• HNI 24/4/2026:
    BÀI THƠ CHƯƠNG 36: HOÀNG HÔN RỰC RỠ
    Có người sợ bước tuổi già
    Sợ làn tóc bạc, sợ nhà vắng im
    Sợ ngày chậm bước lặng thinh
    Sợ mình lạc giữa hành trình cô đơn
    Nhưng ai đi trọn con đường
    Mới hay cuối dốc thơm hương hoa đời
    Tuổi già không phải xa xôi
    Mà là bến đỗ thảnh thơi tâm hồn
    Không còn vội vã bon chen
    Không còn gánh nặng nợ tiền danh xa
    Chỉ còn nhịp thở chan hòa
    Với trời xanh biếc với hoa bên thềm
    Mỗi ngày nắng rót thật êm
    Mỗi chiều gió hát dịu mềm quanh sân
    Chén trà ấm giữa tình thân
    Một câu chuyện cũ cũng gần hóa vui
    Thời gian chẳng vội vàng trôi
    Mà như dừng lại để người nghỉ ngơi
    Nhìn con cháu lớn nên người
    Thấy đời mình bỗng rạng ngời biết bao
    Bao năm bão tố dạt dào
    Giờ thành ký ức ngọt ngào như mơ
    Nếp nhăn đâu phải phai mờ
    Mà là trang sách ghi chờ yêu thương
    Tóc bạc đâu phải vấn vương
    Mà là ánh sáng của đường đã qua
    Tuổi già mở cửa hiền hòa
    Đón bình an đến như làn gió xuân
    Không cần phải chứng minh thân
    Không cần đua chạy với lần tháng năm
    Chỉ cần một trái tim ấm
    Biết yêu cuộc sống âm thầm quanh ta
    Sáng nghe chim hót hiên nhà
    Chiều xem mây trắng trôi xa cuối trời
    Đêm nằm nghe gió ru lời
    Thấy lòng thanh thản rạng ngời bình yên
    Tuổi già đâu phải buồn phiền
    Mà là chương cuối dịu hiền đời ta
    Hoàng hôn rực rỡ bao la
    Là khi mặt trời sắp qua cuối ngày
    Ai đi trọn vẹn hôm nay
    Sẽ yêu từng phút tháng ngày đã qua
    Tuổi già đẹp tựa đóa hoa
    Nở trong bình lặng chan hòa yêu thương
    HNI 24/4/2026: BÀI THƠ CHƯƠNG 36: HOÀNG HÔN RỰC RỠ Có người sợ bước tuổi già Sợ làn tóc bạc, sợ nhà vắng im Sợ ngày chậm bước lặng thinh Sợ mình lạc giữa hành trình cô đơn Nhưng ai đi trọn con đường Mới hay cuối dốc thơm hương hoa đời Tuổi già không phải xa xôi Mà là bến đỗ thảnh thơi tâm hồn Không còn vội vã bon chen Không còn gánh nặng nợ tiền danh xa Chỉ còn nhịp thở chan hòa Với trời xanh biếc với hoa bên thềm Mỗi ngày nắng rót thật êm Mỗi chiều gió hát dịu mềm quanh sân Chén trà ấm giữa tình thân Một câu chuyện cũ cũng gần hóa vui Thời gian chẳng vội vàng trôi Mà như dừng lại để người nghỉ ngơi Nhìn con cháu lớn nên người Thấy đời mình bỗng rạng ngời biết bao Bao năm bão tố dạt dào Giờ thành ký ức ngọt ngào như mơ Nếp nhăn đâu phải phai mờ Mà là trang sách ghi chờ yêu thương Tóc bạc đâu phải vấn vương Mà là ánh sáng của đường đã qua Tuổi già mở cửa hiền hòa Đón bình an đến như làn gió xuân Không cần phải chứng minh thân Không cần đua chạy với lần tháng năm Chỉ cần một trái tim ấm Biết yêu cuộc sống âm thầm quanh ta Sáng nghe chim hót hiên nhà Chiều xem mây trắng trôi xa cuối trời Đêm nằm nghe gió ru lời Thấy lòng thanh thản rạng ngời bình yên Tuổi già đâu phải buồn phiền Mà là chương cuối dịu hiền đời ta Hoàng hôn rực rỡ bao la Là khi mặt trời sắp qua cuối ngày Ai đi trọn vẹn hôm nay Sẽ yêu từng phút tháng ngày đã qua Tuổi già đẹp tựa đóa hoa Nở trong bình lặng chan hòa yêu thương
    Love
    2
    0 Comments 0 Shares
  • HNI 24/4/2026:
    BÀI THƠ CHƯƠNG 37: BÌNH MINH KINH TẾ TÓC BẠC
    Thế giới sang trang rất nhanh
    Tuổi già nay đã thành ngành lớn lao
    Bao năm vất vả gian lao
    Giờ đây họ muốn sống sao an bình
    Muốn đời nhẹ gánh ưu phiền
    Muốn vui khỏe mạnh sống thêm tháng ngày
    Muốn đi du lịch đó đây
    Muốn học thêm nữa mỗi ngày trưởng khôn
    Muốn cười giữa buổi hoàng hôn
    Muốn nghe con cháu luôn còn kề bên
    Thị trường mở rộng khắp miền
    Gọi tên kinh tế tuổi hiền Silver
    Không còn góc nhỏ lặng thinh
    Tuổi già bước tới trung tâm cuộc đời
    Bao ngành dịch vụ sinh sôi
    Nhà ở dưỡng lão khắp nơi mở đường
    Công nghệ chăm sóc thân thương
    Theo dõi sức khỏe từng giờ từng hôm
    Robot chăm sóc sớm hôm
    Ứng dụng kết nối sưởi ấm tâm hồn
    Không còn nỗi sợ cô đơn
    Không còn lạnh lẽo khi cơn đau về
    Một nền kinh tế tràn trề
    Nhân văn bền vững cận kề tương lai
    Việt Nam bước tới ngày mai
    Dân già hóa sớm cơ hội mở ra
    Nếu nhìn bằng trái tim ta
    Sẽ thấy kho báu tuổi già sáng lên
    Kinh nghiệm tích lũy vững bền
    Bao năm họ đã dựng nên cuộc đời
    Giờ là lúc được thảnh thơi
    Được yêu được sống giữa trời bình yên
    Kinh tế tóc bạc hiện lên
    Như bình minh mới dịu êm sáng ngời
    Không chỉ lợi nhuận mà thôi
    Mà còn gieo hạt yêu người dài lâu
    Từ đây mở lối nhịp cầu
    Nối bao thế hệ chung màu tương lai
    Silver Economy nở hoa
    Như mùa xuân mới bước qua tuổi chiều
    Thế giới thay đổi thật nhiều
    Khi ta biết quý những điều đã qua
    Tuổi già không phải xế tà
    Mà là ánh sáng chan hòa cuối ngày
    Bình minh đang gọi từ đây
    Kinh tế tóc bạc dựng xây đất trời.
    HNI 24/4/2026: BÀI THƠ CHƯƠNG 37: BÌNH MINH KINH TẾ TÓC BẠC Thế giới sang trang rất nhanh Tuổi già nay đã thành ngành lớn lao Bao năm vất vả gian lao Giờ đây họ muốn sống sao an bình Muốn đời nhẹ gánh ưu phiền Muốn vui khỏe mạnh sống thêm tháng ngày Muốn đi du lịch đó đây Muốn học thêm nữa mỗi ngày trưởng khôn Muốn cười giữa buổi hoàng hôn Muốn nghe con cháu luôn còn kề bên Thị trường mở rộng khắp miền Gọi tên kinh tế tuổi hiền Silver Không còn góc nhỏ lặng thinh Tuổi già bước tới trung tâm cuộc đời Bao ngành dịch vụ sinh sôi Nhà ở dưỡng lão khắp nơi mở đường Công nghệ chăm sóc thân thương Theo dõi sức khỏe từng giờ từng hôm Robot chăm sóc sớm hôm Ứng dụng kết nối sưởi ấm tâm hồn Không còn nỗi sợ cô đơn Không còn lạnh lẽo khi cơn đau về Một nền kinh tế tràn trề Nhân văn bền vững cận kề tương lai Việt Nam bước tới ngày mai Dân già hóa sớm cơ hội mở ra Nếu nhìn bằng trái tim ta Sẽ thấy kho báu tuổi già sáng lên Kinh nghiệm tích lũy vững bền Bao năm họ đã dựng nên cuộc đời Giờ là lúc được thảnh thơi Được yêu được sống giữa trời bình yên Kinh tế tóc bạc hiện lên Như bình minh mới dịu êm sáng ngời Không chỉ lợi nhuận mà thôi Mà còn gieo hạt yêu người dài lâu Từ đây mở lối nhịp cầu Nối bao thế hệ chung màu tương lai Silver Economy nở hoa Như mùa xuân mới bước qua tuổi chiều Thế giới thay đổi thật nhiều Khi ta biết quý những điều đã qua Tuổi già không phải xế tà Mà là ánh sáng chan hòa cuối ngày Bình minh đang gọi từ đây Kinh tế tóc bạc dựng xây đất trời.
    Love
    Like
    3
    0 Comments 0 Shares
  • HNI 24/4/2026:
    BÀI THƠ CHƯƠNG 38: DÒNG TIỀN NHÂN VĂN
    Một ngôi làng mơ bình yên
    Không xây bằng gạch mà xây niềm tin
    Không cần hào nhoáng bạc tiền
    Chỉ cần dòng chảy an nhiên bền lâu
    Tiền không đứng ở trên đầu
    Tiền là dòng nước qua cầu sẻ chia
    Người vui khi sống chan hòa
    Tiền đi đúng hướng nở hoa nghĩa tình
    Không ai bị bỏ một mình
    Khi quỹ chung sáng lung linh giữa làng
    Một bàn tay nắm nhiều bàn
    Một người khó cũng có ngàn người nâng
    Tiền không chỉ để tiêu dùng
    Tiền là hạt giống gieo mầm tương lai
    Hôm nay gieo xuống đất này
    Ngày mai hạnh phúc nở đầy vườn xanh
    Người già không phải mong manh
    Vẫn còn trí tuệ góp thành dòng thu
    Kinh nghiệm quý tựa mùa thu
    Chắt chiu từng lá gom đủ mùa vàng
    Mỗi ngày làm việc nhẹ nhàng
    Mỗi ngày đóng góp cho làng bình yên
    Không ai là gánh nặng thêm
    Ai cũng là ánh đèn đêm của làng
    Tiền quay vòng khắp không gian
    Ở lại nuôi dưỡng ngập tràn yêu thương
    Không đi lạc giữa phố phường
    Không trôi vô nghĩa trên đường bon chen
    Tiền sinh từ những việc hiền
    Từ rau sạch tốt từ miền dược xanh
    Từ lớp học nhỏ trong lành
    Từ bao chuyến khách an lành ghé thăm
    Một phần dựng tiếp tương lai
    Một phần dành để những ngày gian nan
    Một phần giữ lửa cộng đoàn
    Chia cho người yếu muôn vàn yêu thương
    Khi tiền có trái tim lương
    Ngôi làng sẽ sống trăm phương vững bền
    Không còn nỗi sợ ưu phiền
    Tuổi già cũng hóa bình yên nụ cười
    Một dòng tài chính sáng ngời
    Nuôi làng – nuôi cả cuộc đời nhân văn
    HNI 24/4/2026: BÀI THƠ CHƯƠNG 38: DÒNG TIỀN NHÂN VĂN Một ngôi làng mơ bình yên Không xây bằng gạch mà xây niềm tin Không cần hào nhoáng bạc tiền Chỉ cần dòng chảy an nhiên bền lâu Tiền không đứng ở trên đầu Tiền là dòng nước qua cầu sẻ chia Người vui khi sống chan hòa Tiền đi đúng hướng nở hoa nghĩa tình Không ai bị bỏ một mình Khi quỹ chung sáng lung linh giữa làng Một bàn tay nắm nhiều bàn Một người khó cũng có ngàn người nâng Tiền không chỉ để tiêu dùng Tiền là hạt giống gieo mầm tương lai Hôm nay gieo xuống đất này Ngày mai hạnh phúc nở đầy vườn xanh Người già không phải mong manh Vẫn còn trí tuệ góp thành dòng thu Kinh nghiệm quý tựa mùa thu Chắt chiu từng lá gom đủ mùa vàng Mỗi ngày làm việc nhẹ nhàng Mỗi ngày đóng góp cho làng bình yên Không ai là gánh nặng thêm Ai cũng là ánh đèn đêm của làng Tiền quay vòng khắp không gian Ở lại nuôi dưỡng ngập tràn yêu thương Không đi lạc giữa phố phường Không trôi vô nghĩa trên đường bon chen Tiền sinh từ những việc hiền Từ rau sạch tốt từ miền dược xanh Từ lớp học nhỏ trong lành Từ bao chuyến khách an lành ghé thăm Một phần dựng tiếp tương lai Một phần dành để những ngày gian nan Một phần giữ lửa cộng đoàn Chia cho người yếu muôn vàn yêu thương Khi tiền có trái tim lương Ngôi làng sẽ sống trăm phương vững bền Không còn nỗi sợ ưu phiền Tuổi già cũng hóa bình yên nụ cười Một dòng tài chính sáng ngời Nuôi làng – nuôi cả cuộc đời nhân văn
    Like
    Love
    2
    0 Comments 0 Shares
  • HNI 24/4/2026:
    BÀI THƠ CHƯƠNG 38: DÒNG TIỀN NHÂN VĂN
    Một ngôi làng mơ bình yên
    Không xây bằng gạch mà xây niềm tin
    Không cần hào nhoáng bạc tiền
    Chỉ cần dòng chảy an nhiên bền lâu
    Tiền không đứng ở trên đầu
    Tiền là dòng nước qua cầu sẻ chia
    Người vui khi sống chan hòa
    Tiền đi đúng hướng nở hoa nghĩa tình
    Không ai bị bỏ một mình
    Khi quỹ chung sáng lung linh giữa làng
    Một bàn tay nắm nhiều bàn
    Một người khó cũng có ngàn người nâng
    Tiền không chỉ để tiêu dùng
    Tiền là hạt giống gieo mầm tương lai
    Hôm nay gieo xuống đất này
    Ngày mai hạnh phúc nở đầy vườn xanh
    Người già không phải mong manh
    Vẫn còn trí tuệ góp thành dòng thu
    Kinh nghiệm quý tựa mùa thu
    Chắt chiu từng lá gom đủ mùa vàng
    Mỗi ngày làm việc nhẹ nhàng
    Mỗi ngày đóng góp cho làng bình yên
    Không ai là gánh nặng thêm
    Ai cũng là ánh đèn đêm của làng
    Tiền quay vòng khắp không gian
    Ở lại nuôi dưỡng ngập tràn yêu thương
    Không đi lạc giữa phố phường
    Không trôi vô nghĩa trên đường bon chen
    Tiền sinh từ những việc hiền
    Từ rau sạch tốt từ miền dược xanh
    Từ lớp học nhỏ trong lành
    Từ bao chuyến khách an lành ghé thăm
    Một phần dựng tiếp tương lai
    Một phần dành để những ngày gian nan
    Một phần giữ lửa cộng đoàn
    Chia cho người yếu muôn vàn yêu thương
    Khi tiền có trái tim lương
    Ngôi làng sẽ sống trăm phương vững bền
    Không còn nỗi sợ ưu phiền
    Tuổi già cũng hóa bình yên nụ cười
    Một dòng tài chính sáng ngời
    Nuôi làng – nuôi cả cuộc đời nhân văn
    HNI 24/4/2026: BÀI THƠ CHƯƠNG 38: DÒNG TIỀN NHÂN VĂN Một ngôi làng mơ bình yên Không xây bằng gạch mà xây niềm tin Không cần hào nhoáng bạc tiền Chỉ cần dòng chảy an nhiên bền lâu Tiền không đứng ở trên đầu Tiền là dòng nước qua cầu sẻ chia Người vui khi sống chan hòa Tiền đi đúng hướng nở hoa nghĩa tình Không ai bị bỏ một mình Khi quỹ chung sáng lung linh giữa làng Một bàn tay nắm nhiều bàn Một người khó cũng có ngàn người nâng Tiền không chỉ để tiêu dùng Tiền là hạt giống gieo mầm tương lai Hôm nay gieo xuống đất này Ngày mai hạnh phúc nở đầy vườn xanh Người già không phải mong manh Vẫn còn trí tuệ góp thành dòng thu Kinh nghiệm quý tựa mùa thu Chắt chiu từng lá gom đủ mùa vàng Mỗi ngày làm việc nhẹ nhàng Mỗi ngày đóng góp cho làng bình yên Không ai là gánh nặng thêm Ai cũng là ánh đèn đêm của làng Tiền quay vòng khắp không gian Ở lại nuôi dưỡng ngập tràn yêu thương Không đi lạc giữa phố phường Không trôi vô nghĩa trên đường bon chen Tiền sinh từ những việc hiền Từ rau sạch tốt từ miền dược xanh Từ lớp học nhỏ trong lành Từ bao chuyến khách an lành ghé thăm Một phần dựng tiếp tương lai Một phần dành để những ngày gian nan Một phần giữ lửa cộng đoàn Chia cho người yếu muôn vàn yêu thương Khi tiền có trái tim lương Ngôi làng sẽ sống trăm phương vững bền Không còn nỗi sợ ưu phiền Tuổi già cũng hóa bình yên nụ cười Một dòng tài chính sáng ngời Nuôi làng – nuôi cả cuộc đời nhân văn
    Love
    Like
    3
    33 Comments 0 Shares
  • HNI 24/4/2026:
    BÀI THƠ CHƯƠNG 36: HOÀNG HÔN RỰC RỠ
    Có người sợ bước tuổi già
    Sợ làn tóc bạc, sợ nhà vắng im
    Sợ ngày chậm bước lặng thinh
    Sợ mình lạc giữa hành trình cô đơn
    Nhưng ai đi trọn con đường
    Mới hay cuối dốc thơm hương hoa đời
    Tuổi già không phải xa xôi
    Mà là bến đỗ thảnh thơi tâm hồn
    Không còn vội vã bon chen
    Không còn gánh nặng nợ tiền danh xa
    Chỉ còn nhịp thở chan hòa
    Với trời xanh biếc với hoa bên thềm
    Mỗi ngày nắng rót thật êm
    Mỗi chiều gió hát dịu mềm quanh sân
    Chén trà ấm giữa tình thân
    Một câu chuyện cũ cũng gần hóa vui
    Thời gian chẳng vội vàng trôi
    Mà như dừng lại để người nghỉ ngơi
    Nhìn con cháu lớn nên người
    Thấy đời mình bỗng rạng ngời biết bao
    Bao năm bão tố dạt dào
    Giờ thành ký ức ngọt ngào như mơ
    Nếp nhăn đâu phải phai mờ
    Mà là trang sách ghi chờ yêu thương
    Tóc bạc đâu phải vấn vương
    Mà là ánh sáng của đường đã qua
    Tuổi già mở cửa hiền hòa
    Đón bình an đến như làn gió xuân
    Không cần phải chứng minh thân
    Không cần đua chạy với lần tháng năm
    Chỉ cần một trái tim ấm
    Biết yêu cuộc sống âm thầm quanh ta
    Sáng nghe chim hót hiên nhà
    Chiều xem mây trắng trôi xa cuối trời
    Đêm nằm nghe gió ru lời
    Thấy lòng thanh thản rạng ngời bình yên
    Tuổi già đâu phải buồn phiền
    Mà là chương cuối dịu hiền đời ta
    Hoàng hôn rực rỡ bao la
    Là khi mặt trời sắp qua cuối ngày
    Ai đi trọn vẹn hôm nay
    Sẽ yêu từng phút tháng ngày đã qua
    Tuổi già đẹp tựa đóa hoa
    Nở trong bình lặng chan hòa yêu thương
    HNI 24/4/2026: BÀI THƠ CHƯƠNG 36: HOÀNG HÔN RỰC RỠ Có người sợ bước tuổi già Sợ làn tóc bạc, sợ nhà vắng im Sợ ngày chậm bước lặng thinh Sợ mình lạc giữa hành trình cô đơn Nhưng ai đi trọn con đường Mới hay cuối dốc thơm hương hoa đời Tuổi già không phải xa xôi Mà là bến đỗ thảnh thơi tâm hồn Không còn vội vã bon chen Không còn gánh nặng nợ tiền danh xa Chỉ còn nhịp thở chan hòa Với trời xanh biếc với hoa bên thềm Mỗi ngày nắng rót thật êm Mỗi chiều gió hát dịu mềm quanh sân Chén trà ấm giữa tình thân Một câu chuyện cũ cũng gần hóa vui Thời gian chẳng vội vàng trôi Mà như dừng lại để người nghỉ ngơi Nhìn con cháu lớn nên người Thấy đời mình bỗng rạng ngời biết bao Bao năm bão tố dạt dào Giờ thành ký ức ngọt ngào như mơ Nếp nhăn đâu phải phai mờ Mà là trang sách ghi chờ yêu thương Tóc bạc đâu phải vấn vương Mà là ánh sáng của đường đã qua Tuổi già mở cửa hiền hòa Đón bình an đến như làn gió xuân Không cần phải chứng minh thân Không cần đua chạy với lần tháng năm Chỉ cần một trái tim ấm Biết yêu cuộc sống âm thầm quanh ta Sáng nghe chim hót hiên nhà Chiều xem mây trắng trôi xa cuối trời Đêm nằm nghe gió ru lời Thấy lòng thanh thản rạng ngời bình yên Tuổi già đâu phải buồn phiền Mà là chương cuối dịu hiền đời ta Hoàng hôn rực rỡ bao la Là khi mặt trời sắp qua cuối ngày Ai đi trọn vẹn hôm nay Sẽ yêu từng phút tháng ngày đã qua Tuổi già đẹp tựa đóa hoa Nở trong bình lặng chan hòa yêu thương
    Love
    2
    0 Comments 0 Shares
  • HNI 24/4/2026:
    BÀI THƠ CHƯƠNG 35: TRÁI TIM CỘNG ĐỒNG
    Ngôi làng thức dậy sớm mai
    Sương còn vương nhẹ trên vai hiên nhà
    Tiếng cười lan khắp sân hoa
    Người già tập dưỡng, trẻ ra nô đùa
    Nhịp đời chậm lại như mơ
    Thời gian không vội, chẳng chờ ai đi
    Cổng làng mở cửa mỗi khi
    Bạn bè bốn hướng bước về sum vầy
    Quảng trường rộn rã tiếng ca
    Bài dân ca cũ ngân xa chiều vàng
    Bàn trà kể chuyện thế gian
    Những năm tháng cũ mở trang ký ức
    Mái đầu bạc sáng trí khôn
    Như cây cổ thụ giữa vườn bốn mùa
    Người già dạy cháu trồng hoa
    Cháu cười rạng rỡ, nắng hòa trên tay
    Chiều về lớp học mở ngay
    Bài học cuộc sống đong đầy yêu thương
    Chuyện đời qua những con đường
    Bao nhiêu bão tố vẫn vương nụ cười
    Nhịp cầu nối giữa hai đời
    Người đi trước dắt người thời mai sau
    Đêm về ánh đèn lung linh
    Sân khấu nhỏ sáng ân tình bao la
    Khúc ca vang giữa trời xa
    Tuổi già lại hóa mùa hoa rực rỡ
    Bức tranh vẽ giấc mơ xưa
    Nay thành hiện thực giữa mùa an vui
    Mỗi ngày thêm một nụ cười
    Niềm vui nở khắp đất trời bình yên
    Không ai bị bỏ bên lề
    Không ai lặng lẽ đi về cô đơn
    Ở đây ai cũng có tên
    Có vai trò sống, có quyền cho đi
    Chia nhau từng tách trà chiều
    Chia nhau từng phút nâng niu cuộc đời
    Người già kể chuyện xa xôi
    Trẻ nghe say đắm như ngồi cạnh sông
    Thời gian chảy mãi mênh mông
    Mà nơi đây vẫn ấm nồng tình thân
    Cây đời bén rễ rất sâu
    Nở hoa hy vọng nhiệm màu tương lai
    Ai qua cũng muốn ở hoài
    Vì nơi này chính “nhà” hai chữ thôi
    Tuổi già chẳng phải xa xôi
    Mà là chương mới rạng ngời ánh dương
    Làng kia giữ trọn yêu thương
    Làm nên trái tim cộng đồng bền lâu
    Ngày mai mở lối nhiệm màu
    Người già hạnh phúc – địa cầu bình yên
    HNI 24/4/2026: BÀI THƠ CHƯƠNG 35: TRÁI TIM CỘNG ĐỒNG Ngôi làng thức dậy sớm mai Sương còn vương nhẹ trên vai hiên nhà Tiếng cười lan khắp sân hoa Người già tập dưỡng, trẻ ra nô đùa Nhịp đời chậm lại như mơ Thời gian không vội, chẳng chờ ai đi Cổng làng mở cửa mỗi khi Bạn bè bốn hướng bước về sum vầy Quảng trường rộn rã tiếng ca Bài dân ca cũ ngân xa chiều vàng Bàn trà kể chuyện thế gian Những năm tháng cũ mở trang ký ức Mái đầu bạc sáng trí khôn Như cây cổ thụ giữa vườn bốn mùa Người già dạy cháu trồng hoa Cháu cười rạng rỡ, nắng hòa trên tay Chiều về lớp học mở ngay Bài học cuộc sống đong đầy yêu thương Chuyện đời qua những con đường Bao nhiêu bão tố vẫn vương nụ cười Nhịp cầu nối giữa hai đời Người đi trước dắt người thời mai sau Đêm về ánh đèn lung linh Sân khấu nhỏ sáng ân tình bao la Khúc ca vang giữa trời xa Tuổi già lại hóa mùa hoa rực rỡ Bức tranh vẽ giấc mơ xưa Nay thành hiện thực giữa mùa an vui Mỗi ngày thêm một nụ cười Niềm vui nở khắp đất trời bình yên Không ai bị bỏ bên lề Không ai lặng lẽ đi về cô đơn Ở đây ai cũng có tên Có vai trò sống, có quyền cho đi Chia nhau từng tách trà chiều Chia nhau từng phút nâng niu cuộc đời Người già kể chuyện xa xôi Trẻ nghe say đắm như ngồi cạnh sông Thời gian chảy mãi mênh mông Mà nơi đây vẫn ấm nồng tình thân Cây đời bén rễ rất sâu Nở hoa hy vọng nhiệm màu tương lai Ai qua cũng muốn ở hoài Vì nơi này chính “nhà” hai chữ thôi Tuổi già chẳng phải xa xôi Mà là chương mới rạng ngời ánh dương Làng kia giữ trọn yêu thương Làm nên trái tim cộng đồng bền lâu Ngày mai mở lối nhiệm màu Người già hạnh phúc – địa cầu bình yên
    Love
    3
    0 Comments 0 Shares
  • https://youtu.be/gBu57k4I2bE?si=VgYFtqsIaaKAvUEE
    https://youtu.be/gBu57k4I2bE?si=VgYFtqsIaaKAvUEE
    Love
    Like
    3
    0 Comments 0 Shares
  • https://youtu.be/crxqDUhcBak?si=nnqISugaaTSGbrhN
    https://youtu.be/crxqDUhcBak?si=nnqISugaaTSGbrhN
    Love
    Like
    3
    0 Comments 0 Shares
  • https://youtu.be/YGIL2wOFazk?si=bG3XokUDYDH-IsPl
    https://youtu.be/YGIL2wOFazk?si=bG3XokUDYDH-IsPl
    Love
    Like
    3
    0 Comments 0 Shares
  • https://youtu.be/aQJvmcJploQ?si=AvVHNb8Q892qLsNa
    https://youtu.be/aQJvmcJploQ?si=AvVHNb8Q892qLsNa
    Like
    Love
    4
    62 Comments 0 Shares