• SÂM NỮ HOÀNG
    Nàng sâm nữ hoàng quý thay,
    Rễ thơm bồi bổ đêm ngày khỏe thân.
    Ăn ngon, ngủ giấc tinh thần,
    Giúp người thêm sức, thêm phần dẻo dai.
    Trồng nơi đất sạch tháng ngày,
    Chăm cho đúng cách cây đầy dưỡng sinh.
    Sâm quê quý tựa nghĩa tình,
    Giữ gìn sức khỏe gia đình ấm no.
    SÂM NỮ HOÀNG Nàng sâm nữ hoàng quý thay, Rễ thơm bồi bổ đêm ngày khỏe thân. Ăn ngon, ngủ giấc tinh thần, Giúp người thêm sức, thêm phần dẻo dai. Trồng nơi đất sạch tháng ngày, Chăm cho đúng cách cây đầy dưỡng sinh. Sâm quê quý tựa nghĩa tình, Giữ gìn sức khỏe gia đình ấm no.
    Like
    Love
    2
    0 Comments 0 Shares
  • HNI 7/5/2026:
    BÀI THƠ CHƯƠNG 43: NHÂN RỘNG ÁNH SÁNG
    Một hạt mầm nhỏ hôm nay
    gieo vào đất rộng tháng ngày mai sau
    Một bàn tay biết nâng nhau
    hóa thành trăm ngả nhịp cầu yêu thương
    Một lời động viên rất thường
    cũng thành ngọn lửa soi đường dài lâu
    Một người bước chậm ban đầu
    rồi mang ánh sáng dẫn sau bao người
    Một giấc mơ nhỏ trên đời
    gặp người tin tưởng hóa lời tương lai
    Một đốm lửa cháy hôm nay
    mai thành biển sáng trải dài nhân gian
    Một trái tim biết sẻ san
    sẽ nghe hạnh phúc ngân vang dịu dàng
    Một người đứng dậy vững vàng
    sẽ làm trụ cột cho ngàn ước mơ
    Một khi ta biết đợi chờ
    biết gieo hy vọng từng giờ bình yên
    Một khi ta biết cho đi
    sẽ thấy cuộc sống diệu kỳ nở hoa
    Một con đường nhỏ đi qua
    bỗng thành đại lộ chan hòa nắng mai
    Một lời chia sẻ hôm nay
    mai thành bài học lan dài bốn phương
    Một người từng bước tha hương
    được nâng đỡ bỗng kiên cường đứng lên
    Một khi đã vững niềm tin
    sẽ quay trở lại dựng nên nhịp cầu
    Một ngày gieo hạt thật sâu
    ngày sau gặt hái sắc màu bình minh
    Một người lan tỏa hành trình
    sẽ thành trăm bước lung linh phía trời
    Một vòng tay nối vòng người
    sẽ thành sức mạnh sáng ngời tương lai
    Một người thay đổi hôm nay
    sẽ làm thế giới đổi thay mai này
    Một lời tử tế trao tay
    sẽ thành hạt giống nảy đầy yêu thương
    Một người thắp sáng con đường
    sẽ thành nghìn lửa tỏa hương cuộc đời
    Một khi ánh sáng sinh sôi
    bóng đêm sẽ lặng lẽ rời phía sau
    Một khi ta biết cho nhau
    thì điều kỳ diệu bắt đầu nở hoa
    Một ngày lan khắp gần xa
    triệu người chung bước chan hòa niềm tin
    Một khi hạnh phúc nhân lên
    thế gian rực rỡ dịu êm vô cùng
    HNI 7/5/2026: BÀI THƠ CHƯƠNG 43: NHÂN RỘNG ÁNH SÁNG Một hạt mầm nhỏ hôm nay gieo vào đất rộng tháng ngày mai sau Một bàn tay biết nâng nhau hóa thành trăm ngả nhịp cầu yêu thương Một lời động viên rất thường cũng thành ngọn lửa soi đường dài lâu Một người bước chậm ban đầu rồi mang ánh sáng dẫn sau bao người Một giấc mơ nhỏ trên đời gặp người tin tưởng hóa lời tương lai Một đốm lửa cháy hôm nay mai thành biển sáng trải dài nhân gian Một trái tim biết sẻ san sẽ nghe hạnh phúc ngân vang dịu dàng Một người đứng dậy vững vàng sẽ làm trụ cột cho ngàn ước mơ Một khi ta biết đợi chờ biết gieo hy vọng từng giờ bình yên Một khi ta biết cho đi sẽ thấy cuộc sống diệu kỳ nở hoa Một con đường nhỏ đi qua bỗng thành đại lộ chan hòa nắng mai Một lời chia sẻ hôm nay mai thành bài học lan dài bốn phương Một người từng bước tha hương được nâng đỡ bỗng kiên cường đứng lên Một khi đã vững niềm tin sẽ quay trở lại dựng nên nhịp cầu Một ngày gieo hạt thật sâu ngày sau gặt hái sắc màu bình minh Một người lan tỏa hành trình sẽ thành trăm bước lung linh phía trời Một vòng tay nối vòng người sẽ thành sức mạnh sáng ngời tương lai Một người thay đổi hôm nay sẽ làm thế giới đổi thay mai này Một lời tử tế trao tay sẽ thành hạt giống nảy đầy yêu thương Một người thắp sáng con đường sẽ thành nghìn lửa tỏa hương cuộc đời Một khi ánh sáng sinh sôi bóng đêm sẽ lặng lẽ rời phía sau Một khi ta biết cho nhau thì điều kỳ diệu bắt đầu nở hoa Một ngày lan khắp gần xa triệu người chung bước chan hòa niềm tin Một khi hạnh phúc nhân lên thế gian rực rỡ dịu êm vô cùng
    Like
    Love
    2
    0 Comments 0 Shares
  • HNI 7/5/2026:
    BÀI THƠ CHƯƠNG 42: VÒNG TRÒN YÊU THƯƠNG TIẾP NỐI
    Ngày xưa em bước vào làng
    Hai bàn tay trắng mênh mang nỗi đời
    Một chiếc balo nhỏ thôi
    Chứa bao giấc ngủ mồ côi tháng ngày
    Có người nắm chặt bàn tay
    Nói rằng cuộc sống từ nay khác rồi
    Em nghe tim bỗng sáng ngời
    Niềm tin bé nhỏ bắt đầu nảy mầm
    Từng trang sách mở âm thầm
    Từng câu chuyện kể gieo mầm tương lai
    Từng buổi học sớm hôm dài
    Gom thành hành trang bước dài tuổi xanh
    Ngày em rời cổng trưởng thành
    Mang theo tri thức mang tình yêu thương
    Không còn sợ gió mưa đường
    Không còn thấy mình lạc hướng bơ vơ
    Một ngày trở lại bất ngờ
    Thấy em bé mới đứng chờ ngoài sân
    Ánh mắt giống hệt năm xưa
    Run run hỏi khẽ “ở đây có nhà?”
    Bàn tay em nắm tay ra
    Mỉm cười nói nhỏ “chúng ta giống nhau”
    Đừng lo nước mắt rơi mau
    Anh từng như thế hôm đầu đến đây
    Bỗng nhiên quá khứ tràn đầy
    Không còn là vết thương này nữa đâu
    Nỗi đau hóa thành nhịp cầu
    Đưa người phía trước bước vào bình minh
    Hạnh phúc giản dị vô hình
    Khi mình có thể cứu mình ngày xưa
    Trao đi một chút yêu thương
    Là trao lại chính con đường mình qua
    Không cần trả nghĩa người xa
    Chỉ cần giúp đỡ một nhà phía sau
    Hôm nay gieo hạt ngọt ngào
    Ngày mai thế giới nở hoa nhiệm màu
    Một người giúp một người đau
    Hai người tiếp nối dạt dào tin yêu
    Những vòng tròn cứ lan nhiều
    Như ngàn con sóng vỗ chiều đại dương
    Từ em đứa trẻ mồ côi
    Trở thành ngọn lửa giữa đời mênh mông
    Hành trình chẳng có điểm cùng
    Chỉ là tiếp nối yêu thương mỗi ngày
    Mai này khắp cả địa cầu
    Bao người kể lại câu đầu giống em
    “Tôi từng được nắm tay mềm
    Nên tôi học cách dịu êm nắm người.”
    HNI 7/5/2026: BÀI THƠ CHƯƠNG 42: VÒNG TRÒN YÊU THƯƠNG TIẾP NỐI Ngày xưa em bước vào làng Hai bàn tay trắng mênh mang nỗi đời Một chiếc balo nhỏ thôi Chứa bao giấc ngủ mồ côi tháng ngày Có người nắm chặt bàn tay Nói rằng cuộc sống từ nay khác rồi Em nghe tim bỗng sáng ngời Niềm tin bé nhỏ bắt đầu nảy mầm Từng trang sách mở âm thầm Từng câu chuyện kể gieo mầm tương lai Từng buổi học sớm hôm dài Gom thành hành trang bước dài tuổi xanh Ngày em rời cổng trưởng thành Mang theo tri thức mang tình yêu thương Không còn sợ gió mưa đường Không còn thấy mình lạc hướng bơ vơ Một ngày trở lại bất ngờ Thấy em bé mới đứng chờ ngoài sân Ánh mắt giống hệt năm xưa Run run hỏi khẽ “ở đây có nhà?” Bàn tay em nắm tay ra Mỉm cười nói nhỏ “chúng ta giống nhau” Đừng lo nước mắt rơi mau Anh từng như thế hôm đầu đến đây Bỗng nhiên quá khứ tràn đầy Không còn là vết thương này nữa đâu Nỗi đau hóa thành nhịp cầu Đưa người phía trước bước vào bình minh Hạnh phúc giản dị vô hình Khi mình có thể cứu mình ngày xưa Trao đi một chút yêu thương Là trao lại chính con đường mình qua Không cần trả nghĩa người xa Chỉ cần giúp đỡ một nhà phía sau Hôm nay gieo hạt ngọt ngào Ngày mai thế giới nở hoa nhiệm màu Một người giúp một người đau Hai người tiếp nối dạt dào tin yêu Những vòng tròn cứ lan nhiều Như ngàn con sóng vỗ chiều đại dương Từ em đứa trẻ mồ côi Trở thành ngọn lửa giữa đời mênh mông Hành trình chẳng có điểm cùng Chỉ là tiếp nối yêu thương mỗi ngày Mai này khắp cả địa cầu Bao người kể lại câu đầu giống em “Tôi từng được nắm tay mềm Nên tôi học cách dịu êm nắm người.”
    Like
    1
    0 Comments 0 Shares
  • HNI 07-05/2026 - B17
    BÀI THƠ CHƯƠNG 44: KHÔNG CÒN MẶC CẢM MỒ CÔI

    Có những đứa trẻ sinh ra
    Đã thiếu vòng tay đầu đời
    Mắt nhìn thế giới bỡ ngỡ
    Hỏi mình thuộc về nơi đâu

    Con đường tuổi thơ lặng lẽ
    Tiếng cười đôi lúc mỏng manh
    Nghe bạn gọi hai tiếng mẹ
    Tim em khẽ chùng mong manh

    Có những đêm dài rất lạnh
    Ôm giấc mơ nhỏ trong tim
    Mong một bàn tay vỗ nhẹ
    Nói rằng cuộc sống dịu êm

    Nhưng rồi bình minh cũng đến
    Mang theo ánh nắng dịu hiền
    Một vòng tay lớn của đời
    Mở ra hy vọng bình yên

    Có người dạy em con chữ
    Có người chỉ lối tương lai
    Có người lắng nghe tâm sự
    Cho em thêm mạnh đôi vai

    Từng bước em đi lớn dậy
    Không còn lạc lõng chơi vơi
    Nhận ra quanh mình ấm áp
    Có bao tấm lòng rạng ngời

    Gia đình không chỉ máu mủ
    Gia đình là những yêu thương
    Là khi ta cần nâng đỡ
    Có người đứng đó bên đường

    Một bàn tay thêm một bàn
    Góp thành vòng tròn chở che
    Nhiều trái tim cùng thắp sáng
    Đêm dài dần hóa mùa hè

    Từ những ngày xưa mặc cảm
    Em học mỉm cười thật tươi
    Nhận ra mình không cô độc
    Thế giới đang đợi phía trước

    Em lớn bằng niềm hy vọng
    Bằng những giấc mơ xanh non
    Ngày mai em thành ngọn gió
    Chở bao hạnh phúc cho đời

    Rồi em quay về giúp lại
    Những đứa trẻ giống mình xưa
    Trao đi vòng tay ấm áp
    Cho đời bớt những cơn mưa

    Từ giọt nước mắt ngày cũ
    Nở thành đóa hoa dịu dàng
    Một thế hệ đang lớn lên
    Mang theo ánh sáng huy hoàng
    HNI 07-05/2026 - B17 🌺 BÀI THƠ CHƯƠNG 44: KHÔNG CÒN MẶC CẢM MỒ CÔI Có những đứa trẻ sinh ra Đã thiếu vòng tay đầu đời Mắt nhìn thế giới bỡ ngỡ Hỏi mình thuộc về nơi đâu Con đường tuổi thơ lặng lẽ Tiếng cười đôi lúc mỏng manh Nghe bạn gọi hai tiếng mẹ Tim em khẽ chùng mong manh Có những đêm dài rất lạnh Ôm giấc mơ nhỏ trong tim Mong một bàn tay vỗ nhẹ Nói rằng cuộc sống dịu êm Nhưng rồi bình minh cũng đến Mang theo ánh nắng dịu hiền Một vòng tay lớn của đời Mở ra hy vọng bình yên Có người dạy em con chữ Có người chỉ lối tương lai Có người lắng nghe tâm sự Cho em thêm mạnh đôi vai Từng bước em đi lớn dậy Không còn lạc lõng chơi vơi Nhận ra quanh mình ấm áp Có bao tấm lòng rạng ngời Gia đình không chỉ máu mủ Gia đình là những yêu thương Là khi ta cần nâng đỡ Có người đứng đó bên đường Một bàn tay thêm một bàn Góp thành vòng tròn chở che Nhiều trái tim cùng thắp sáng Đêm dài dần hóa mùa hè Từ những ngày xưa mặc cảm Em học mỉm cười thật tươi Nhận ra mình không cô độc Thế giới đang đợi phía trước Em lớn bằng niềm hy vọng Bằng những giấc mơ xanh non Ngày mai em thành ngọn gió Chở bao hạnh phúc cho đời Rồi em quay về giúp lại Những đứa trẻ giống mình xưa Trao đi vòng tay ấm áp Cho đời bớt những cơn mưa Từ giọt nước mắt ngày cũ Nở thành đóa hoa dịu dàng Một thế hệ đang lớn lên Mang theo ánh sáng huy hoàng
    Like
    1
    0 Comments 0 Shares
  • HNI 7/5/2026:
    BÀI THƠ CHƯƠNG 43: NHÂN RỘNG ÁNH SÁNG
    Một hạt mầm nhỏ hôm nay
    gieo vào đất rộng tháng ngày mai sau
    Một bàn tay biết nâng nhau
    hóa thành trăm ngả nhịp cầu yêu thương
    Một lời động viên rất thường
    cũng thành ngọn lửa soi đường dài lâu
    Một người bước chậm ban đầu
    rồi mang ánh sáng dẫn sau bao người
    Một giấc mơ nhỏ trên đời
    gặp người tin tưởng hóa lời tương lai
    Một đốm lửa cháy hôm nay
    mai thành biển sáng trải dài nhân gian
    Một trái tim biết sẻ san
    sẽ nghe hạnh phúc ngân vang dịu dàng
    Một người đứng dậy vững vàng
    sẽ làm trụ cột cho ngàn ước mơ
    Một khi ta biết đợi chờ
    biết gieo hy vọng từng giờ bình yên
    Một khi ta biết cho đi
    sẽ thấy cuộc sống diệu kỳ nở hoa
    Một con đường nhỏ đi qua
    bỗng thành đại lộ chan hòa nắng mai
    Một lời chia sẻ hôm nay
    mai thành bài học lan dài bốn phương
    Một người từng bước tha hương
    được nâng đỡ bỗng kiên cường đứng lên
    Một khi đã vững niềm tin
    sẽ quay trở lại dựng nên nhịp cầu
    Một ngày gieo hạt thật sâu
    ngày sau gặt hái sắc màu bình minh
    Một người lan tỏa hành trình
    sẽ thành trăm bước lung linh phía trời
    Một vòng tay nối vòng người
    sẽ thành sức mạnh sáng ngời tương lai
    Một người thay đổi hôm nay
    sẽ làm thế giới đổi thay mai này
    Một lời tử tế trao tay
    sẽ thành hạt giống nảy đầy yêu thương
    Một người thắp sáng con đường
    sẽ thành nghìn lửa tỏa hương cuộc đời
    Một khi ánh sáng sinh sôi
    bóng đêm sẽ lặng lẽ rời phía sau
    Một khi ta biết cho nhau
    thì điều kỳ diệu bắt đầu nở hoa
    Một ngày lan khắp gần xa
    triệu người chung bước chan hòa niềm tin
    Một khi hạnh phúc nhân lên
    thế gian rực rỡ dịu êm vô cùng
    HNI 7/5/2026: BÀI THƠ CHƯƠNG 43: NHÂN RỘNG ÁNH SÁNG Một hạt mầm nhỏ hôm nay gieo vào đất rộng tháng ngày mai sau Một bàn tay biết nâng nhau hóa thành trăm ngả nhịp cầu yêu thương Một lời động viên rất thường cũng thành ngọn lửa soi đường dài lâu Một người bước chậm ban đầu rồi mang ánh sáng dẫn sau bao người Một giấc mơ nhỏ trên đời gặp người tin tưởng hóa lời tương lai Một đốm lửa cháy hôm nay mai thành biển sáng trải dài nhân gian Một trái tim biết sẻ san sẽ nghe hạnh phúc ngân vang dịu dàng Một người đứng dậy vững vàng sẽ làm trụ cột cho ngàn ước mơ Một khi ta biết đợi chờ biết gieo hy vọng từng giờ bình yên Một khi ta biết cho đi sẽ thấy cuộc sống diệu kỳ nở hoa Một con đường nhỏ đi qua bỗng thành đại lộ chan hòa nắng mai Một lời chia sẻ hôm nay mai thành bài học lan dài bốn phương Một người từng bước tha hương được nâng đỡ bỗng kiên cường đứng lên Một khi đã vững niềm tin sẽ quay trở lại dựng nên nhịp cầu Một ngày gieo hạt thật sâu ngày sau gặt hái sắc màu bình minh Một người lan tỏa hành trình sẽ thành trăm bước lung linh phía trời Một vòng tay nối vòng người sẽ thành sức mạnh sáng ngời tương lai Một người thay đổi hôm nay sẽ làm thế giới đổi thay mai này Một lời tử tế trao tay sẽ thành hạt giống nảy đầy yêu thương Một người thắp sáng con đường sẽ thành nghìn lửa tỏa hương cuộc đời Một khi ánh sáng sinh sôi bóng đêm sẽ lặng lẽ rời phía sau Một khi ta biết cho nhau thì điều kỳ diệu bắt đầu nở hoa Một ngày lan khắp gần xa triệu người chung bước chan hòa niềm tin Một khi hạnh phúc nhân lên thế gian rực rỡ dịu êm vô cùng
    Like
    1
    0 Comments 0 Shares
  • HNI 7/5/2026:
    BÀI THƠ CHƯƠNG 44: KHÔNG CÒN MẶC CẢM MỒ CÔI
    Có những đứa trẻ sinh ra
    Đã thiếu vòng tay đầu đời
    Mắt nhìn thế giới bỡ ngỡ
    Hỏi mình thuộc về nơi đâu
    Con đường tuổi thơ lặng lẽ
    Tiếng cười đôi lúc mỏng manh
    Nghe bạn gọi hai tiếng mẹ
    Tim em khẽ chùng mong manh
    Có những đêm dài rất lạnh
    Ôm giấc mơ nhỏ trong tim
    Mong một bàn tay vỗ nhẹ
    Nói rằng cuộc sống dịu êm
    Nhưng rồi bình minh cũng đến
    Mang theo ánh nắng dịu hiền
    Một vòng tay lớn của đời
    Mở ra hy vọng bình yên
    Có người dạy em con chữ
    Có người chỉ lối tương lai
    Có người lắng nghe tâm sự
    Cho em thêm mạnh đôi vai
    Từng bước em đi lớn dậy
    Không còn lạc lõng chơi vơi
    Nhận ra quanh mình ấm áp
    Có bao tấm lòng rạng ngời
    Gia đình không chỉ máu mủ
    Gia đình là những yêu thương
    Là khi ta cần nâng đỡ
    Có người đứng đó bên đường
    Một bàn tay thêm một bàn
    Góp thành vòng tròn chở che
    Nhiều trái tim cùng thắp sáng
    Đêm dài dần hóa mùa hè
    Từ những ngày xưa mặc cảm
    Em học mỉm cười thật tươi
    Nhận ra mình không cô độc
    Thế giới đang đợi phía trước
    Em lớn bằng niềm hy vọng
    Bằng những giấc mơ xanh non
    Ngày mai em thành ngọn gió
    Chở bao hạnh phúc cho đời
    Rồi em quay về giúp lại
    Những đứa trẻ giống mình xưa
    Trao đi vòng tay ấm áp
    Cho đời bớt những cơn mưa
    Từ giọt nước mắt ngày cũ
    Nở thành đóa hoa dịu dàng
    Một thế hệ đang lớn lên
    Mang theo ánh sáng huy hoàng
    HNI 7/5/2026: BÀI THƠ CHƯƠNG 44: KHÔNG CÒN MẶC CẢM MỒ CÔI Có những đứa trẻ sinh ra Đã thiếu vòng tay đầu đời Mắt nhìn thế giới bỡ ngỡ Hỏi mình thuộc về nơi đâu Con đường tuổi thơ lặng lẽ Tiếng cười đôi lúc mỏng manh Nghe bạn gọi hai tiếng mẹ Tim em khẽ chùng mong manh Có những đêm dài rất lạnh Ôm giấc mơ nhỏ trong tim Mong một bàn tay vỗ nhẹ Nói rằng cuộc sống dịu êm Nhưng rồi bình minh cũng đến Mang theo ánh nắng dịu hiền Một vòng tay lớn của đời Mở ra hy vọng bình yên Có người dạy em con chữ Có người chỉ lối tương lai Có người lắng nghe tâm sự Cho em thêm mạnh đôi vai Từng bước em đi lớn dậy Không còn lạc lõng chơi vơi Nhận ra quanh mình ấm áp Có bao tấm lòng rạng ngời Gia đình không chỉ máu mủ Gia đình là những yêu thương Là khi ta cần nâng đỡ Có người đứng đó bên đường Một bàn tay thêm một bàn Góp thành vòng tròn chở che Nhiều trái tim cùng thắp sáng Đêm dài dần hóa mùa hè Từ những ngày xưa mặc cảm Em học mỉm cười thật tươi Nhận ra mình không cô độc Thế giới đang đợi phía trước Em lớn bằng niềm hy vọng Bằng những giấc mơ xanh non Ngày mai em thành ngọn gió Chở bao hạnh phúc cho đời Rồi em quay về giúp lại Những đứa trẻ giống mình xưa Trao đi vòng tay ấm áp Cho đời bớt những cơn mưa Từ giọt nước mắt ngày cũ Nở thành đóa hoa dịu dàng Một thế hệ đang lớn lên Mang theo ánh sáng huy hoàng
    Like
    Love
    2
    0 Comments 0 Shares
  • HNI 7/5/226
    CHƯƠNG 44: MỘT THẾ HỆ MỚI KHÔNG CÒN MẶC CẢM MỒ CÔI
    1. Vết thương thầm lặng của những đứa trẻ thiếu vòng tay
    Trong suốt chiều dài lịch sử, hai chữ mồ côi luôn đi kèm với cảm giác thiệt thòi, mặc cảm và tự ti.
    Một đứa trẻ thiếu cha mẹ thường thiếu nhiều thứ hơn vật chất:

    Thiếu cảm giác an toàn

    Thiếu điểm tựa tinh thần

    Thiếu niềm tin rằng mình được yêu thương

    Và nguy hiểm nhất: thiếu niềm tin rằng mình xứng đáng với hạnh phúc

    Rất nhiều đứa trẻ lớn lên mang theo câu hỏi đau đáu:

    “Tại sao mình lại không giống người khác?”

    Từ câu hỏi ấy, nhiều số phận hình thành mặc cảm.
    Từ mặc cảm, nhiều ước mơ tự tắt.
    Từ ước mơ tắt, cả cuộc đời đi trong bóng tối.

    Đó không phải lỗi của các em.
    Đó là lỗi của một xã hội chưa đủ vòng tay.

    2. Thay đổi định nghĩa về “gia đình”

    Trong kỷ nguyên cũ, gia đình được định nghĩa rất hẹp:

    Gia đình = Cha + Mẹ + Con.

    Nhưng trong kỷ nguyên mới, định nghĩa này phải được mở rộng:

    Gia đình = Bất kỳ nơi nào có tình yêu, trách nhiệm và sự nâng đỡ.

    Một đứa trẻ có thể không còn cha mẹ ruột.
    Nhưng em không nhất thiết phải thiếu gia đình.

    Khi cộng đồng trưởng thành, xã hội tiến hóa,
    khái niệm “con của ai” dần được thay thế bằng:

    “Con của cộng đồng.”

    Đây không phải khẩu hiệu.
    Đây là bước tiến văn minh của nhân loại.

    3. Từ “trại trẻ mồ côi” → “mạng lưới gia đình xã hội”

    Trong tư duy cũ, trẻ mồ côi được “nuôi dưỡng tập trung”.
    Trong tư duy mới, trẻ mồ côi được bao bọc phân tán.

    Khác biệt rất lớn:

    Tư duy cũ Tư duy mới

    Nuôi cho lớn Nuôi để trưởng thành
    Cho ăn – cho học Cho yêu thương – cho cơ hội
    Giúp sinh tồn Giúp phát triển
    Cứu trợ Đồng hành

    Một đứa trẻ không cần một nơi ở lớn.
    Một đứa trẻ cần nhiều người yêu thương.

    Mục tiêu của xã hội mới không phải là xây thêm trại trẻ.
    Mà là xây mạng lưới gia đình xã hội.

    Nơi mỗi người trưởng thành đều có thể trở thành:

    Người dì

    Người chú

    Người anh

    Người chị

    Người thầy

    Người bạn đồng hành

    Cho một đứa trẻ chưa từng gặp họ trước đó.

    4. Khi cộng đồng trở thành cha mẹ tập thể

    Hãy tưởng tượng một đứa trẻ lớn lên trong môi trường:

    Có người dạy học

    Có người dạy kỹ năng sống

    Có người lắng nghe tâm sự

    Có người khích lệ ước mơ

    Có người giúp định hướng nghề nghiệp
    Không phải một người làm tất cả.
    Mà nhiều người cùng góp một phần.

    Khi trách nhiệm được chia nhỏ,
    tình yêu lại được nhân lên vô hạn.

    Đứa trẻ ấy sẽ không còn hỏi:

    “Cha mẹ mình đâu?”

    Mà sẽ nói:

    “Mình có rất nhiều người thân.”

    Đó chính là sự chuyển hóa lớn nhất.

    5. Chấm dứt mặc cảm bằng cơ hội

    Mặc cảm không sinh ra từ thiếu thốn.
    Mặc cảm sinh ra từ so sánh.

    Khi trẻ mồ côi có:

    Cơ hội học tập như người khác

    Cơ hội phát triển như người khác

    Cơ hội thành công như người khác

    Thì hai chữ “mồ côi” dần mất đi ý nghĩa tiêu cực.

    Một ngày nào đó, khi được hỏi:

    “Em có buồn vì mình mồ côi không?”

    Đứa trẻ có thể mỉm cười trả lời:

    “Không. Vì em chưa từng thấy mình thiếu gia đình.”

    Ngày đó, xã hội đã trưởng thành.

    6. Từ nỗi đau thành sức mạnh thế hệ

    Thực tế cho thấy:
    Rất nhiều con người vĩ đại từng là trẻ mồ côi hoặc thiếu thốn tình thân.

    Bởi vì khi vượt qua nỗi đau sớm, họ học được:

    Tự lập

    Kiên cường

    Đồng cảm sâu sắc

    Khát khao tạo giá trị

    Nếu được dẫn dắt đúng,
    trẻ mồ côi không phải là nhóm yếu thế.

    Họ có thể trở thành thế hệ mạnh mẽ nhất.

    Thế hệ hiểu rõ giá trị của tình người.
    Thế hệ biết ơn từng cơ hội nhỏ.
    Thế hệ muốn quay lại giúp đỡ người khác.

    7. Một tương lai không còn định kiến

    Tương lai mà chương này hướng tới rất rõ ràng:

    Một xã hội nơi:

    Không ai bị gọi là “đứa trẻ tội nghiệp”

    Không ai bị nhìn bằng ánh mắt thương hại

    Không ai cảm thấy mình “khác biệt” vì thiếu cha mẹ

    Thay vào đó:

    Các em được nhìn bằng ánh mắt kỳ vọng.

    Bởi vì các em chính là:

    Người xây cộng đồng mới

    Người lan tỏa lòng biết ơn

    Người tiếp tục vòng tròn giúp đỡ

    8. Khi từ “mồ côi” không còn là nỗi buồn

    Ngày xã hội trưởng thành thật sự là ngày:

    Một đứa trẻ có thể nói:
    “Tôi mồ côi”
    nhưng giọng nói không còn buồn.

    Chỉ đơn giản là một phần quá khứ.

    Không phải một định nghĩa cuộc đời.

    9. Hạt giống của một thế hệ mới

    Thế hệ mới sẽ lớn lên với niềm tin:

    Không ai bị bỏ lại phía sau

    Không ai thiếu gia đình

    Không ai thiếu cơ hội

    Không ai phải xấu hổ vì xuất phát điểm

    Đó là thế hệ:

    Không còn mặc cảm mồ côi.

    Và khi điều đó xảy ra,
    nhân loại đã bước thêm một bước dài trên con đường tiến hóa của tình thương.
    HNI 7/5/226 CHƯƠNG 44: MỘT THẾ HỆ MỚI KHÔNG CÒN MẶC CẢM MỒ CÔI 1. Vết thương thầm lặng của những đứa trẻ thiếu vòng tay Trong suốt chiều dài lịch sử, hai chữ mồ côi luôn đi kèm với cảm giác thiệt thòi, mặc cảm và tự ti. Một đứa trẻ thiếu cha mẹ thường thiếu nhiều thứ hơn vật chất: Thiếu cảm giác an toàn Thiếu điểm tựa tinh thần Thiếu niềm tin rằng mình được yêu thương Và nguy hiểm nhất: thiếu niềm tin rằng mình xứng đáng với hạnh phúc Rất nhiều đứa trẻ lớn lên mang theo câu hỏi đau đáu: “Tại sao mình lại không giống người khác?” Từ câu hỏi ấy, nhiều số phận hình thành mặc cảm. Từ mặc cảm, nhiều ước mơ tự tắt. Từ ước mơ tắt, cả cuộc đời đi trong bóng tối. Đó không phải lỗi của các em. Đó là lỗi của một xã hội chưa đủ vòng tay. 2. Thay đổi định nghĩa về “gia đình” Trong kỷ nguyên cũ, gia đình được định nghĩa rất hẹp: Gia đình = Cha + Mẹ + Con. Nhưng trong kỷ nguyên mới, định nghĩa này phải được mở rộng: Gia đình = Bất kỳ nơi nào có tình yêu, trách nhiệm và sự nâng đỡ. Một đứa trẻ có thể không còn cha mẹ ruột. Nhưng em không nhất thiết phải thiếu gia đình. Khi cộng đồng trưởng thành, xã hội tiến hóa, khái niệm “con của ai” dần được thay thế bằng: “Con của cộng đồng.” Đây không phải khẩu hiệu. Đây là bước tiến văn minh của nhân loại. 3. Từ “trại trẻ mồ côi” → “mạng lưới gia đình xã hội” Trong tư duy cũ, trẻ mồ côi được “nuôi dưỡng tập trung”. Trong tư duy mới, trẻ mồ côi được bao bọc phân tán. Khác biệt rất lớn: Tư duy cũ Tư duy mới Nuôi cho lớn Nuôi để trưởng thành Cho ăn – cho học Cho yêu thương – cho cơ hội Giúp sinh tồn Giúp phát triển Cứu trợ Đồng hành Một đứa trẻ không cần một nơi ở lớn. Một đứa trẻ cần nhiều người yêu thương. Mục tiêu của xã hội mới không phải là xây thêm trại trẻ. Mà là xây mạng lưới gia đình xã hội. Nơi mỗi người trưởng thành đều có thể trở thành: Người dì Người chú Người anh Người chị Người thầy Người bạn đồng hành Cho một đứa trẻ chưa từng gặp họ trước đó. 4. Khi cộng đồng trở thành cha mẹ tập thể Hãy tưởng tượng một đứa trẻ lớn lên trong môi trường: Có người dạy học Có người dạy kỹ năng sống Có người lắng nghe tâm sự Có người khích lệ ước mơ Có người giúp định hướng nghề nghiệp Không phải một người làm tất cả. Mà nhiều người cùng góp một phần. Khi trách nhiệm được chia nhỏ, tình yêu lại được nhân lên vô hạn. Đứa trẻ ấy sẽ không còn hỏi: “Cha mẹ mình đâu?” Mà sẽ nói: “Mình có rất nhiều người thân.” Đó chính là sự chuyển hóa lớn nhất. 5. Chấm dứt mặc cảm bằng cơ hội Mặc cảm không sinh ra từ thiếu thốn. Mặc cảm sinh ra từ so sánh. Khi trẻ mồ côi có: Cơ hội học tập như người khác Cơ hội phát triển như người khác Cơ hội thành công như người khác Thì hai chữ “mồ côi” dần mất đi ý nghĩa tiêu cực. Một ngày nào đó, khi được hỏi: “Em có buồn vì mình mồ côi không?” Đứa trẻ có thể mỉm cười trả lời: “Không. Vì em chưa từng thấy mình thiếu gia đình.” Ngày đó, xã hội đã trưởng thành. 6. Từ nỗi đau thành sức mạnh thế hệ Thực tế cho thấy: Rất nhiều con người vĩ đại từng là trẻ mồ côi hoặc thiếu thốn tình thân. Bởi vì khi vượt qua nỗi đau sớm, họ học được: Tự lập Kiên cường Đồng cảm sâu sắc Khát khao tạo giá trị Nếu được dẫn dắt đúng, trẻ mồ côi không phải là nhóm yếu thế. Họ có thể trở thành thế hệ mạnh mẽ nhất. Thế hệ hiểu rõ giá trị của tình người. Thế hệ biết ơn từng cơ hội nhỏ. Thế hệ muốn quay lại giúp đỡ người khác. 7. Một tương lai không còn định kiến Tương lai mà chương này hướng tới rất rõ ràng: Một xã hội nơi: Không ai bị gọi là “đứa trẻ tội nghiệp” Không ai bị nhìn bằng ánh mắt thương hại Không ai cảm thấy mình “khác biệt” vì thiếu cha mẹ Thay vào đó: Các em được nhìn bằng ánh mắt kỳ vọng. Bởi vì các em chính là: Người xây cộng đồng mới Người lan tỏa lòng biết ơn Người tiếp tục vòng tròn giúp đỡ 8. Khi từ “mồ côi” không còn là nỗi buồn Ngày xã hội trưởng thành thật sự là ngày: Một đứa trẻ có thể nói: “Tôi mồ côi” nhưng giọng nói không còn buồn. Chỉ đơn giản là một phần quá khứ. Không phải một định nghĩa cuộc đời. 9. Hạt giống của một thế hệ mới Thế hệ mới sẽ lớn lên với niềm tin: Không ai bị bỏ lại phía sau Không ai thiếu gia đình Không ai thiếu cơ hội Không ai phải xấu hổ vì xuất phát điểm Đó là thế hệ: Không còn mặc cảm mồ côi. Và khi điều đó xảy ra, nhân loại đã bước thêm một bước dài trên con đường tiến hóa của tình thương.
    Love
    1
    0 Comments 0 Shares
  • HGROUP ĐẦU TƯ SIÊU QUẦN THỂ DU LỊCH TÂM LINH QUỐC TẾ TẠI MŨI NÉ

    Trong chiến lược kiến tạo những giá trị bền vững mang tầm quốc tế, Hgroup chính thức công bố định hướng đầu tư siêu quần thể du lịch tâm linh – nghỉ dưỡng – văn hóa biển tại vùng đất Mũi Né, thuộc Phan Thiết — một trong những trung tâm du lịch nổi tiếng của Việt Nam với vẻ đẹp giao hòa giữa biển xanh, cát trắng và năng lượng thiên nhiên đặc biệt.

    Dự án được triển khai cùng sự đồng hành chiến lược của nhiều tập đoàn lớn gồm:

    * Tập đoàn Xây dựng Hòa Bình
    * Tập đoàn Đại Phúc
    * Tập đoàn Hoàng Gia
    * Tập đoàn Hoa Lan
    * Tập đoàn H’Fram

    Sự kết hợp này được kỳ vọng sẽ tạo nên một biểu tượng mới cho ngành du lịch tâm linh và kinh tế xanh tại Việt Nam.



    TẦM NHÌN KIẾN TẠO “THÀNH PHỐ TÂM LINH BÊN BIỂN”

    Dự án không chỉ đơn thuần là một khu du lịch nghỉ dưỡng, mà hướng tới việc xây dựng:

    * Trung tâm văn hóa tâm linh quốc tế
    * Không gian chữa lành bằng thiên nhiên
    * Thành phố nghỉ dưỡng thông minh tích hợp AI
    * Hệ sinh thái du lịch – thương mại – nghệ thuật – sức khỏe

    Toàn bộ quần thể được quy hoạch theo mô hình:

    “Biển – Thiền – Công nghệ – Con người – Bền vững”.



    NHỮNG ĐIỂM NHẤN ĐẶC BIỆT CỦA DỰ ÁN

    Đại quảng trường ánh sáng bên biển

    Không gian tổ chức:

    * lễ hội quốc tế
    * trình diễn nghệ thuật ánh sáng
    * nhạc nước
    * sự kiện văn hóa toàn cầu

    🪷 Quần thể tháp sen tâm linh

    Biểu tượng của trí tuệ và hòa bình:

    * các tòa tháp sen phát sáng về đêm
    * trung tâm thiền định
    * bảo tàng văn hóa phương Đông
    * thư viện tri thức số AI

    Thành phố nghỉ dưỡng sinh thái

    Bao gồm:

    * resort ven biển
    * biệt thự sinh thái
    * phố thương mại nghệ thuật
    * trung tâm chăm sóc sức khỏe tự nhiên

    Ứng dụng công nghệ AI & Blockchain

    Hgroup định hướng tích hợp:

    * bản đồ Web Map toàn cầu
    * quản lý vận hành thông minh
    * truy xuất nguồn gốc sản phẩm
    * du lịch thực tế ảo VR/Metaverse
    * hệ sinh thái thanh toán số



    VAI TRÒ CỦA CÁC TẬP ĐOÀN ĐỒNG HÀNH

    Tập đoàn Xây dựng Hòa Bình

    Đảm nhiệm:

    * tổng thầu xây dựng
    * công nghệ t
    HGROUP ĐẦU TƯ SIÊU QUẦN THỂ DU LỊCH TÂM LINH QUỐC TẾ TẠI MŨI NÉ Trong chiến lược kiến tạo những giá trị bền vững mang tầm quốc tế, Hgroup chính thức công bố định hướng đầu tư siêu quần thể du lịch tâm linh – nghỉ dưỡng – văn hóa biển tại vùng đất Mũi Né, thuộc Phan Thiết — một trong những trung tâm du lịch nổi tiếng của Việt Nam với vẻ đẹp giao hòa giữa biển xanh, cát trắng và năng lượng thiên nhiên đặc biệt. Dự án được triển khai cùng sự đồng hành chiến lược của nhiều tập đoàn lớn gồm: * Tập đoàn Xây dựng Hòa Bình * Tập đoàn Đại Phúc * Tập đoàn Hoàng Gia * Tập đoàn Hoa Lan * Tập đoàn H’Fram Sự kết hợp này được kỳ vọng sẽ tạo nên một biểu tượng mới cho ngành du lịch tâm linh và kinh tế xanh tại Việt Nam. ⸻ TẦM NHÌN KIẾN TẠO “THÀNH PHỐ TÂM LINH BÊN BIỂN” Dự án không chỉ đơn thuần là một khu du lịch nghỉ dưỡng, mà hướng tới việc xây dựng: * Trung tâm văn hóa tâm linh quốc tế * Không gian chữa lành bằng thiên nhiên * Thành phố nghỉ dưỡng thông minh tích hợp AI * Hệ sinh thái du lịch – thương mại – nghệ thuật – sức khỏe Toàn bộ quần thể được quy hoạch theo mô hình: “Biển – Thiền – Công nghệ – Con người – Bền vững”. ⸻ NHỮNG ĐIỂM NHẤN ĐẶC BIỆT CỦA DỰ ÁN 🌊 Đại quảng trường ánh sáng bên biển Không gian tổ chức: * lễ hội quốc tế * trình diễn nghệ thuật ánh sáng * nhạc nước * sự kiện văn hóa toàn cầu 🪷 Quần thể tháp sen tâm linh Biểu tượng của trí tuệ và hòa bình: * các tòa tháp sen phát sáng về đêm * trung tâm thiền định * bảo tàng văn hóa phương Đông * thư viện tri thức số AI 🌴 Thành phố nghỉ dưỡng sinh thái Bao gồm: * resort ven biển * biệt thự sinh thái * phố thương mại nghệ thuật * trung tâm chăm sóc sức khỏe tự nhiên 🤖 Ứng dụng công nghệ AI & Blockchain Hgroup định hướng tích hợp: * bản đồ Web Map toàn cầu * quản lý vận hành thông minh * truy xuất nguồn gốc sản phẩm * du lịch thực tế ảo VR/Metaverse * hệ sinh thái thanh toán số ⸻ VAI TRÒ CỦA CÁC TẬP ĐOÀN ĐỒNG HÀNH Tập đoàn Xây dựng Hòa Bình Đảm nhiệm: * tổng thầu xây dựng * công nghệ t
    Like
    Love
    2
    0 Comments 0 Shares
  • HNI 7/5/2026:
    BÀI THƠ CHƯƠNG 45: KHÔNG CÒN TRẺ EM BỊ BỎ RƠI
    Một giấc mơ rất dịu dàng
    Mong hành tinh sáng bình an
    Nơi mọi đứa trẻ ra đời
    Đều nghe tiếng gọi cuộc đời
    Không còn góc tối cô đơn
    Không còn nước mắt tủi hờn
    Không còn tiếng khóc lạc loài
    Trong đêm gió lạnh tơi bời
    Bàn tay nhân loại mở ra
    Ôm trọn thế giới bao la
    Từng em nhỏ được chở che
    Lớn lên trong nắng tiếng ve
    Có người dạy chữ dạy mơ
    Có người dạy bước bến bờ
    Có người lặng lẽ dõi theo
    Chắp đôi cánh nhỏ bay cao
    Mỗi đứa trẻ là tương lai
    Là mầm xanh của ngày mai
    Khi em cười, trời cũng sáng
    Khi em khóc, lòng loang hoang
    Nếu một em bị bỏ rơi
    Là ta đánh mất một đời
    Một vì sao chưa kịp sáng
    Một mùa xuân chưa kịp sang
    Hãy cùng nhau thắp lửa hồng
    Cho địa cầu mãi ấm nồng
    Từ một bàn tay nhỏ bé
    Thành muôn triệu tấm lòng che
    Từ một ngôi làng đầu tiên
    Lan khắp thế giới bình yên
    Những mái nhà mọc khắp nơi
    Đón em về với cuộc đời
    Không còn ranh giới quốc gia
    Chỉ còn tình người bao la
    Internet nối vòng tay
    Trái tim gặp gỡ mỗi ngày
    Tình thương không còn xa xôi
    Chỉ cần một chạm mà thôi
    Mỗi người góp một tia sáng
    Thành bình minh khắp không gian
    Một ngày em lớn trưởng thành
    Mang ơn gửi lại đời xanh
    Từ người được giúp hôm qua
    Thành người nâng đỡ hôm qua
    Vòng tròn yêu thương tiếp nối
    Như dòng sông mãi không vơi
    Thế giới khi biết yêu người
    Sẽ không còn những cuộc đời
    Lạc trong đêm tối mịt mùng
    Không nơi nương tựa giữa trùng
    Một ngày lịch sử gọi tên
    Ngày nhân loại lớn lên bền
    Ngày trái đất mỉm cười vang
    Không còn trẻ nhỏ lang thang
    Và khi bình minh thức dậy
    Trái tim nhân loại hiểu ngay
    Giấc mơ từng tưởng xa xôi
    Hóa thành hiện thực sáng ngời
    HNI 7/5/2026: BÀI THƠ CHƯƠNG 45: KHÔNG CÒN TRẺ EM BỊ BỎ RƠI Một giấc mơ rất dịu dàng Mong hành tinh sáng bình an Nơi mọi đứa trẻ ra đời Đều nghe tiếng gọi cuộc đời Không còn góc tối cô đơn Không còn nước mắt tủi hờn Không còn tiếng khóc lạc loài Trong đêm gió lạnh tơi bời Bàn tay nhân loại mở ra Ôm trọn thế giới bao la Từng em nhỏ được chở che Lớn lên trong nắng tiếng ve Có người dạy chữ dạy mơ Có người dạy bước bến bờ Có người lặng lẽ dõi theo Chắp đôi cánh nhỏ bay cao Mỗi đứa trẻ là tương lai Là mầm xanh của ngày mai Khi em cười, trời cũng sáng Khi em khóc, lòng loang hoang Nếu một em bị bỏ rơi Là ta đánh mất một đời Một vì sao chưa kịp sáng Một mùa xuân chưa kịp sang Hãy cùng nhau thắp lửa hồng Cho địa cầu mãi ấm nồng Từ một bàn tay nhỏ bé Thành muôn triệu tấm lòng che Từ một ngôi làng đầu tiên Lan khắp thế giới bình yên Những mái nhà mọc khắp nơi Đón em về với cuộc đời Không còn ranh giới quốc gia Chỉ còn tình người bao la Internet nối vòng tay Trái tim gặp gỡ mỗi ngày Tình thương không còn xa xôi Chỉ cần một chạm mà thôi Mỗi người góp một tia sáng Thành bình minh khắp không gian Một ngày em lớn trưởng thành Mang ơn gửi lại đời xanh Từ người được giúp hôm qua Thành người nâng đỡ hôm qua Vòng tròn yêu thương tiếp nối Như dòng sông mãi không vơi Thế giới khi biết yêu người Sẽ không còn những cuộc đời Lạc trong đêm tối mịt mùng Không nơi nương tựa giữa trùng Một ngày lịch sử gọi tên Ngày nhân loại lớn lên bền Ngày trái đất mỉm cười vang Không còn trẻ nhỏ lang thang Và khi bình minh thức dậy Trái tim nhân loại hiểu ngay Giấc mơ từng tưởng xa xôi Hóa thành hiện thực sáng ngời
    Love
    Like
    3
    0 Comments 0 Shares
  • HNI 7/5/2026
    BÀI THƠ CHƯƠNG 44: KHÔNG CÒN MẶC CẢM MỒ CÔI
    Có những đứa trẻ sinh ra
    Đã thiếu vòng tay đầu đời
    Mắt nhìn thế giới bỡ ngỡ
    Hỏi mình thuộc về nơi đâu
    Con đường tuổi thơ lặng lẽ
    Tiếng cười đôi lúc mỏng manh
    Nghe bạn gọi hai tiếng mẹ
    Tim em khẽ chùng mong manh

    Có những đêm dài rất lạnh
    Ôm giấc mơ nhỏ trong tim
    Mong một bàn tay vỗ nhẹ
    Nói rằng cuộc sống dịu êm

    Nhưng rồi bình minh cũng đến
    Mang theo ánh nắng dịu hiền
    Một vòng tay lớn của đời
    Mở ra hy vọng bình yên

    Có người dạy em con chữ
    Có người chỉ lối tương lai
    Có người lắng nghe tâm sự
    Cho em thêm mạnh đôi vai

    Từng bước em đi lớn dậy
    Không còn lạc lõng chơi vơi
    Nhận ra quanh mình ấm áp
    Có bao tấm lòng rạng ngời

    Gia đình không chỉ máu mủ
    Gia đình là những yêu thương
    Là khi ta cần nâng đỡ
    Có người đứng đó bên đường

    Một bàn tay thêm một bàn
    Góp thành vòng tròn chở che
    Nhiều trái tim cùng thắp sáng
    Đêm dài dần hóa mùa hè

    Từ những ngày xưa mặc cảm
    Em học mỉm cười thật tươi
    Nhận ra mình không cô độc
    Thế giới đang đợi phía trước

    Em lớn bằng niềm hy vọng
    Bằng những giấc mơ xanh non
    Ngày mai em thành ngọn gió
    Chở bao hạnh phúc cho đời

    Rồi em quay về giúp lại
    Những đứa trẻ giống mình xưa
    Trao đi vòng tay ấm áp
    Cho đời bớt những cơn mưa

    Từ giọt nước mắt ngày cũ
    Nở thành đóa hoa dịu dàng
    Một thế hệ đang lớn lên
    Mang theo ánh sáng huy hoàng
    HNI 7/5/2026 BÀI THƠ CHƯƠNG 44: KHÔNG CÒN MẶC CẢM MỒ CÔI Có những đứa trẻ sinh ra Đã thiếu vòng tay đầu đời Mắt nhìn thế giới bỡ ngỡ Hỏi mình thuộc về nơi đâu Con đường tuổi thơ lặng lẽ Tiếng cười đôi lúc mỏng manh Nghe bạn gọi hai tiếng mẹ Tim em khẽ chùng mong manh Có những đêm dài rất lạnh Ôm giấc mơ nhỏ trong tim Mong một bàn tay vỗ nhẹ Nói rằng cuộc sống dịu êm Nhưng rồi bình minh cũng đến Mang theo ánh nắng dịu hiền Một vòng tay lớn của đời Mở ra hy vọng bình yên Có người dạy em con chữ Có người chỉ lối tương lai Có người lắng nghe tâm sự Cho em thêm mạnh đôi vai Từng bước em đi lớn dậy Không còn lạc lõng chơi vơi Nhận ra quanh mình ấm áp Có bao tấm lòng rạng ngời Gia đình không chỉ máu mủ Gia đình là những yêu thương Là khi ta cần nâng đỡ Có người đứng đó bên đường Một bàn tay thêm một bàn Góp thành vòng tròn chở che Nhiều trái tim cùng thắp sáng Đêm dài dần hóa mùa hè Từ những ngày xưa mặc cảm Em học mỉm cười thật tươi Nhận ra mình không cô độc Thế giới đang đợi phía trước Em lớn bằng niềm hy vọng Bằng những giấc mơ xanh non Ngày mai em thành ngọn gió Chở bao hạnh phúc cho đời Rồi em quay về giúp lại Những đứa trẻ giống mình xưa Trao đi vòng tay ấm áp Cho đời bớt những cơn mưa Từ giọt nước mắt ngày cũ Nở thành đóa hoa dịu dàng Một thế hệ đang lớn lên Mang theo ánh sáng huy hoàng
    Like
    Love
    2
    0 Comments 0 Shares