• HNI 9-5
    BÀI THƠ CHƯƠNG 13: NGÔI NHÀ BIẾT LẮNG NGHE CON NGƯỜI

    Ngày xưa căn nhà im lặng
    Chỉ là mái ngói che mưa
    Bóng đèn đợi tay người bật
    Cánh cửa đợi bước chân qua

    Hôm nay ngôi nhà thức giấc
    Biết nghe từng nhịp đời người
    Biết khi bình minh vừa chạm
    Đã mở rèm đón mặt trời

    Cảm biến âm thầm rất nhỏ
    Như những dây thần kinh xanh
    Lắng nghe hơi thở cuộc sống
    Trong từng căn phòng yên lành

    Đèn kia tự mình bật sáng
    Khi người vừa bước vào hiên
    Rồi nhẹ nhàng tắt rất khẽ
    Khi căn phòng đã ngủ yên

    Máy lạnh hiểu mùa nắng hạ
    Biết điều hơi mát dịu dàng
    Không còn lạnh như băng giá
    Mà như gió giữa rừng xanh

    Nguồn điện âm thầm tính toán
    Giữ cho năng lượng đầy vơi
    Nước reo trong từng ống nhỏ
    Không còn lãng phí cuộc đời

    Cửa nhà biết người trở lại
    Camera giữ giấc ngủ đêm
    An ninh lặng thầm canh gác
    Cho bình yên sáng bên thềm

    Người già đi trong hành lang
    Nếu chẳng may ngã bất ngờ
    Tín hiệu lập tức báo động
    Như bàn tay đỡ kịp thời

    Không khí trong lành từng phút
    Ngôi nhà tự biết lọc trong
    Giấc ngủ sâu hơn đêm vắng
    Tâm hồn cũng nhẹ như mây

    Từ chiếc điện thoại nhỏ bé
    Chủ nhân điều khiển mọi nơi
    Dẫu đang cách xa ngàn dặm
    Vẫn nghe hơi ấm trong nhà

    Nhà giờ không còn vô cảm
    Mà như người bạn lặng im
    Hiểu từng thói quen rất nhỏ
    Giữ gìn từng nhịp con tim

    Mỗi căn nhà là mắt xích
    Kết thành trí tuệ cộng đồng
    Cả ngôi làng cùng kết nối
    Như cơ thể sống mênh mông

    Nhưng công nghệ không cai trị
    Mà chỉ âm thầm sẻ chia
    Dữ liệu thuộc về cư dân
    Giữ riêng bình yên mỗi nhà

    Mai này nhân gian sẽ khác
    Ngôi nhà không chỉ bê tông
    Mà là không gian biết sống
    Biết yêu và hiểu con người
    HNI 9-5 BÀI THƠ CHƯƠNG 13: NGÔI NHÀ BIẾT LẮNG NGHE CON NGƯỜI Ngày xưa căn nhà im lặng Chỉ là mái ngói che mưa Bóng đèn đợi tay người bật Cánh cửa đợi bước chân qua Hôm nay ngôi nhà thức giấc Biết nghe từng nhịp đời người Biết khi bình minh vừa chạm Đã mở rèm đón mặt trời Cảm biến âm thầm rất nhỏ Như những dây thần kinh xanh Lắng nghe hơi thở cuộc sống Trong từng căn phòng yên lành Đèn kia tự mình bật sáng Khi người vừa bước vào hiên Rồi nhẹ nhàng tắt rất khẽ Khi căn phòng đã ngủ yên Máy lạnh hiểu mùa nắng hạ Biết điều hơi mát dịu dàng Không còn lạnh như băng giá Mà như gió giữa rừng xanh Nguồn điện âm thầm tính toán Giữ cho năng lượng đầy vơi Nước reo trong từng ống nhỏ Không còn lãng phí cuộc đời Cửa nhà biết người trở lại Camera giữ giấc ngủ đêm An ninh lặng thầm canh gác Cho bình yên sáng bên thềm Người già đi trong hành lang Nếu chẳng may ngã bất ngờ Tín hiệu lập tức báo động Như bàn tay đỡ kịp thời Không khí trong lành từng phút Ngôi nhà tự biết lọc trong Giấc ngủ sâu hơn đêm vắng Tâm hồn cũng nhẹ như mây Từ chiếc điện thoại nhỏ bé Chủ nhân điều khiển mọi nơi Dẫu đang cách xa ngàn dặm Vẫn nghe hơi ấm trong nhà Nhà giờ không còn vô cảm Mà như người bạn lặng im Hiểu từng thói quen rất nhỏ Giữ gìn từng nhịp con tim Mỗi căn nhà là mắt xích Kết thành trí tuệ cộng đồng Cả ngôi làng cùng kết nối Như cơ thể sống mênh mông Nhưng công nghệ không cai trị Mà chỉ âm thầm sẻ chia Dữ liệu thuộc về cư dân Giữ riêng bình yên mỗi nhà Mai này nhân gian sẽ khác Ngôi nhà không chỉ bê tông Mà là không gian biết sống Biết yêu và hiểu con người
    Like
    Love
    7
    0 Comments 0 Shares
  • HNI 9-5
    BÀI THƠ CHƯƠNG 14: NGÔI NHÀ TỰ THẮP SÁNG CHÍNH MÌNH

    Ngày xưa mỗi khi đêm xuống
    Người chờ ánh điện phương xa
    Nước về theo từng đường ống
    Mong manh như gió ngang qua

    Nếu một ngày nguồn tắt lịm
    Cả thành phố bỗng chơi vơi
    Bóng tối phủ đầy mái phố
    Khô dần những giọt nước rơi

    Hôm nay ngôi nhà đã khác
    Biết tự giữ lấy năng lượng
    Mặt trời nằm trên mái nhỏ
    Gửi nguồn ánh sáng yêu thương

    Những tấm pin xanh lặng lẽ
    Hứng từng tia nắng ban mai
    Tích thành dòng điện dịu nhẹ
    Nuôi ngôi nhà suốt đêm dài

    Ban ngày gom nguồn ánh sáng
    Đêm về mở lối bình yên
    Không còn quá nhiều phụ thuộc
    Vào những đường điện triền miên

    Mỗi mái nhà như nhà máy
    Nhỏ thôi nhưng đủ ấm lòng
    Cả ngôi làng cùng kết nối
    Thành nguồn năng lượng mênh mông

    Nhà này dư nguồn điện sáng
    Chia sang mái nhỏ bên cạnh
    Từng dòng năng lượng chảy mãi
    Như tình người nối vòng xanh

    Nước mưa rơi trên mái ngói
    Không còn lặng lẽ trôi đi
    Được gom về trong bể nhỏ
    Nuôi vườn cây lá xanh rì

    Giọt nước sau khi sử dụng
    Lại quay về với cỏ cây
    Một vòng tuần hoàn lặng lẽ
    Giữ nguồn sự sống mỗi ngày

    Ngôi nhà biết mình cần gì
    Biết khi nào nên tiết kiệm
    Biết lúc trời đang dịu gió
    Giảm dần máy lạnh âm thầm

    Khi ngoài kia đầy khủng hoảng
    Mất điện hay hạn kéo dài
    Ngôi làng vẫn còn ánh sáng
    Vẫn xanh cây trái mỗi ngày

    Nhà giờ không còn vô tri
    Mà như sinh thể biết sống
    Biết tích nguồn năng lượng mới
    Biết giữ từng giọt nước trong

    Mai này nhân gian sẽ hiểu
    Sự giàu đâu chỉ bạc vàng
    Một mái nhà tự vận hành
    Đã là tài sản lớn lao

    Từ từng mái nhà xanh ấy
    Một nền văn minh mở ra
    Con người sống cùng thiên nhiên
    Trong yêu thương của đất trời
    HNI 9-5 BÀI THƠ CHƯƠNG 14: NGÔI NHÀ TỰ THẮP SÁNG CHÍNH MÌNH Ngày xưa mỗi khi đêm xuống Người chờ ánh điện phương xa Nước về theo từng đường ống Mong manh như gió ngang qua Nếu một ngày nguồn tắt lịm Cả thành phố bỗng chơi vơi Bóng tối phủ đầy mái phố Khô dần những giọt nước rơi Hôm nay ngôi nhà đã khác Biết tự giữ lấy năng lượng Mặt trời nằm trên mái nhỏ Gửi nguồn ánh sáng yêu thương Những tấm pin xanh lặng lẽ Hứng từng tia nắng ban mai Tích thành dòng điện dịu nhẹ Nuôi ngôi nhà suốt đêm dài Ban ngày gom nguồn ánh sáng Đêm về mở lối bình yên Không còn quá nhiều phụ thuộc Vào những đường điện triền miên Mỗi mái nhà như nhà máy Nhỏ thôi nhưng đủ ấm lòng Cả ngôi làng cùng kết nối Thành nguồn năng lượng mênh mông Nhà này dư nguồn điện sáng Chia sang mái nhỏ bên cạnh Từng dòng năng lượng chảy mãi Như tình người nối vòng xanh Nước mưa rơi trên mái ngói Không còn lặng lẽ trôi đi Được gom về trong bể nhỏ Nuôi vườn cây lá xanh rì Giọt nước sau khi sử dụng Lại quay về với cỏ cây Một vòng tuần hoàn lặng lẽ Giữ nguồn sự sống mỗi ngày Ngôi nhà biết mình cần gì Biết khi nào nên tiết kiệm Biết lúc trời đang dịu gió Giảm dần máy lạnh âm thầm Khi ngoài kia đầy khủng hoảng Mất điện hay hạn kéo dài Ngôi làng vẫn còn ánh sáng Vẫn xanh cây trái mỗi ngày Nhà giờ không còn vô tri Mà như sinh thể biết sống Biết tích nguồn năng lượng mới Biết giữ từng giọt nước trong Mai này nhân gian sẽ hiểu Sự giàu đâu chỉ bạc vàng Một mái nhà tự vận hành Đã là tài sản lớn lao Từ từng mái nhà xanh ấy Một nền văn minh mở ra Con người sống cùng thiên nhiên Trong yêu thương của đất trời
    Like
    Haha
    6
    0 Comments 0 Shares
  • HNI 9-5
    BÀI THƠ CHƯƠNG 15: KHOẢNG TRỐNG GIỮA NGÔI NHÀ

    Ngày xưa người ta vẫn nghĩ
    Nhà càng rộng càng giàu sang
    Đồ càng nhiều càng hạnh phúc
    Càng đầy càng thấy vẻ vang

    Rồi căn phòng dần chật kín
    Bởi vô số thứ dư thừa
    Tâm hồn cũng thành ngột ngạt
    Như trời không lối đón mưa

    Có những người sống rất lớn
    Mà lòng trống vắng cô đơn
    Có những ngôi nhà lộng lẫy
    Nhưng không nghe tiếng bình yên

    Hôm nay một miền sống mới
    Dạy con người biết buông đi
    Giữ lại điều thật cần thiết
    Cho tâm hồn được thầm thì

    Một chiếc bàn bên cửa sổ
    Một chậu cây nhỏ hiên nhà
    Một góc thiền yên ánh nắng
    Đã là hạnh phúc chan hòa

    Không gian không cần quá rộng
    Chỉ cần đủ gió và cây
    Đủ cho ánh trời đi dạo
    Qua từng ô cửa mỗi ngày

    Phòng khách hóa thành góc học
    Bàn ăn thành chỗ làm đêm
    Chiếc giường âm thầm gấp gọn
    Mở ra khoảng thở dịu êm

    Ngôi nhà biết mình linh hoạt
    Như dòng nước chảy không ngừng
    Theo từng đổi thay cuộc sống
    Vẫn luôn giữ được bình yên

    Khoảng trống giữa căn phòng nhỏ
    Không hề vô nghĩa đâu người
    Nơi ánh sáng đi qua đó
    Tâm hồn cũng được nghỉ ngơi

    Ít đồ hơn lòng nhẹ bớt
    Ít lo hơn giấc ngủ sâu
    Con người thôi không mệt mỏi
    Chạy theo vật chất nhiệm màu

    Ngoài hiên tiếng chim rất khẽ
    Một làn gió chạm hàng cây
    Ta ngồi bên ô cửa nhỏ
    Nghe đời chậm lại nơi đây

    Mai này nhân gian sẽ hiểu
    Hạnh phúc không ở quá nhiều
    Một ngôi nhà đầy khoảng thở
    Đã là giàu có bao điều

    Khi tâm hồn thôi chật chội
    Con người sẽ thấy an nhiên
    Và trong căn nhà tối giản
    Nở ra sự sống dịu hiền.
    HNI 9-5 BÀI THƠ CHƯƠNG 15: KHOẢNG TRỐNG GIỮA NGÔI NHÀ Ngày xưa người ta vẫn nghĩ Nhà càng rộng càng giàu sang Đồ càng nhiều càng hạnh phúc Càng đầy càng thấy vẻ vang Rồi căn phòng dần chật kín Bởi vô số thứ dư thừa Tâm hồn cũng thành ngột ngạt Như trời không lối đón mưa Có những người sống rất lớn Mà lòng trống vắng cô đơn Có những ngôi nhà lộng lẫy Nhưng không nghe tiếng bình yên Hôm nay một miền sống mới Dạy con người biết buông đi Giữ lại điều thật cần thiết Cho tâm hồn được thầm thì Một chiếc bàn bên cửa sổ Một chậu cây nhỏ hiên nhà Một góc thiền yên ánh nắng Đã là hạnh phúc chan hòa Không gian không cần quá rộng Chỉ cần đủ gió và cây Đủ cho ánh trời đi dạo Qua từng ô cửa mỗi ngày Phòng khách hóa thành góc học Bàn ăn thành chỗ làm đêm Chiếc giường âm thầm gấp gọn Mở ra khoảng thở dịu êm Ngôi nhà biết mình linh hoạt Như dòng nước chảy không ngừng Theo từng đổi thay cuộc sống Vẫn luôn giữ được bình yên Khoảng trống giữa căn phòng nhỏ Không hề vô nghĩa đâu người Nơi ánh sáng đi qua đó Tâm hồn cũng được nghỉ ngơi Ít đồ hơn lòng nhẹ bớt Ít lo hơn giấc ngủ sâu Con người thôi không mệt mỏi Chạy theo vật chất nhiệm màu Ngoài hiên tiếng chim rất khẽ Một làn gió chạm hàng cây Ta ngồi bên ô cửa nhỏ Nghe đời chậm lại nơi đây Mai này nhân gian sẽ hiểu Hạnh phúc không ở quá nhiều Một ngôi nhà đầy khoảng thở Đã là giàu có bao điều Khi tâm hồn thôi chật chội Con người sẽ thấy an nhiên Và trong căn nhà tối giản Nở ra sự sống dịu hiền.
    Like
    Haha
    6
    0 Comments 0 Shares
  • HNI 9-5
    BÀI THƠ CHƯƠNG 16: NGÔI LÀNG CỦA NHỮNG VÒNG TAY

    Trẻ thơ như mầm non nhỏ
    Người già như bóng cây xưa
    Một bên bắt đầu sự sống
    Một bên đi cuối chiều mưa

    Giữa dòng nhân gian vội vã
    Có người lặng lẽ cô đơn
    Có em lớn lên thiếu vắng
    Tiếng cười hơi ấm gia đình

    Hôm nay ngôi làng mở cửa
    Đón từng phận nhỏ quay về
    Người già an nhiên dưới nắng
    Trẻ thơ chạy giữa triền đê

    Con đường không còn vội vã
    Chỉ nghe tiếng lá lao xao
    Ông ngồi kể chuyện năm cũ
    Cháu ngồi mắt sáng tự hào

    Ngôi nhà thiết kế dịu nhẹ
    Không bậc cao khó bước chân
    Tay vịn âm thầm bên lối
    Đỡ người qua mỗi chiều dần

    Ánh đèn vàng như hơi thở
    Sưởi ấm tuổi già bình yên
    Khung cửa mở ra vườn nhỏ
    Nghe chim gọi nắng bên thềm

    Người già không còn lặng lẽ
    Giữa bốn bức tường quạnh hiu
    Có bạn cùng nhau tập dưỡng
    Có người cùng đọc sách chiều

    Trẻ thơ lớn cùng cây lá
    Không chỉ màn hình lạnh căm
    Đôi chân chạy trên bãi cỏ
    Mắt nhìn bầu trời xa xăm

    Một góc đọc sách rất nhỏ
    Một sân chơi ngập tiếng cười
    Những bàn tay non bé bỏng
    Đang chạm vào giấc mơ đời

    Công nghệ âm thầm hỗ trợ
    Canh giấc ngủ tuổi về chiều
    Nhưng điều chữa lành sâu nhất
    Vẫn là tình thương con người

    Ông bà nhìn đàn cháu nhỏ
    Như thấy tuổi xuân quay về
    Trẻ thơ nghe lời người kể
    Học bao bài học tình quê

    Ngôi làng không ai bị bỏ
    Không ai lạc lõng bên đời
    Mỗi người đều tìm hơi ấm
    Trong những ánh mắt nụ cười

    Mai này nhân gian sẽ hiểu
    Văn minh đâu ở nhà cao
    Mà ở cách người chăm sóc
    Những tâm hồn yếu mềm đau

    Một ngôi làng đầy nhân ái
    Cho người già với trẻ thơ
    Chính là giấc mơ đẹp nhất
    Của tương lai và bây giờ.
    HNI 9-5 BÀI THƠ CHƯƠNG 16: NGÔI LÀNG CỦA NHỮNG VÒNG TAY Trẻ thơ như mầm non nhỏ Người già như bóng cây xưa Một bên bắt đầu sự sống Một bên đi cuối chiều mưa Giữa dòng nhân gian vội vã Có người lặng lẽ cô đơn Có em lớn lên thiếu vắng Tiếng cười hơi ấm gia đình Hôm nay ngôi làng mở cửa Đón từng phận nhỏ quay về Người già an nhiên dưới nắng Trẻ thơ chạy giữa triền đê Con đường không còn vội vã Chỉ nghe tiếng lá lao xao Ông ngồi kể chuyện năm cũ Cháu ngồi mắt sáng tự hào Ngôi nhà thiết kế dịu nhẹ Không bậc cao khó bước chân Tay vịn âm thầm bên lối Đỡ người qua mỗi chiều dần Ánh đèn vàng như hơi thở Sưởi ấm tuổi già bình yên Khung cửa mở ra vườn nhỏ Nghe chim gọi nắng bên thềm Người già không còn lặng lẽ Giữa bốn bức tường quạnh hiu Có bạn cùng nhau tập dưỡng Có người cùng đọc sách chiều Trẻ thơ lớn cùng cây lá Không chỉ màn hình lạnh căm Đôi chân chạy trên bãi cỏ Mắt nhìn bầu trời xa xăm Một góc đọc sách rất nhỏ Một sân chơi ngập tiếng cười Những bàn tay non bé bỏng Đang chạm vào giấc mơ đời Công nghệ âm thầm hỗ trợ Canh giấc ngủ tuổi về chiều Nhưng điều chữa lành sâu nhất Vẫn là tình thương con người Ông bà nhìn đàn cháu nhỏ Như thấy tuổi xuân quay về Trẻ thơ nghe lời người kể Học bao bài học tình quê Ngôi làng không ai bị bỏ Không ai lạc lõng bên đời Mỗi người đều tìm hơi ấm Trong những ánh mắt nụ cười Mai này nhân gian sẽ hiểu Văn minh đâu ở nhà cao Mà ở cách người chăm sóc Những tâm hồn yếu mềm đau Một ngôi làng đầy nhân ái Cho người già với trẻ thơ Chính là giấc mơ đẹp nhất Của tương lai và bây giờ.
    Like
    Love
    6
    0 Comments 0 Shares
  • HNI 9-5
    BÀI THƠ CHƯƠNG 13: NGÔI NHÀ BIẾT LẮNG NGHE CON NGƯỜI

    Ngày xưa căn nhà im lặng
    Chỉ là mái ngói che mưa
    Bóng đèn đợi tay người bật
    Cánh cửa đợi bước chân qua

    Hôm nay ngôi nhà thức giấc
    Biết nghe từng nhịp đời người
    Biết khi bình minh vừa chạm
    Đã mở rèm đón mặt trời

    Cảm biến âm thầm rất nhỏ
    Như những dây thần kinh xanh
    Lắng nghe hơi thở cuộc sống
    Trong từng căn phòng yên lành

    Đèn kia tự mình bật sáng
    Khi người vừa bước vào hiên
    Rồi nhẹ nhàng tắt rất khẽ
    Khi căn phòng đã ngủ yên

    Máy lạnh hiểu mùa nắng hạ
    Biết điều hơi mát dịu dàng
    Không còn lạnh như băng giá
    Mà như gió giữa rừng xanh

    Nguồn điện âm thầm tính toán
    Giữ cho năng lượng đầy vơi
    Nước reo trong từng ống nhỏ
    Không còn lãng phí cuộc đời

    Cửa nhà biết người trở lại
    Camera giữ giấc ngủ đêm
    An ninh lặng thầm canh gác
    Cho bình yên sáng bên thềm

    Người già đi trong hành lang
    Nếu chẳng may ngã bất ngờ
    Tín hiệu lập tức báo động
    Như bàn tay đỡ kịp thời

    Không khí trong lành từng phút
    Ngôi nhà tự biết lọc trong
    Giấc ngủ sâu hơn đêm vắng
    Tâm hồn cũng nhẹ như mây

    Từ chiếc điện thoại nhỏ bé
    Chủ nhân điều khiển mọi nơi
    Dẫu đang cách xa ngàn dặm
    Vẫn nghe hơi ấm trong nhà

    Nhà giờ không còn vô cảm
    Mà như người bạn lặng im
    Hiểu từng thói quen rất nhỏ
    Giữ gìn từng nhịp con tim

    Mỗi căn nhà là mắt xích
    Kết thành trí tuệ cộng đồng
    Cả ngôi làng cùng kết nối
    Như cơ thể sống mênh mông

    Nhưng công nghệ không cai trị
    Mà chỉ âm thầm sẻ chia
    Dữ liệu thuộc về cư dân
    Giữ riêng bình yên mỗi nhà

    Mai này nhân gian sẽ khác
    Ngôi nhà không chỉ bê tông
    Mà là không gian biết sống
    Biết yêu và hiểu con người
    Đọc thêm
    HNI 9-5 BÀI THƠ CHƯƠNG 13: NGÔI NHÀ BIẾT LẮNG NGHE CON NGƯỜI Ngày xưa căn nhà im lặng Chỉ là mái ngói che mưa Bóng đèn đợi tay người bật Cánh cửa đợi bước chân qua Hôm nay ngôi nhà thức giấc Biết nghe từng nhịp đời người Biết khi bình minh vừa chạm Đã mở rèm đón mặt trời Cảm biến âm thầm rất nhỏ Như những dây thần kinh xanh Lắng nghe hơi thở cuộc sống Trong từng căn phòng yên lành Đèn kia tự mình bật sáng Khi người vừa bước vào hiên Rồi nhẹ nhàng tắt rất khẽ Khi căn phòng đã ngủ yên Máy lạnh hiểu mùa nắng hạ Biết điều hơi mát dịu dàng Không còn lạnh như băng giá Mà như gió giữa rừng xanh Nguồn điện âm thầm tính toán Giữ cho năng lượng đầy vơi Nước reo trong từng ống nhỏ Không còn lãng phí cuộc đời Cửa nhà biết người trở lại Camera giữ giấc ngủ đêm An ninh lặng thầm canh gác Cho bình yên sáng bên thềm Người già đi trong hành lang Nếu chẳng may ngã bất ngờ Tín hiệu lập tức báo động Như bàn tay đỡ kịp thời Không khí trong lành từng phút Ngôi nhà tự biết lọc trong Giấc ngủ sâu hơn đêm vắng Tâm hồn cũng nhẹ như mây Từ chiếc điện thoại nhỏ bé Chủ nhân điều khiển mọi nơi Dẫu đang cách xa ngàn dặm Vẫn nghe hơi ấm trong nhà Nhà giờ không còn vô cảm Mà như người bạn lặng im Hiểu từng thói quen rất nhỏ Giữ gìn từng nhịp con tim Mỗi căn nhà là mắt xích Kết thành trí tuệ cộng đồng Cả ngôi làng cùng kết nối Như cơ thể sống mênh mông Nhưng công nghệ không cai trị Mà chỉ âm thầm sẻ chia Dữ liệu thuộc về cư dân Giữ riêng bình yên mỗi nhà Mai này nhân gian sẽ khác Ngôi nhà không chỉ bê tông Mà là không gian biết sống Biết yêu và hiểu con người Đọc thêm
    Like
    Love
    6
    0 Comments 0 Shares
  • HNI 9-5
    BÀI THƠ CHƯƠNG 17: NGÔI NHÀ CỦA TRI THỨC VÀ BÌNH YÊN

    Ngày xưa ngôi nhà rất nhỏ
    Chỉ là nơi ngủ cuối ngày
    Người đi từ sáng đến tối
    Mang theo mệt mỏi trở về

    Trẻ thơ rời nhà đến lớp
    Người lớn chen chúc phố đông
    Tâm hồn hao mòn lặng lẽ
    Giữa bao khói bụi mịt mùng

    Hôm nay một thời đại mới
    Mở ra cách sống khác hơn
    Ngôi nhà không còn yên ngủ
    Mà thành trung tâm cuộc đời

    Một góc bàn bên cửa sổ
    Kết nối khắp bốn phương trời
    Từ ngôi làng xanh yên tĩnh
    Vẫn làm việc với muôn nơi

    Ánh nắng tràn trên trang sách
    Tiếng chim thay tiếng còi xe
    Đứa trẻ học cùng thế giới
    Mà lòng vẫn giữ hồn quê

    Người lớn học thêm tri thức
    Qua từng lớp học online
    Không còn giới hạn tuổi tác
    Đường đời mở rộng tương lai

    Ngôi nhà cũng là thư viện
    Là nơi suy nghĩ lặng sâu
    Là nơi gieo bao ý tưởng
    Cho hạt mầm trí tuệ màu

    Sau giờ làm đầy áp lực
    Con người trở về bình yên
    Ngồi thiền bên ô cửa nhỏ
    Nghe chiều rơi xuống ngoài hiên

    Một chậu cây xanh rất khẽ
    Một làn hương nhẹ thoảng qua
    Một khoảng trời yên tĩnh đủ
    Chữa lành bao nỗi bôn ba

    Ngôi nhà giờ không chỉ sống
    Mà còn biết giữ tâm hồn
    Biết ôm những người mỏi mệt
    Sau bao giông bão hao mòn

    Làm việc nhưng không đánh mất
    Tiếng cười con trẻ mỗi ngày
    Học tập nhưng không quên thở
    Giữa màu cây lá xanh đầy

    Mai này nhân gian sẽ hiểu
    Hạnh phúc đâu chỉ tiền tài
    Mà là được sống cân bằng
    Giữa công việc với tương lai

    Một ngôi nhà đầy ánh sáng
    Có tri thức với bình yên
    Chính là giấc mơ đẹp nhất
    Cho con người của mai sau.
    HNI 9-5 BÀI THƠ CHƯƠNG 17: NGÔI NHÀ CỦA TRI THỨC VÀ BÌNH YÊN Ngày xưa ngôi nhà rất nhỏ Chỉ là nơi ngủ cuối ngày Người đi từ sáng đến tối Mang theo mệt mỏi trở về Trẻ thơ rời nhà đến lớp Người lớn chen chúc phố đông Tâm hồn hao mòn lặng lẽ Giữa bao khói bụi mịt mùng Hôm nay một thời đại mới Mở ra cách sống khác hơn Ngôi nhà không còn yên ngủ Mà thành trung tâm cuộc đời Một góc bàn bên cửa sổ Kết nối khắp bốn phương trời Từ ngôi làng xanh yên tĩnh Vẫn làm việc với muôn nơi Ánh nắng tràn trên trang sách Tiếng chim thay tiếng còi xe Đứa trẻ học cùng thế giới Mà lòng vẫn giữ hồn quê Người lớn học thêm tri thức Qua từng lớp học online Không còn giới hạn tuổi tác Đường đời mở rộng tương lai Ngôi nhà cũng là thư viện Là nơi suy nghĩ lặng sâu Là nơi gieo bao ý tưởng Cho hạt mầm trí tuệ màu Sau giờ làm đầy áp lực Con người trở về bình yên Ngồi thiền bên ô cửa nhỏ Nghe chiều rơi xuống ngoài hiên Một chậu cây xanh rất khẽ Một làn hương nhẹ thoảng qua Một khoảng trời yên tĩnh đủ Chữa lành bao nỗi bôn ba Ngôi nhà giờ không chỉ sống Mà còn biết giữ tâm hồn Biết ôm những người mỏi mệt Sau bao giông bão hao mòn Làm việc nhưng không đánh mất Tiếng cười con trẻ mỗi ngày Học tập nhưng không quên thở Giữa màu cây lá xanh đầy Mai này nhân gian sẽ hiểu Hạnh phúc đâu chỉ tiền tài Mà là được sống cân bằng Giữa công việc với tương lai Một ngôi nhà đầy ánh sáng Có tri thức với bình yên Chính là giấc mơ đẹp nhất Cho con người của mai sau.
    Like
    5
    0 Comments 0 Shares
  • HNI 9-5
    BÀI THƠ CHƯƠNG 18: NGÔI NHÀ TẠO RA GIÁ TRỊ

    Ngày xưa căn nhà rất nhỏ
    Chỉ là nơi nghỉ sau ngày
    Người đi làm nơi phố thị
    Mang tiền mệt mỏi về đây

    Sáng ra lại rời mái ấm
    Chen nhau giữa phố đông người
    Bỏ lại tiếng cười con trẻ
    Sau lưng bụi khói cuộc đời

    Hôm nay thời đại đổi khác
    Internet mở chân trời
    Ngôi nhà bỗng thành thế giới
    Nối liền bốn biển muôn nơi

    Một chiếc bàn bên cửa sổ
    Có thể làm việc toàn cầu
    Một căn phòng nhỏ yên tĩnh
    Cũng là văn phòng nhiệm màu

    Mẹ vừa chăm con vừa bán
    Những sản phẩm đến muôn nơi
    Cha làm việc cùng thế giới
    Mà vẫn nghe tiếng con cười

    Ông bà chia sẻ tri thức
    Qua từng lớp học online
    Tuổi già không còn dừng lại
    Mà tiếp tục sáng tương lai

    Mỗi căn nhà thành doanh nghiệp
    Nhỏ thôi nhưng đủ vững vàng
    Từng ngày tạo ra giá trị
    Như hạt giống nảy mầm xanh

    Không cần rời quê đi nữa
    Không cần chen chúc phố xa
    Ngôi làng vẫn đầy cơ hội
    Ở ngay trước hiên mỗi nhà

    Căn phòng trở thành studio
    Ánh đèn thắp sáng ước mơ
    Từng video lan tỏa
    Như hạt nắng rơi bất ngờ

    Một bài viết gửi thế giới
    Một ý tưởng hóa thành tiền
    Một khóa học trao tri thức
    Đổi bao cuộc đời bình yên

    Không còn ranh giới khoảng cách
    Không còn giới hạn địa phương
    Từ mái nhà xanh yên tĩnh
    Có thể đi khắp muôn phương

    Ngôi nhà giờ như hạt giống
    Gieo vào tương lai thịnh vượng
    Mỗi con người là nguồn sáng
    Cho nền kinh tế phi thường

    Khi hàng ngàn nhà cùng sáng
    Cả ngôi làng hóa mặt trời
    Lan tỏa ánh sáng thịnh vượng
    Đến khắp bốn biển chân trời

    Tương lai bắt đầu rất nhỏ
    Từ một căn nhà bình yên
    Nơi con người tạo giá trị
    Và sống trọn vẹn mỗi ngày.
    HNI 9-5 BÀI THƠ CHƯƠNG 18: NGÔI NHÀ TẠO RA GIÁ TRỊ Ngày xưa căn nhà rất nhỏ Chỉ là nơi nghỉ sau ngày Người đi làm nơi phố thị Mang tiền mệt mỏi về đây Sáng ra lại rời mái ấm Chen nhau giữa phố đông người Bỏ lại tiếng cười con trẻ Sau lưng bụi khói cuộc đời Hôm nay thời đại đổi khác Internet mở chân trời Ngôi nhà bỗng thành thế giới Nối liền bốn biển muôn nơi Một chiếc bàn bên cửa sổ Có thể làm việc toàn cầu Một căn phòng nhỏ yên tĩnh Cũng là văn phòng nhiệm màu Mẹ vừa chăm con vừa bán Những sản phẩm đến muôn nơi Cha làm việc cùng thế giới Mà vẫn nghe tiếng con cười Ông bà chia sẻ tri thức Qua từng lớp học online Tuổi già không còn dừng lại Mà tiếp tục sáng tương lai Mỗi căn nhà thành doanh nghiệp Nhỏ thôi nhưng đủ vững vàng Từng ngày tạo ra giá trị Như hạt giống nảy mầm xanh Không cần rời quê đi nữa Không cần chen chúc phố xa Ngôi làng vẫn đầy cơ hội Ở ngay trước hiên mỗi nhà Căn phòng trở thành studio Ánh đèn thắp sáng ước mơ Từng video lan tỏa Như hạt nắng rơi bất ngờ Một bài viết gửi thế giới Một ý tưởng hóa thành tiền Một khóa học trao tri thức Đổi bao cuộc đời bình yên Không còn ranh giới khoảng cách Không còn giới hạn địa phương Từ mái nhà xanh yên tĩnh Có thể đi khắp muôn phương Ngôi nhà giờ như hạt giống Gieo vào tương lai thịnh vượng Mỗi con người là nguồn sáng Cho nền kinh tế phi thường Khi hàng ngàn nhà cùng sáng Cả ngôi làng hóa mặt trời Lan tỏa ánh sáng thịnh vượng Đến khắp bốn biển chân trời Tương lai bắt đầu rất nhỏ Từ một căn nhà bình yên Nơi con người tạo giá trị Và sống trọn vẹn mỗi ngày.
    Like
    4
    0 Comments 0 Shares
  • HNI 9-5
    BÀI THƠ CHƯƠNG 19: ÁNH SÁNG CỦA TỰ DO

    Mặt trời mở cửa ban mai
    Đánh thức làng nhỏ tương lai rạng ngời
    Gió mang tiếng hát khắp nơi
    Thì thầm kể chuyện đất trời hồi sinh

    Không còn sợ bóng đêm dài
    Không còn phụ thuộc ngày mai xa vời
    Mỗi mái nhà một mặt trời
    Mỗi con đường sáng rực lời hy vọng

    Điện sinh ra giữa vườn xanh
    Chảy như mạch sống quanh làng thân quen
    Ánh sáng nuôi dưỡng niềm tin
    Cho người an trú bình yên mỗi ngày

    Khi nguồn sống tự sinh ra
    Con người bỗng thấy quê nhà rộng hơn
    Không còn lo thiếu hoang mang
    Chỉ còn nhịp bước thênh thang tương lai

    Tự do bắt đầu từ đây
    Từ tia nắng nhỏ ban ngày trên cao
    Từ cơn gió hát lao xao
    Mang theo năng lượng dạt dào khắp nơi

    Từng mái ngói sáng rạng ngời
    Không cần chờ đợi đất trời ban ơn
    Con người học cách biết ơn
    Thiên nhiên trao tặng nguồn cơn vô vàn

    Đêm về làng vẫn lung linh
    Ánh đèn như những vì tinh tú gần
    Không còn bóng tối bủa vây
    Chỉ còn nhịp sống tràn đầy bình yên

    Từ nguồn điện nhỏ sinh ra
    Bao nhiêu ước mơ nở hoa giữa đời
    Tự do không ở xa vời
    Tự do ở chính mặt trời trên cao

    Khi làng tự tạo ánh sáng
    Là khi mở cánh cửa sang tương lai
    Một ngày thế giới nhận ra
    Tự do bắt đầu từ nhà của ta.
    HNI 9-5 BÀI THƠ CHƯƠNG 19: ÁNH SÁNG CỦA TỰ DO Mặt trời mở cửa ban mai Đánh thức làng nhỏ tương lai rạng ngời Gió mang tiếng hát khắp nơi Thì thầm kể chuyện đất trời hồi sinh Không còn sợ bóng đêm dài Không còn phụ thuộc ngày mai xa vời Mỗi mái nhà một mặt trời Mỗi con đường sáng rực lời hy vọng Điện sinh ra giữa vườn xanh Chảy như mạch sống quanh làng thân quen Ánh sáng nuôi dưỡng niềm tin Cho người an trú bình yên mỗi ngày Khi nguồn sống tự sinh ra Con người bỗng thấy quê nhà rộng hơn Không còn lo thiếu hoang mang Chỉ còn nhịp bước thênh thang tương lai Tự do bắt đầu từ đây Từ tia nắng nhỏ ban ngày trên cao Từ cơn gió hát lao xao Mang theo năng lượng dạt dào khắp nơi Từng mái ngói sáng rạng ngời Không cần chờ đợi đất trời ban ơn Con người học cách biết ơn Thiên nhiên trao tặng nguồn cơn vô vàn Đêm về làng vẫn lung linh Ánh đèn như những vì tinh tú gần Không còn bóng tối bủa vây Chỉ còn nhịp sống tràn đầy bình yên Từ nguồn điện nhỏ sinh ra Bao nhiêu ước mơ nở hoa giữa đời Tự do không ở xa vời Tự do ở chính mặt trời trên cao Khi làng tự tạo ánh sáng Là khi mở cánh cửa sang tương lai Một ngày thế giới nhận ra Tự do bắt đầu từ nhà của ta.
    Like
    Love
    6
    0 Comments 0 Shares
  • HNI 9-5
    BÀI THƠ CHƯƠNG 20: ÁNH NẮNG NUÔI NGÔI LÀNG

    Mặt trời thức dậy trên cao
    Trải vàng lên mái nhà nào cũng vui
    Những tấm pin lặng lẽ cười
    Hứng từng tia sáng nuôi đời bình yên

    Không còn khói bụi triền miên
    Không còn hóa đơn ưu phiền mỗi tháng
    Buổi sáng mở cửa đón nắng
    Buổi chiều thu điện đầy tràn trong tay

    Mỗi căn nhà nhỏ hôm nay
    Trở thành trạm điện mỗi ngày sinh sôi
    Nắng đi khắp lối trong đời
    Thắp lên nhịp sống rạng ngời tương lai

    Đèn đêm không tắt bao giờ
    Vì nguồn năng lượng đang chờ trên cao
    Bãi xe, nhà xưởng, sân chào
    Đều mang trên mái sắc màu mặt trời

    Cả làng bỗng hóa rạng ngời
    Như cánh đồng nắng giữa trời bao la
    Điện sinh từ chính mái nhà
    Không còn phụ thuộc nơi xa mịt mù

    Ngày nắng trở thành mùa thu
    Thu về năng lượng, tích trữ an nhiên
    Những con đường sáng dịu hiền
    Đêm về vẫn sáng như miền ban mai

    Trẻ thơ học giữa ngày dài
    Không lo mất điện, không hoài nỗi lo
    Người già kể chuyện sân chờ
    Bên ánh đèn sáng dịu êm hiên nhà

    Xưởng làng rộn rã bài ca
    Máy quay bằng nắng chan hòa khắp nơi
    Người dân hiểu rõ một đời
    Ánh dương chính là quà trời trao tay

    Từng tia nắng nhỏ hôm nay
    Góp thành tự do ngày mai rực hồng
    Ngôi làng đứng giữa trời trong
    Không còn phụ thuộc dòng sông điện dài

    Một mai bão gió ghé vai
    Làng vẫn thắp sáng tương lai bền bền
    Nắng không hứa hẹn gì thêm
    Chỉ cho nhân loại êm đềm vững tin

    Trên cao mặt trời lặng nhìn
    Ngôi làng hạnh phúc bình minh mỗi ngày
    Từ đây câu chuyện đổi thay
    Bắt đầu bằng nắng rơi đầy mái xanh.
    HNI 9-5 BÀI THƠ CHƯƠNG 20: ÁNH NẮNG NUÔI NGÔI LÀNG Mặt trời thức dậy trên cao Trải vàng lên mái nhà nào cũng vui Những tấm pin lặng lẽ cười Hứng từng tia sáng nuôi đời bình yên Không còn khói bụi triền miên Không còn hóa đơn ưu phiền mỗi tháng Buổi sáng mở cửa đón nắng Buổi chiều thu điện đầy tràn trong tay Mỗi căn nhà nhỏ hôm nay Trở thành trạm điện mỗi ngày sinh sôi Nắng đi khắp lối trong đời Thắp lên nhịp sống rạng ngời tương lai Đèn đêm không tắt bao giờ Vì nguồn năng lượng đang chờ trên cao Bãi xe, nhà xưởng, sân chào Đều mang trên mái sắc màu mặt trời Cả làng bỗng hóa rạng ngời Như cánh đồng nắng giữa trời bao la Điện sinh từ chính mái nhà Không còn phụ thuộc nơi xa mịt mù Ngày nắng trở thành mùa thu Thu về năng lượng, tích trữ an nhiên Những con đường sáng dịu hiền Đêm về vẫn sáng như miền ban mai Trẻ thơ học giữa ngày dài Không lo mất điện, không hoài nỗi lo Người già kể chuyện sân chờ Bên ánh đèn sáng dịu êm hiên nhà Xưởng làng rộn rã bài ca Máy quay bằng nắng chan hòa khắp nơi Người dân hiểu rõ một đời Ánh dương chính là quà trời trao tay Từng tia nắng nhỏ hôm nay Góp thành tự do ngày mai rực hồng Ngôi làng đứng giữa trời trong Không còn phụ thuộc dòng sông điện dài Một mai bão gió ghé vai Làng vẫn thắp sáng tương lai bền bền Nắng không hứa hẹn gì thêm Chỉ cho nhân loại êm đềm vững tin Trên cao mặt trời lặng nhìn Ngôi làng hạnh phúc bình minh mỗi ngày Từ đây câu chuyện đổi thay Bắt đầu bằng nắng rơi đầy mái xanh.
    Like
    Love
    6
    0 Comments 0 Shares
  • HNI 10/05/2026 NHỊP SỐNG CÂN BẰNG
    Giữa dòng đời vội ngược xuôi,
    Người quên dừng lại để vui với mình.
    Sớm mai thức dậy an bình,
    Một hơi thở nhẹ cũng thành yêu thương.
    Đừng chạy mãi giữa vô thường,
    Kiệt thân rồi mới tìm đường nghỉ ngơi.
    Cân bằng là biết mỉm cười,
    Sau bao áp lực của đời hôm nay.
    Ngủ ngon cho trí óc đầy,
    Đi chậm một chút thấy mây trên trời.
    Lắng nghe nhịp đập trong người,
    Ta sẽ tìm lại khoảng trời bình yên.
    Hạnh phúc chẳng ở bạc tiền,
    Mà trong giây phút hiện diện thật tâm.
    Sống sâu từ những âm thầm,
    Yêu từng khoảnh khắc, tháng năm dịu dàng.
    Khi tâm và thân nhẹ nhàng,
    Con người sẽ đủ vững vàng đi xa.
    Giữ cho nhịp sống hài hòa,
    SỨC KHỎE giữ lại món quà cho ta .
    HNI 10/05/2026 🌺 NHỊP SỐNG CÂN BẰNG Giữa dòng đời vội ngược xuôi, Người quên dừng lại để vui với mình. Sớm mai thức dậy an bình, Một hơi thở nhẹ cũng thành yêu thương. Đừng chạy mãi giữa vô thường, Kiệt thân rồi mới tìm đường nghỉ ngơi. Cân bằng là biết mỉm cười, Sau bao áp lực của đời hôm nay. Ngủ ngon cho trí óc đầy, Đi chậm một chút thấy mây trên trời. Lắng nghe nhịp đập trong người, Ta sẽ tìm lại khoảng trời bình yên. Hạnh phúc chẳng ở bạc tiền, Mà trong giây phút hiện diện thật tâm. Sống sâu từ những âm thầm, Yêu từng khoảnh khắc, tháng năm dịu dàng. Khi tâm và thân nhẹ nhàng, Con người sẽ đủ vững vàng đi xa. Giữ cho nhịp sống hài hòa, SỨC KHỎE giữ lại món quà cho ta .
    Like
    Love
    6
    0 Comments 0 Shares