêu thương
    Vẫn kể chuyện cho trẻ nhỏ
    Vẫn truyền nghề cho thế hệ sau
    Vẫn viết tiếp giấc mơ còn dang dở
    Vẫn tin vào ngày mai
    Có những buổi chiều ngồi bên nhau
    Không cần nói nhiều
    Chỉ cần biết rằng
    Mình không cô đơn
    Có những buổi tối nhìn bầu trời
    Không còn sợ thời gian trôi
    Chỉ thấy lòng bình yên
    Như sóng lặng sau bão
    Một xã hội trưởng thành
    Là xã hội biết cúi đầu trước mái tóc bạc
    Biết lắng nghe những bước chân chậm
    Biết trân trọng những mùa thu cuối
    Và khi con người không còn sợ tuổi già
    Khi trẻ nhỏ không còn sợ hoàng hôn
    Khi ký ức được nâng niu như báu vật
    Đó là lúc giấc mơ đã thành hình
    Một giấc mơ mang tên Làng Trường Thọ
    Một giấc mơ mang tên tình người
    Một giấc mơ mang tên tương lai
    Một giấc mơ mang tên bình yên.
    HNI 21/4/2026: BÀI THƠ CHƯƠNG 9: GIẤC MƠ HOÀNG HÔN RỰC RỠ Có một giấc mơ được viết bằng nếp nhăn Không bằng mực mà bằng năm tháng Không bằng tiếng nói mà bằng ký ức Một giấc mơ dành cho tuổi già Nơi hoàng hôn không còn buồn nữa Nơi buổi chiều không phải chờ đợi Nơi mái tóc bạc không là dấu chấm hết Mà là chương mới của cuộc đời Có một ngôi làng được xây bằng yêu thương Bằng những cái nắm tay chậm rãi Bằng những bước chân không vội Bằng tiếng cười ấm như bếp lựa Ở đó không ai bị gọi là gánh nặng Không ai bị lãng quên trong góc nhà Không ai phải nói câu xin lỗi vì mình đã già Không ai phải sống phần đời còn lại trong im lặng Những người từng gánh cả bầu trời Từng đi qua chiến tranh và đói khổ Từng nuôi lớn cả một thế hệ Giờ được sống cho chính mình Buổi sáng bắt đầu bằng tiếng chim Không phải tiếng thở dài Buổi chiều bắt đầu bằng nụ cười Không phải tiếng đếm thời gian Có những khu vườn đầy nắng Có những con đường đầy ký ức Có những chiếc ghế đầy câu chuyện Có những mái hiên đầy tiếng cười Mỗi nếp nhăn là một cuốn sách Mỗi mái tóc bạc là một chương dài Mỗi ánh mắt là một đại dương ký ức Chỉ cần có người lắng nghe Tuổi già không còn là hoàng hôn tắt nắng Mà là bầu trời đỏ rực Không phải dấu chấm hết Mà là dấu ba chấm của hy vọng Ở đó người già vẫn học Vẫn hát Vẫn trồng cây Vẫn yêu thương Vẫn kể chuyện cho trẻ nhỏ Vẫn truyền nghề cho thế hệ sau Vẫn viết tiếp giấc mơ còn dang dở Vẫn tin vào ngày mai Có những buổi chiều ngồi bên nhau Không cần nói nhiều Chỉ cần biết rằng Mình không cô đơn Có những buổi tối nhìn bầu trời Không còn sợ thời gian trôi Chỉ thấy lòng bình yên Như sóng lặng sau bão Một xã hội trưởng thành Là xã hội biết cúi đầu trước mái tóc bạc Biết lắng nghe những bước chân chậm Biết trân trọng những mùa thu cuối Và khi con người không còn sợ tuổi già Khi trẻ nhỏ không còn sợ hoàng hôn Khi ký ức được nâng niu như báu vật Đó là lúc giấc mơ đã thành hình Một giấc mơ mang tên Làng Trường Thọ Một giấc mơ mang tên tình người Một giấc mơ mang tên tương lai Một giấc mơ mang tên bình yên.
    Like
    Love
    Angry
    12
    1 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 21/4/2026:
    BÀI THƠ CHƯƠNG 10: NGÔI LÀNG ĐƯỢC XÂY BẰNG BÌNH YÊN
    Có một ngôi làng không bắt đầu bằng bê tông
    Mà bắt đầu bằng giấc mơ
    Giấc mơ về những buổi sáng nhiều nắng
    Và những buổi chiều nhiều tiếng cười
    Ở đó cây xanh được trồng trước tiên
    Rồi con đường mới được vẽ
    Bởi con người cần bóng mát
    Trước khi cần mái nhà
    Những lối đi không có bậc cao
    Chỉ có bước chân chậm rãi
    Những con đường không vội vã
    Chỉ có thời gian thong thả trôi
    Có hồ nước nằm im lặng
    Như trái tim bình yên của đất
    Có hàng cây đứng lặng
    Như người bạn canh giữ tuổi già
    Thiên nhiên không đứng ngoài cửa
    Thiên nhiên bước vào từng hiên nhà
    Mang theo gió và ánh nắng
    Mang theo hơi thở của sự sống
    Ở đó không có ai sống một mình
    Vì mọi con đường đều dẫn đến nhau
    Một lời chào buổi sáng
    Một cái gật đầu buổi chiều
    Những chiếc ghế dài biết lắng nghe
    Những quảng trường biết giữ kỷ niệm
    Những mái hiên biết gom tiếng cười
    Những căn bếp biết giữ hơi ấm
    Người già không chỉ được chăm sóc
    Họ được chào đón mỗi ngày
    Như những cuốn sách quý
    Được đặt ở nơi trang trọng
    Có tiếng cười vang từ lớp học
    Có tiếng hát bay qua khu vườn
    Có những câu chuyện dài bất tận
    Chảy qua từng buổi hoàng hôn
    Và ở đâu đó rất gần
    Là sự an toàn lặng lẽ đứng gác
    Không ồn ào, không phô trương
    Chỉ âm thầm bảo vệ bình yên
    Ánh đèn đêm không chói lòa
    Chỉ đủ sáng để bước chân vững
    Những tay vịn không phô bày
    Chỉ đủ gần để nắm lấy khi cần
    Ngôi làng không giữ người ở lại
    Mà giúp họ muốn ở lại
    Không vì nghĩa vụ
    Mà vì yêu thương
    Ở đó tuổi già không phải hoàng hôn
    Mà là buổi chiều vàng rực
    Không phải dấu chấm hết
    Mà là trang sách mở ra
    Một ngôi làng được xây bằng thiên nhiên
    Được giữ bằng cộng đồng
    Được chở che bằng an toàn
    Được thắp sáng bằng hy vọng
    Và khi đêm xuống thật chậm
    Ngôi làng ngủ trong bình yên
    Như một lời hứa dịu dàng
    Rằng ngày mai vẫn đáng mong chờ.
    HNI 21/4/2026: BÀI THƠ CHƯƠNG 10: NGÔI LÀNG ĐƯỢC XÂY BẰNG BÌNH YÊN Có một ngôi làng không bắt đầu bằng bê tông Mà bắt đầu bằng giấc mơ Giấc mơ về những buổi sáng nhiều nắng Và những buổi chiều nhiều tiếng cười Ở đó cây xanh được trồng trước tiên Rồi con đường mới được vẽ Bởi con người cần bóng mát Trước khi cần mái nhà Những lối đi không có bậc cao Chỉ có bước chân chậm rãi Những con đường không vội vã Chỉ có thời gian thong thả trôi Có hồ nước nằm im lặng Như trái tim bình yên của đất Có hàng cây đứng lặng Như người bạn canh giữ tuổi già Thiên nhiên không đứng ngoài cửa Thiên nhiên bước vào từng hiên nhà Mang theo gió và ánh nắng Mang theo hơi thở của sự sống Ở đó không có ai sống một mình Vì mọi con đường đều dẫn đến nhau Một lời chào buổi sáng Một cái gật đầu buổi chiều Những chiếc ghế dài biết lắng nghe Những quảng trường biết giữ kỷ niệm Những mái hiên biết gom tiếng cười Những căn bếp biết giữ hơi ấm Người già không chỉ được chăm sóc Họ được chào đón mỗi ngày Như những cuốn sách quý Được đặt ở nơi trang trọng Có tiếng cười vang từ lớp học Có tiếng hát bay qua khu vườn Có những câu chuyện dài bất tận Chảy qua từng buổi hoàng hôn Và ở đâu đó rất gần Là sự an toàn lặng lẽ đứng gác Không ồn ào, không phô trương Chỉ âm thầm bảo vệ bình yên Ánh đèn đêm không chói lòa Chỉ đủ sáng để bước chân vững Những tay vịn không phô bày Chỉ đủ gần để nắm lấy khi cần Ngôi làng không giữ người ở lại Mà giúp họ muốn ở lại Không vì nghĩa vụ Mà vì yêu thương Ở đó tuổi già không phải hoàng hôn Mà là buổi chiều vàng rực Không phải dấu chấm hết Mà là trang sách mở ra Một ngôi làng được xây bằng thiên nhiên Được giữ bằng cộng đồng Được chở che bằng an toàn Được thắp sáng bằng hy vọng Và khi đêm xuống thật chậm Ngôi làng ngủ trong bình yên Như một lời hứa dịu dàng Rằng ngày mai vẫn đáng mong chờ.
    Like
    Love
    Haha
    Wow
    12
    1 Bình luận 0 Chia sẽ
  • 21/4/2026: ‘KINH DOANH THÔNG MINH – TIÊU DÙNG TIẾT KIỆM’
    TRÂN TRỌNG KÍNH MỜI:
    Tất cả TV đại lý , cộng sự và quý khách hàng tham dự buổi zoom đặc biệt cùng nhà khoa học, doanh nhân,Tổng giám đốc công ty Hoa Lan: NGUYỄN THỊ ĐÔNG với nội dung:
    CHĂM SÓC SỨC KHOẺ CHỦ ĐỘNG
    NHỮNG PHẦN QUÀ HẤP DẪN DÀNH TẶNG NGƯỜI THAM GIA ZOOM VÀ KHI MUA HÀNG.
    Thời gian: 20h
    THỨ ba : 21/ 4 / 2026
    Link: https://daymai.vn/meet/0949139849
    Lưu ý: Quý vị nhớ chuẩn bị bút và vở để ghi lại những chia sẻ hay từ nhà khoa học.
    21/4/2026: 🎉‘KINH DOANH THÔNG MINH – TIÊU DÙNG TIẾT KIỆM’💥 👉TRÂN TRỌNG KÍNH MỜI: 🔊 Tất cả TV đại lý , cộng sự và quý khách hàng tham dự buổi zoom đặc biệt cùng nhà khoa học, doanh nhân,Tổng giám đốc công ty Hoa Lan: ❤️NGUYỄN THỊ ĐÔNG❤️ với nội dung: 💪 CHĂM SÓC SỨC KHOẺ CHỦ ĐỘNG 🌱 🌞 NHỮNG PHẦN QUÀ🎁 HẤP DẪN DÀNH TẶNG NGƯỜI THAM GIA ZOOM VÀ KHI MUA HÀNG. ⏰Thời gian: 20h 🗒️THỨ ba : 21/ 4 / 2026 🎯Link: https://daymai.vn/meet/0949139849 ✍️Lưu ý: Quý vị nhớ chuẩn bị bút và vở để ghi lại những chia sẻ hay từ nhà khoa học.🌹🌹🌹
    Like
    Love
    Wow
    14
    1 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 21/4/2026:
    BÀI THƠ CHƯƠNG 10: NGÔI LÀNG ĐƯỢC XÂY BẰNG BÌNH YÊN
    Có một ngôi làng không bắt đầu bằng bê tông
    Mà bắt đầu bằng giấc mơ
    Giấc mơ về những buổi sáng nhiều nắng
    Và những buổi chiều nhiều tiếng cười
    Ở đó cây xanh được trồng trước tiên
    Rồi con đường mới được vẽ
    Bởi con người cần bóng mát
    Trước khi cần mái nhà
    Những lối đi không có bậc cao
    Chỉ có bước chân chậm rãi
    Những con đường không vội vã
    Chỉ có thời gian thong thả trôi
    Có hồ nước nằm im lặng
    Như trái tim bình yên của đất
    Có hàng cây đứng lặng
    Như người bạn canh giữ tuổi già
    Thiên nhiên không đứng ngoài cửa
    Thiên nhiên bước vào từng hiên nhà
    Mang theo gió và ánh nắng
    Mang theo hơi thở của sự sống
    Ở đó không có ai sống một mình
    Vì mọi con đường đều dẫn đến nhau
    Một lời chào buổi sáng
    Một cái gật đầu buổi chiều
    Những chiếc ghế dài biết lắng nghe
    Những quảng trường biết giữ kỷ niệm
    Những mái hiên biết gom tiếng cười
    Những căn bếp biết giữ hơi ấm
    Người già không chỉ được chăm sóc
    Họ được chào đón mỗi ngày
    Như những cuốn sách quý
    Được đặt ở nơi trang trọng
    Có tiếng cười vang từ lớp học
    Có tiếng hát bay qua khu vườn
    Có những câu chuyện dài bất tận
    Chảy qua từng buổi hoàng hôn
    Và ở đâu đó rất gần
    Là sự an toàn lặng lẽ đứng gác
    Không ồn ào, không phô trương
    Chỉ âm thầm bảo vệ bình yên
    Ánh đèn đêm không chói lòa
    Chỉ đủ sáng để bước chân vững
    Những tay vịn không phô bày
    Chỉ đủ gần để nắm lấy khi cần
    Ngôi làng không giữ người ở lại
    Mà giúp họ muốn ở lại
    Không vì nghĩa vụ
    Mà vì yêu thương
    Ở đó tuổi già không phải hoàng hôn
    Mà là buổi chiều vàng rực
    Không phải dấu chấm hết
    Mà là trang sách mở ra
    Một ngôi làng được xây bằng thiên nhiên
    Được giữ bằng cộng đồng
    Được chở che bằng an toàn
    Được thắp sáng bằng hy vọng
    Và khi đêm xuống thật chậm
    Ngôi làng ngủ trong bình yên
    Như một lời hứa dịu dàng
    Rằng ngày mai vẫn đáng mong chờ.
    Đọc thêm
    HNI 21/4/2026: BÀI THƠ CHƯƠNG 10: NGÔI LÀNG ĐƯỢC XÂY BẰNG BÌNH YÊN Có một ngôi làng không bắt đầu bằng bê tông Mà bắt đầu bằng giấc mơ Giấc mơ về những buổi sáng nhiều nắng Và những buổi chiều nhiều tiếng cười Ở đó cây xanh được trồng trước tiên Rồi con đường mới được vẽ Bởi con người cần bóng mát Trước khi cần mái nhà Những lối đi không có bậc cao Chỉ có bước chân chậm rãi Những con đường không vội vã Chỉ có thời gian thong thả trôi Có hồ nước nằm im lặng Như trái tim bình yên của đất Có hàng cây đứng lặng Như người bạn canh giữ tuổi già Thiên nhiên không đứng ngoài cửa Thiên nhiên bước vào từng hiên nhà Mang theo gió và ánh nắng Mang theo hơi thở của sự sống Ở đó không có ai sống một mình Vì mọi con đường đều dẫn đến nhau Một lời chào buổi sáng Một cái gật đầu buổi chiều Những chiếc ghế dài biết lắng nghe Những quảng trường biết giữ kỷ niệm Những mái hiên biết gom tiếng cười Những căn bếp biết giữ hơi ấm Người già không chỉ được chăm sóc Họ được chào đón mỗi ngày Như những cuốn sách quý Được đặt ở nơi trang trọng Có tiếng cười vang từ lớp học Có tiếng hát bay qua khu vườn Có những câu chuyện dài bất tận Chảy qua từng buổi hoàng hôn Và ở đâu đó rất gần Là sự an toàn lặng lẽ đứng gác Không ồn ào, không phô trương Chỉ âm thầm bảo vệ bình yên Ánh đèn đêm không chói lòa Chỉ đủ sáng để bước chân vững Những tay vịn không phô bày Chỉ đủ gần để nắm lấy khi cần Ngôi làng không giữ người ở lại Mà giúp họ muốn ở lại Không vì nghĩa vụ Mà vì yêu thương Ở đó tuổi già không phải hoàng hôn Mà là buổi chiều vàng rực Không phải dấu chấm hết Mà là trang sách mở ra Một ngôi làng được xây bằng thiên nhiên Được giữ bằng cộng đồng Được chở che bằng an toàn Được thắp sáng bằng hy vọng Và khi đêm xuống thật chậm Ngôi làng ngủ trong bình yên Như một lời hứa dịu dàng Rằng ngày mai vẫn đáng mong chờ. Đọc thêm
    Like
    Love
    Wow
    11
    1 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 21/4/2026:
    BÀI THƠ CHƯƠNG 2: NHỮNG HẠT GIỐNG CỦA THỜI GIAN
    Ngày mai bắt đầu từ một hạt giống nhỏ
    Một giấc mơ đặt xuống lòng đất yên bình
    Một bàn tay run run nhưng đầy hy vọng
    Gieo vào đất niềm tin chưa kịp gọi tên
    Có người nói thời gian trôi rất nhanh
    Như cơn gió lướt qua mái tóc bạc
    Nhưng với người biết trồng ước mơ
    Thời gian là khu vườn rộng vô cùng
    Mỗi sáng thức dậy là một lần gieo hạt
    Mỗi buổi chiều là một lần tưới nắng
    Mỗi đêm về là một lần lặng lẽ
    Nghe mầm xanh thì thầm dưới đất sâu
    Không ai nhìn thấy mầm cây lúc bắt đầu
    Chỉ thấy đất nâu im lìm tĩnh lặng
    Nhưng sâu trong lòng đất đang chuyển động
    Cả một hành trình tìm đường đi lên
    Có những hạt giống nằm yên nhiều năm
    Chờ một cơn mưa đủ đầy yêu thương
    Chờ một ánh nhìn đủ tin tưởng
    Để bật mình vươn khỏi bóng tối dài
    Giấc mơ cũng giống như hạt giống ấy
    Không nở hoa trong một sớm mai
    Phải đi qua mùa nắng cháy
    Phải chịu đựng những cơn mưa dài
    Có lúc tưởng chừng mọi thứ ngủ quên
    Không mầm, không lá, không hy vọng
    Nhưng dưới lòng đất sâu thẳm
    Sự sống vẫn âm thầm lớn lên
    Kiên nhẫn là ánh mặt trời thứ nhất
    Niềm tin là dòng nước thứ hai
    Hành động là cơn gió thứ ba
    Thổi mầm xanh bật dậy giữa đời
    Một ngày ta thấy chồi non nhú lên
    Run rẩy như đứa trẻ mới sinh
    Nhỏ bé nhưng đầy sức mạnh
    Như lời hứa của tương lai
    Rồi cây lớn dần qua năm tháng
    Rễ cắm sâu vào ký ức đất trời
    Cành vươn cao chạm vào ước mơ
    Lá thì thầm câu chuyện của gió
    Có những người đến dưới tán cây
    Tìm bóng mát sau ngày dài mỏi mệt
    Không ai biết hạt giống năm xưa
    Đã từng nằm im trong cô độc
    Những khu rừng bắt đầu từ hạt nhỏ
    Những đại dương bắt đầu từ giọt mưa
    Những hành trình bắt đầu từ bước chân
    Những kỳ tích bắt đầu từ niềm tin
    Và ta hiểu một điều giản dị
    Mọi tương lai đều sinh ra từ hôm nay
    Mọi ngày mai đều được gieo trồng
    Trong từng khoảnh khắc rất bình thường
    Nếu hôm nay ta gieo hạt tử tế
    Ngày mai sẽ nở hoa yêu thương
    Nếu hôm nay ta gieo hạt kiên trì
    Ngày mai sẽ mọc thành sức mạnh
    Thời gian không bao giờ phụ người gieo trồng
    Chỉ phụ người sợ hãi bắt đầu
    Bởi đất luôn rộng lòng chờ đợi
    Một bàn tay dám đặt niềm tin xuống
    Hãy gieo đi dù trời còn mưa
    Hãy gieo đi dù lòng còn sợ
    Bởi một ngày nào đó nhìn lại
    Ta sẽ thấy cả khu rừng đời mình
    Và khi hoàng hôn phủ màu vàng dịu
    Ta ngồi dưới tán cây trưởng thành
    Mỉm cười nhìn những hạt giống mới
    Được ai đó tiếp tục gieo xuống ngày mai.
    Đọc thêm
    HNI 21/4/2026: BÀI THƠ CHƯƠNG 2: NHỮNG HẠT GIỐNG CỦA THỜI GIAN Ngày mai bắt đầu từ một hạt giống nhỏ Một giấc mơ đặt xuống lòng đất yên bình Một bàn tay run run nhưng đầy hy vọng Gieo vào đất niềm tin chưa kịp gọi tên Có người nói thời gian trôi rất nhanh Như cơn gió lướt qua mái tóc bạc Nhưng với người biết trồng ước mơ Thời gian là khu vườn rộng vô cùng Mỗi sáng thức dậy là một lần gieo hạt Mỗi buổi chiều là một lần tưới nắng Mỗi đêm về là một lần lặng lẽ Nghe mầm xanh thì thầm dưới đất sâu Không ai nhìn thấy mầm cây lúc bắt đầu Chỉ thấy đất nâu im lìm tĩnh lặng Nhưng sâu trong lòng đất đang chuyển động Cả một hành trình tìm đường đi lên Có những hạt giống nằm yên nhiều năm Chờ một cơn mưa đủ đầy yêu thương Chờ một ánh nhìn đủ tin tưởng Để bật mình vươn khỏi bóng tối dài Giấc mơ cũng giống như hạt giống ấy Không nở hoa trong một sớm mai Phải đi qua mùa nắng cháy Phải chịu đựng những cơn mưa dài Có lúc tưởng chừng mọi thứ ngủ quên Không mầm, không lá, không hy vọng Nhưng dưới lòng đất sâu thẳm Sự sống vẫn âm thầm lớn lên Kiên nhẫn là ánh mặt trời thứ nhất Niềm tin là dòng nước thứ hai Hành động là cơn gió thứ ba Thổi mầm xanh bật dậy giữa đời Một ngày ta thấy chồi non nhú lên Run rẩy như đứa trẻ mới sinh Nhỏ bé nhưng đầy sức mạnh Như lời hứa của tương lai Rồi cây lớn dần qua năm tháng Rễ cắm sâu vào ký ức đất trời Cành vươn cao chạm vào ước mơ Lá thì thầm câu chuyện của gió Có những người đến dưới tán cây Tìm bóng mát sau ngày dài mỏi mệt Không ai biết hạt giống năm xưa Đã từng nằm im trong cô độc Những khu rừng bắt đầu từ hạt nhỏ Những đại dương bắt đầu từ giọt mưa Những hành trình bắt đầu từ bước chân Những kỳ tích bắt đầu từ niềm tin Và ta hiểu một điều giản dị Mọi tương lai đều sinh ra từ hôm nay Mọi ngày mai đều được gieo trồng Trong từng khoảnh khắc rất bình thường Nếu hôm nay ta gieo hạt tử tế Ngày mai sẽ nở hoa yêu thương Nếu hôm nay ta gieo hạt kiên trì Ngày mai sẽ mọc thành sức mạnh Thời gian không bao giờ phụ người gieo trồng Chỉ phụ người sợ hãi bắt đầu Bởi đất luôn rộng lòng chờ đợi Một bàn tay dám đặt niềm tin xuống Hãy gieo đi dù trời còn mưa Hãy gieo đi dù lòng còn sợ Bởi một ngày nào đó nhìn lại Ta sẽ thấy cả khu rừng đời mình Và khi hoàng hôn phủ màu vàng dịu Ta ngồi dưới tán cây trưởng thành Mỉm cười nhìn những hạt giống mới Được ai đó tiếp tục gieo xuống ngày mai. Đọc thêm
    Like
    Love
    Wow
    Angry
    11
    1 Bình luận 0 Chia sẽ