• HNI 20/5/2026
    BÀI THƠ CHƯƠNG 32: AN SINH KHÔNG BIÊN GIỚI

    Con người đi khắp bốn phương
    Nhưng nỗi lo cũ vẫn còn theo ta
    Sinh ra mỗi đứa mỗi nhà
    Số phận đôi lúc thật xa khác nhiều

    Có nơi cơm áo đủ điều
    Có nơi mưa gió đói nghèo quanh năm
    Khoảng cách dài tựa trăm năm
    Chỉ vì nơi chốn ta nằm lúc sinh

    Thế kỷ mới mở hành trình
    Biên giới dần hóa vô hình trước ta
    Làm việc chẳng cần đi xa
    Chỉ cần mạng nối cả nhà năm châu

    Công dân sống khắp địa cầu
    Nhưng khi khủng hoảng biết đâu nương nhờ
    Bao người vẫn phải bơ vơ
    Không nơi bảo vệ những giờ tối tăm

    Đại dịch lan khắp âm thầm
    Nhân loại mới hiểu trăm năm một điều
    Không ai mạnh đủ quá nhiều
    Để tự chống lại mọi chiều rủi ro

    Thế là giấc mơ được vẽ
    Một vòng tay lớn không bờ không biên
    An sinh trở thành quyền thiêng
    Không còn là chuyện ưu tiên quốc gia

    Dù sinh nơi chốn rất xa
    Bạn vẫn được hưởng quyền mà con người
    Được chăm sóc suốt cuộc đời
    Khi đau khi yếu có nơi đỡ đần

    Không ai bị bỏ lại dần
    Chỉ vì hộ chiếu mang phần khác nhau
    Từ nay thế giới chung màu
    Tình người phủ khắp địa cầu bao la

    Blockchain giữ dữ liệu ta
    Hồ sơ y tế mở ra tức thì
    Dù ta ở tận phương phi
    Bác sĩ vẫn biết ta khi cần dùng

    AI dự đoán bão giông
    Giúp ta tránh trước những dòng hiểm nguy
    Quỹ chung cộng đồng sẻ chia
    Khi ai vấp ngã tức thì nâng lên

    Không còn chờ đợi nhiều đêm
    Không còn thủ tục dài thêm tháng ngày
    Một cú chạm nhỏ trên tay
    Cả làng đã biết và ngay giúp mình

    An sinh từ lúc sơ sinh
    Đến khi tóc bạc hành trình khép trang
    Tuổi thơ học tập đàng hoàng
    Tuổi già vẫn được an toàn chở che

    Không còn câu hỏi nặng nề
    “Ngày mai lỡ mất việc thì sao đây?”
    Vì ta đã có vòng tay
    Của cộng đồng lớn dựng xây tương lai

    Một đứa trẻ giữa rừng sâu
    Hay nơi phố thị đều nhau quyền này
    Được mơ ước, được tung bay
    Không còn nỗi sợ ngày mai bất ngờ

    An sinh không chỉ tiền cho
    Mà là cảm giác có nơi quay về
    Là khi cuộc sống nặng nề
    Bạn không phải bước một mình qua đêm

    Thế giới dẫu rộng mênh mông
    Trái tim nhân loại vẫn cùng nhịp chung
    Một ngày lịch sử viết dòng
    Con người bảo vệ con người toàn cầu

    Không ai ở phía sau đâu
    Không ai bị bỏ phía sau cuộc đời
    Đó là giấc mơ tuyệt vời
    Của thời đại mới đang mời gọi ta.
    Đọc thêm
    Đọc thêm
    HNI 20/5/2026 BÀI THƠ CHƯƠNG 32: AN SINH KHÔNG BIÊN GIỚI Con người đi khắp bốn phương Nhưng nỗi lo cũ vẫn còn theo ta Sinh ra mỗi đứa mỗi nhà Số phận đôi lúc thật xa khác nhiều Có nơi cơm áo đủ điều Có nơi mưa gió đói nghèo quanh năm Khoảng cách dài tựa trăm năm Chỉ vì nơi chốn ta nằm lúc sinh Thế kỷ mới mở hành trình Biên giới dần hóa vô hình trước ta Làm việc chẳng cần đi xa Chỉ cần mạng nối cả nhà năm châu Công dân sống khắp địa cầu Nhưng khi khủng hoảng biết đâu nương nhờ Bao người vẫn phải bơ vơ Không nơi bảo vệ những giờ tối tăm Đại dịch lan khắp âm thầm Nhân loại mới hiểu trăm năm một điều Không ai mạnh đủ quá nhiều Để tự chống lại mọi chiều rủi ro Thế là giấc mơ được vẽ Một vòng tay lớn không bờ không biên An sinh trở thành quyền thiêng Không còn là chuyện ưu tiên quốc gia Dù sinh nơi chốn rất xa Bạn vẫn được hưởng quyền mà con người Được chăm sóc suốt cuộc đời Khi đau khi yếu có nơi đỡ đần Không ai bị bỏ lại dần Chỉ vì hộ chiếu mang phần khác nhau Từ nay thế giới chung màu Tình người phủ khắp địa cầu bao la Blockchain giữ dữ liệu ta Hồ sơ y tế mở ra tức thì Dù ta ở tận phương phi Bác sĩ vẫn biết ta khi cần dùng AI dự đoán bão giông Giúp ta tránh trước những dòng hiểm nguy Quỹ chung cộng đồng sẻ chia Khi ai vấp ngã tức thì nâng lên Không còn chờ đợi nhiều đêm Không còn thủ tục dài thêm tháng ngày Một cú chạm nhỏ trên tay Cả làng đã biết và ngay giúp mình An sinh từ lúc sơ sinh Đến khi tóc bạc hành trình khép trang Tuổi thơ học tập đàng hoàng Tuổi già vẫn được an toàn chở che Không còn câu hỏi nặng nề “Ngày mai lỡ mất việc thì sao đây?” Vì ta đã có vòng tay Của cộng đồng lớn dựng xây tương lai Một đứa trẻ giữa rừng sâu Hay nơi phố thị đều nhau quyền này Được mơ ước, được tung bay Không còn nỗi sợ ngày mai bất ngờ An sinh không chỉ tiền cho Mà là cảm giác có nơi quay về Là khi cuộc sống nặng nề Bạn không phải bước một mình qua đêm Thế giới dẫu rộng mênh mông Trái tim nhân loại vẫn cùng nhịp chung Một ngày lịch sử viết dòng Con người bảo vệ con người toàn cầu Không ai ở phía sau đâu Không ai bị bỏ phía sau cuộc đời Đó là giấc mơ tuyệt vời Của thời đại mới đang mời gọi ta. Đọc thêm Đọc thêm
    Like
    Love
    Wow
    10
    0 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 21/5/2026
    Bài Thơ — Chương 10
    Hãy Xây Một Phiên Bản Mới Của Chính Mình
    Có những người mang trong tim giấc mộng
    Muốn đổi đời, muốn bước tới tương lai
    Nhưng năm tháng vẫn quay vòng lặng lẽ
    Vì chính mình chưa chịu đổi thay.

    Họ muốn sống cuộc đời đầy rực rỡ
    Nhưng vẫn quen trì hoãn mỗi ngày dài
    Muốn thành công nhưng giữ nguyên thói cũ
    Nên giấc mơ mãi mãi đứng ngoài tay.

    Không thể có tương lai đầy ánh sáng
    Nếu tâm hồn còn mắc kẹt đêm đen
    Không thể sống như đại bàng mạnh mẽ
    Nếu mỗi ngày còn sợ hãi yếu mềm.

    Muốn cuộc sống sang trang đời mới mẻ
    Phải can đảm phá chiếc kén ngày xưa
    Phải chấp nhận rời vùng quen an toàn
    Dẫu ngoài kia còn giông tố, gió mưa.

    Con người ấy không sinh ra hoàn hảo
    Không ai lớn mà chưa từng thương đau
    Nhưng mạnh mẽ là khi sau vấp ngã
    Vẫn đứng lên dù nước mắt rơi sâu.

    Ta từng sống bằng lời người khác nói
    “Tôi không giỏi”, “Tôi chẳng thể hơn ai”
    Nghe quá lâu rồi tin thành sự thật
    Để cuộc đời chìm mãi giữa u hoài.

    Nhưng một ngày nếu bạn đủ tỉnh thức
    Bạn sẽ nghe sâu thẳm tiếng tim mình
    Rằng số phận không nằm trong quá khứ
    Mà nằm nơi cách bạn bước hành trình.

    Hãy định nghĩa lại chính mình từ đó
    Không là người sống mãi giữa buông xuôi
    Không là kẻ luôn cúi đầu sợ hãi
    Mà là người dám thay đổi cuộc đời.

    Mỗi câu nói với bản thân mỗi sáng
    Đều âm thầm xây số phận mai sau
    Nếu bạn tin mình có thể tiến bộ
    Bạn sẽ đi qua cả những vực sâu.

    Môi trường sống cũng đổi đời con người
    Hoa khó nở giữa vùng đất cằn cỗi
    Đại bàng chẳng thể bay cùng bầy gà
    Nếu quanh mình chỉ toàn điều trì trệ.

    Có những lúc phải rời xa quen thuộc
    Để tâm hồn học cách lớn lên hơn
    Phải chấp nhận những tháng ngày cô độc
    Để trưởng thành giữa im lặng cô đơn.

    Người mạnh mẽ không ngừng nâng cấp mình
    Không ngủ quên trong vùng an toàn cũ
    Họ đọc sách khi người đời lướt mạng
    Họ học thêm khi kẻ khác nghỉ ngơi.

    Họ hiểu rằng thời gian không chờ đợi
    Nếu đứng yên sẽ tụt lại phía sau
    Mỗi ngày sống là một lần tiến hóa
    Hoặc lụi tàn trong tiếc nuối thương đau.

    Có những lúc đổi thay đầy đau đớn
    Bạn bè xưa chẳng còn hiểu được mình
    Người từng quen sẽ nói bạn “khác lạ”
    Khi bạn sống kỷ luật và lặng thinh.

    Nhưng đừng sợ những tháng ngày lạc lõng
    Bởi bướm kia từng là kén cô đơn
    Mọi tái sinh đều cần qua giông bão
    Mới thành hình phiên bản đẹp hơn.
    HNI 21/5/2026 📕Bài Thơ — Chương 10 Hãy Xây Một Phiên Bản Mới Của Chính Mình Có những người mang trong tim giấc mộng Muốn đổi đời, muốn bước tới tương lai Nhưng năm tháng vẫn quay vòng lặng lẽ Vì chính mình chưa chịu đổi thay. Họ muốn sống cuộc đời đầy rực rỡ Nhưng vẫn quen trì hoãn mỗi ngày dài Muốn thành công nhưng giữ nguyên thói cũ Nên giấc mơ mãi mãi đứng ngoài tay. Không thể có tương lai đầy ánh sáng Nếu tâm hồn còn mắc kẹt đêm đen Không thể sống như đại bàng mạnh mẽ Nếu mỗi ngày còn sợ hãi yếu mềm. Muốn cuộc sống sang trang đời mới mẻ Phải can đảm phá chiếc kén ngày xưa Phải chấp nhận rời vùng quen an toàn Dẫu ngoài kia còn giông tố, gió mưa. Con người ấy không sinh ra hoàn hảo Không ai lớn mà chưa từng thương đau Nhưng mạnh mẽ là khi sau vấp ngã Vẫn đứng lên dù nước mắt rơi sâu. Ta từng sống bằng lời người khác nói “Tôi không giỏi”, “Tôi chẳng thể hơn ai” Nghe quá lâu rồi tin thành sự thật Để cuộc đời chìm mãi giữa u hoài. Nhưng một ngày nếu bạn đủ tỉnh thức Bạn sẽ nghe sâu thẳm tiếng tim mình Rằng số phận không nằm trong quá khứ Mà nằm nơi cách bạn bước hành trình. Hãy định nghĩa lại chính mình từ đó Không là người sống mãi giữa buông xuôi Không là kẻ luôn cúi đầu sợ hãi Mà là người dám thay đổi cuộc đời. Mỗi câu nói với bản thân mỗi sáng Đều âm thầm xây số phận mai sau Nếu bạn tin mình có thể tiến bộ Bạn sẽ đi qua cả những vực sâu. Môi trường sống cũng đổi đời con người Hoa khó nở giữa vùng đất cằn cỗi Đại bàng chẳng thể bay cùng bầy gà Nếu quanh mình chỉ toàn điều trì trệ. Có những lúc phải rời xa quen thuộc Để tâm hồn học cách lớn lên hơn Phải chấp nhận những tháng ngày cô độc Để trưởng thành giữa im lặng cô đơn. Người mạnh mẽ không ngừng nâng cấp mình Không ngủ quên trong vùng an toàn cũ Họ đọc sách khi người đời lướt mạng Họ học thêm khi kẻ khác nghỉ ngơi. Họ hiểu rằng thời gian không chờ đợi Nếu đứng yên sẽ tụt lại phía sau Mỗi ngày sống là một lần tiến hóa Hoặc lụi tàn trong tiếc nuối thương đau. Có những lúc đổi thay đầy đau đớn Bạn bè xưa chẳng còn hiểu được mình Người từng quen sẽ nói bạn “khác lạ” Khi bạn sống kỷ luật và lặng thinh. Nhưng đừng sợ những tháng ngày lạc lõng Bởi bướm kia từng là kén cô đơn Mọi tái sinh đều cần qua giông bão Mới thành hình phiên bản đẹp hơn.
    Love
    Like
    Wow
    15
    1 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 21/5/2026
    BÀI THƠ: Chương 4 — Những Người Vĩ Đại Từng Thất Bại

    Không ai sinh ra đã thành huyền thoại
    Không đỉnh cao nào thiếu dấu chân đau
    Sau ánh hào quang của người chiến thắng
    Là tháng năm gục ngã rất âm thầm

    Có những người từng bị đời xem nhẹ
    Ước mơ kia bị chế giễu bao lần
    Những cánh cửa lạnh lùng khép trước mặt
    Vẫn không làm họ đánh mất niềm tin

    Thomas Edison từng thất bại hàng ngàn lần thử nghiệm
    Trước khi thắp sáng được bóng đèn đêm
    Ông không khóc cho những lần gục ngã
    Mà xem đó là bài học trưởng thành

    Walt Disney từng bị chê là thiếu sáng tạo
    Bị sa thải khỏi công việc đầu tiên
    Nhưng chính người bị cho là mơ mộng
    Lại tạo nên cả thế giới thần tiên

    J. K. Rowling từng sống trong nghèo khó
    Bản thảo kia bị từ chối bao lần
    Nhưng bà vẫn viết bằng niềm hy vọng
    Để rồi làm rung động triệu trái tim

    Abraham Lincoln từng nhiều lần thất cử
    Có lúc tưởng như chẳng thể đứng lên
    Nhưng chính những tháng ngày đầy thất bại
    Đã luyện nên ý chí vững như thép bền

    Cuộc đời chẳng ưu ái người bỏ cuộc
    Chỉ mở đường cho kẻ biết kiên trì
    Người mạnh mẽ không phải chưa từng khóc
    Mà là đau vẫn tiếp tục bước đi

    Có những thất bại tưởng là kết thúc
    Lại âm thầm mở lối mới tương lai
    Nếu hạt giống chưa từng nằm trong đất
    Làm sao cây có thể vươn thành đại ngàn

    Đừng tuyệt vọng khi hôm nay vấp ngã
    Đừng cúi đầu vì ánh mắt chê bai
    Mọi vĩ đại đều bắt đầu bé nhỏ
    Mọi thành công đều đổi bằng tháng ngày

    Rồi sẽ đến một ngày ta hiểu được
    Những khó khăn không xuất hiện vô tình
    Chúng đến để rèn đôi chân mạnh mẽ
    Cho con người đủ bản lĩnh vươn lên

    Nếu hôm nay cuộc đời còn giông tố
    Hãy tin rằng bình minh vẫn đang chờ
    Bởi người dám đi qua vùng thất bại
    Mới chạm tay vào giấc mộng huy hoàng
    HNI 21/5/2026 📕 BÀI THƠ: Chương 4 — Những Người Vĩ Đại Từng Thất Bại Không ai sinh ra đã thành huyền thoại Không đỉnh cao nào thiếu dấu chân đau Sau ánh hào quang của người chiến thắng Là tháng năm gục ngã rất âm thầm Có những người từng bị đời xem nhẹ Ước mơ kia bị chế giễu bao lần Những cánh cửa lạnh lùng khép trước mặt Vẫn không làm họ đánh mất niềm tin Thomas Edison từng thất bại hàng ngàn lần thử nghiệm Trước khi thắp sáng được bóng đèn đêm Ông không khóc cho những lần gục ngã Mà xem đó là bài học trưởng thành Walt Disney từng bị chê là thiếu sáng tạo Bị sa thải khỏi công việc đầu tiên Nhưng chính người bị cho là mơ mộng Lại tạo nên cả thế giới thần tiên J. K. Rowling từng sống trong nghèo khó Bản thảo kia bị từ chối bao lần Nhưng bà vẫn viết bằng niềm hy vọng Để rồi làm rung động triệu trái tim Abraham Lincoln từng nhiều lần thất cử Có lúc tưởng như chẳng thể đứng lên Nhưng chính những tháng ngày đầy thất bại Đã luyện nên ý chí vững như thép bền Cuộc đời chẳng ưu ái người bỏ cuộc Chỉ mở đường cho kẻ biết kiên trì Người mạnh mẽ không phải chưa từng khóc Mà là đau vẫn tiếp tục bước đi Có những thất bại tưởng là kết thúc Lại âm thầm mở lối mới tương lai Nếu hạt giống chưa từng nằm trong đất Làm sao cây có thể vươn thành đại ngàn Đừng tuyệt vọng khi hôm nay vấp ngã Đừng cúi đầu vì ánh mắt chê bai Mọi vĩ đại đều bắt đầu bé nhỏ Mọi thành công đều đổi bằng tháng ngày Rồi sẽ đến một ngày ta hiểu được Những khó khăn không xuất hiện vô tình Chúng đến để rèn đôi chân mạnh mẽ Cho con người đủ bản lĩnh vươn lên Nếu hôm nay cuộc đời còn giông tố Hãy tin rằng bình minh vẫn đang chờ Bởi người dám đi qua vùng thất bại Mới chạm tay vào giấc mộng huy hoàng
    Like
    Love
    Wow
    11
    0 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 21/5/2026
    BÀI THƠ Chương 3 — Đừng Xấu Hổ Vì Bắt Đầu Muộn
    Có những người thành công từ rất sớm
    Khi tuổi đời còn đầy những ước mơ
    Còn ta vẫn loay hoay giữa cuộc sống
    Đi tìm mình giữa vội vã bơ vơ

    Nhìn bạn bè đã đi xa phía trước
    Ta nhiều lần lặng lẽ thấy chạnh lòng
    Có những đêm tự hỏi mình thất bại
    Hay cuộc đời đã bỏ quên mình không

    Người khác có nhà cao và xe đẹp
    Có địa vị giữa phố thị đông người
    Còn ta vẫn bắt đầu từ hai bàn tay trắng
    Giữa tháng ngày đầy áp lực chơi vơi

    Có lúc muốn từ bỏ mọi hy vọng
    Vì nghĩ mình đã quá muộn mất rồi
    Nhưng cuộc sống đâu đo bằng tuổi tác
    Mà bằng cách ta đứng dậy trong đời

    Hoa nở sớm chưa chắc bền hương sắc
    Mặt trời chiều vẫn rực rỡ cuối ngày
    Có những người đi rất nhanh lúc trẻ
    Nhưng giữa đường lại lạc mất tương lai

    Cũng có người sau bao lần vấp ngã
    Mới tìm ra con đường đúng cho mình
    Những gian khó chẳng làm người bé nhỏ
    Mà giúp tâm hồn mạnh mẽ trưởng thành

    Đừng xấu hổ vì mình đi chậm nhé
    Chỉ cần còn bước nghĩa là còn đi
    Mỗi người sống một hành trình riêng biệt
    Không ai giống ai giữa cuộc đời này

    Có người ba mươi mới bắt đầu học
    Có người bốn mươi mới dựng cơ đồ
    Có người năm mươi mới tìm hạnh phúc
    Nhưng vẫn sống một cuộc đời đáng mơ

    Điều đáng sợ không phải là bắt đầu muộn
    Mà là chưa thử đã vội buông xuôi
    Đừng vì ánh nhìn của người khác
    Mà đánh mất khát vọng ở trong tim

    Rồi sẽ có một ngày ta hiểu được
    Mọi chậm trễ đều mang nghĩa riêng mình
    Người đi sau nếu không ngừng cố gắng
    Vẫn có thể chạm tới những bình minh

    Hãy tin nhé dù hôm nay rất khó
    Chỉ cần lòng còn giữ được niềm tin
    Thì xuất phát muộn chưa bao giờ là muộn
    Cho một đời dám sống thật với mình
    HNI 21/5/2026 📕 BÀI THƠ Chương 3 — Đừng Xấu Hổ Vì Bắt Đầu Muộn Có những người thành công từ rất sớm Khi tuổi đời còn đầy những ước mơ Còn ta vẫn loay hoay giữa cuộc sống Đi tìm mình giữa vội vã bơ vơ Nhìn bạn bè đã đi xa phía trước Ta nhiều lần lặng lẽ thấy chạnh lòng Có những đêm tự hỏi mình thất bại Hay cuộc đời đã bỏ quên mình không Người khác có nhà cao và xe đẹp Có địa vị giữa phố thị đông người Còn ta vẫn bắt đầu từ hai bàn tay trắng Giữa tháng ngày đầy áp lực chơi vơi Có lúc muốn từ bỏ mọi hy vọng Vì nghĩ mình đã quá muộn mất rồi Nhưng cuộc sống đâu đo bằng tuổi tác Mà bằng cách ta đứng dậy trong đời Hoa nở sớm chưa chắc bền hương sắc Mặt trời chiều vẫn rực rỡ cuối ngày Có những người đi rất nhanh lúc trẻ Nhưng giữa đường lại lạc mất tương lai Cũng có người sau bao lần vấp ngã Mới tìm ra con đường đúng cho mình Những gian khó chẳng làm người bé nhỏ Mà giúp tâm hồn mạnh mẽ trưởng thành Đừng xấu hổ vì mình đi chậm nhé Chỉ cần còn bước nghĩa là còn đi Mỗi người sống một hành trình riêng biệt Không ai giống ai giữa cuộc đời này Có người ba mươi mới bắt đầu học Có người bốn mươi mới dựng cơ đồ Có người năm mươi mới tìm hạnh phúc Nhưng vẫn sống một cuộc đời đáng mơ Điều đáng sợ không phải là bắt đầu muộn Mà là chưa thử đã vội buông xuôi Đừng vì ánh nhìn của người khác Mà đánh mất khát vọng ở trong tim Rồi sẽ có một ngày ta hiểu được Mọi chậm trễ đều mang nghĩa riêng mình Người đi sau nếu không ngừng cố gắng Vẫn có thể chạm tới những bình minh Hãy tin nhé dù hôm nay rất khó Chỉ cần lòng còn giữ được niềm tin Thì xuất phát muộn chưa bao giờ là muộn Cho một đời dám sống thật với mình
    Like
    Love
    Wow
    11
    0 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 21/5/2026
    BÀI THƠ Chương 2 — Ai Cũng Từng Có Một Giai Đoạn Tồi Tệ
    Ai rồi cũng có những ngày chông chênh
    Muốn im lặng hơn là cười nói
    Bước giữa phố đông mà lòng lạc lõng
    Nghe cuộc đời trĩu nặng trên vai

    Có những sáng thức dậy đầy mệt mỏi
    Không biết mình cố gắng vì điều chi
    Nhìn tương lai như màn sương phủ kín
    Mọi hy vọng dần hóa thành nghi ngờ

    Ta từng mạnh mẽ trước bao người khác
    Nhưng đêm về lại vụn vỡ riêng mình
    Nước mắt rơi trong căn phòng tĩnh lặng
    Không ai hay những khoảng tối trong tim

    Có những lúc chỉ muốn buông tất cả
    Mặc cuộc đời trôi về phía xa xăm
    Những áp lực âm thầm như sóng dữ
    Bào mòn đi cả nhiệt huyết tháng năm

    Ta từng nghĩ chỉ riêng mình đau đớn
    Chỉ riêng mình lạc hướng giữa nhân gian
    Nhưng rồi hiểu phía sau nhiều nụ cười
    Ai cũng mang những vết thương thầm kín

    Có người mất đi một người rất quý
    Có người đánh rơi cả tuổi thanh xuân
    Có người cố gượng cười trong im lặng
    Để giấu đi nước mắt giữa bao lần

    Cuộc đời vốn chẳng công bằng như mộng
    Không phải ai cũng được chọn bình yên
    Có những người đi qua ngàn giông bão
    Mới học được cách đứng dậy kiên cường

    Giai đoạn tồi tệ rồi sẽ qua thôi
    Như cơn mưa rồi trời xanh sẽ tới
    Điều quan trọng là tim còn hy vọng
    Và đôi chân còn muốn bước tiếp đường dài

    Đừng xấu hổ vì những ngày yếu đuối
    Đừng trách mình vì có lúc gục ngã
    Hoa hướng dương cũng từng nằm trong đất
    Trước khi vươn mình đón ánh mặt trời

    Rồi một ngày nhìn lại thời đen tối
    Ta sẽ cười vì mình đã vượt qua
    Những tổn thương từng làm tim đau nhói
    Lại hóa thành sức mạnh để lớn lên
    HNI 21/5/2026 📕BÀI THƠ Chương 2 — Ai Cũng Từng Có Một Giai Đoạn Tồi Tệ Ai rồi cũng có những ngày chông chênh Muốn im lặng hơn là cười nói Bước giữa phố đông mà lòng lạc lõng Nghe cuộc đời trĩu nặng trên vai Có những sáng thức dậy đầy mệt mỏi Không biết mình cố gắng vì điều chi Nhìn tương lai như màn sương phủ kín Mọi hy vọng dần hóa thành nghi ngờ Ta từng mạnh mẽ trước bao người khác Nhưng đêm về lại vụn vỡ riêng mình Nước mắt rơi trong căn phòng tĩnh lặng Không ai hay những khoảng tối trong tim Có những lúc chỉ muốn buông tất cả Mặc cuộc đời trôi về phía xa xăm Những áp lực âm thầm như sóng dữ Bào mòn đi cả nhiệt huyết tháng năm Ta từng nghĩ chỉ riêng mình đau đớn Chỉ riêng mình lạc hướng giữa nhân gian Nhưng rồi hiểu phía sau nhiều nụ cười Ai cũng mang những vết thương thầm kín Có người mất đi một người rất quý Có người đánh rơi cả tuổi thanh xuân Có người cố gượng cười trong im lặng Để giấu đi nước mắt giữa bao lần Cuộc đời vốn chẳng công bằng như mộng Không phải ai cũng được chọn bình yên Có những người đi qua ngàn giông bão Mới học được cách đứng dậy kiên cường Giai đoạn tồi tệ rồi sẽ qua thôi Như cơn mưa rồi trời xanh sẽ tới Điều quan trọng là tim còn hy vọng Và đôi chân còn muốn bước tiếp đường dài Đừng xấu hổ vì những ngày yếu đuối Đừng trách mình vì có lúc gục ngã Hoa hướng dương cũng từng nằm trong đất Trước khi vươn mình đón ánh mặt trời Rồi một ngày nhìn lại thời đen tối Ta sẽ cười vì mình đã vượt qua Những tổn thương từng làm tim đau nhói Lại hóa thành sức mạnh để lớn lên
    Like
    Love
    Wow
    11
    0 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 21/5/2026
    Bài Thơ — Chương 7
    Tư Duy Nạn Nhân Là Xiềng Xích

    Có những người mang đôi chân rất khỏe
    Nhưng suốt đời không bước nổi đường xa
    Không phải bởi cuộc đời đầy giông tố
    Mà vì tâm còn nhốt giữa phong ba.

    Họ luôn trách cuộc đời không công bằng
    Trách hoàn cảnh, trách thời gian, số phận
    Trách người khác đã làm mình đau khổ
    Rồi tự biến mình thành kẻ bất lực dần.

    Mỗi thất bại là một lần đổ lỗi
    Mỗi khó khăn là một cớ buông xuôi
    Họ chờ đợi một bàn tay cứu rỗi
    Mà quên rằng đời chẳng cứu một ai.

    Tư duy ấy như xiềng xích vô hình
    Không máu chảy nhưng linh hồn gục ngã
    Nó khiến người sống cuộc đời nhỏ bé
    Mang trái tim đầy cay đắng, xót xa.

    Người yếu đuối thường tìm nơi than trách
    Người mạnh mẽ lại tìm cách đứng lên
    Cùng nghịch cảnh nhưng hai đường số phận
    Một chìm sâu, một bước tiếp không quên.

    Có những kẻ sinh ra từ bóng tối
    Lớn lên cùng thiếu thốn với đau thương
    Nhưng chính họ lại thành người mạnh nhất
    Vì không xem nghịch cảnh là đoạn đường cùng.

    Họ hiểu rằng quá khứ không quyết định
    Tương lai kia vẫn nằm ở chính mình
    Dẫu cuộc sống từng nghìn lần xô ngã
    Vẫn đứng lên giữ ánh lửa niềm tin.

    Đổ lỗi mãi chỉ làm tim mỏi mệt
    Than phiền nhiều đâu đổi được ngày mai
    Mỗi phút sống trong tự thương thân phận
    Là mỗi lần đánh mất chính tương lai.

    Khi một người dám nhận lấy trách nhiệm
    Dẫu cuộc đời còn bão tố quanh thân
    Họ bắt đầu lấy lại quyền kiểm soát
    Và trưởng thành từ những bước rất gần.

    “Tôi chưa giỏi” — thì học thêm mỗi tối
    “Tôi còn nghèo” — thì phải cố vươn lên
    “Tôi thất bại” — không có gì xấu hổ
    Miễn không buông và vẫn bước về phía bên.

    Không ai nợ ta một đời sung sướng
    Không ai sinh ra để gánh đời mình
    Muốn mạnh mẽ phải tự mình chiến đấu
    Muốn sáng lên phải tự hóa bình minh.

    Có những lúc cuộc đời đầy nghiệt ngã
    Nước mắt rơi mà chẳng ai thấu lòng
    Nhưng trưởng thành là ngừng vai nạn nhân
    Để đứng dậy dù tim còn thương tổn.

    Đừng hỏi mãi: “Ai sẽ cứu lấy tôi?”
    Hãy tự hỏi: “Mình phải làm gì trước?”
    Vì tự do không sinh từ than trách
    Mà bắt đầu khi dám sống kiên cường.

    Một ngày nọ nhìn lại mình năm cũ
    Ta mỉm cười với con người yếu mềm
    Kẻ từng sống trong mặc cảm bất lực
    Nay hiên ngang đi giữa những bóng đêm.

    Xiềng xích lớn không nằm nơi hoàn cảnh
    Mà nằm trong suy nghĩ của con người
    HNI 21/5/2026 📕Bài Thơ — Chương 7 Tư Duy Nạn Nhân Là Xiềng Xích Có những người mang đôi chân rất khỏe Nhưng suốt đời không bước nổi đường xa Không phải bởi cuộc đời đầy giông tố Mà vì tâm còn nhốt giữa phong ba. Họ luôn trách cuộc đời không công bằng Trách hoàn cảnh, trách thời gian, số phận Trách người khác đã làm mình đau khổ Rồi tự biến mình thành kẻ bất lực dần. Mỗi thất bại là một lần đổ lỗi Mỗi khó khăn là một cớ buông xuôi Họ chờ đợi một bàn tay cứu rỗi Mà quên rằng đời chẳng cứu một ai. Tư duy ấy như xiềng xích vô hình Không máu chảy nhưng linh hồn gục ngã Nó khiến người sống cuộc đời nhỏ bé Mang trái tim đầy cay đắng, xót xa. Người yếu đuối thường tìm nơi than trách Người mạnh mẽ lại tìm cách đứng lên Cùng nghịch cảnh nhưng hai đường số phận Một chìm sâu, một bước tiếp không quên. Có những kẻ sinh ra từ bóng tối Lớn lên cùng thiếu thốn với đau thương Nhưng chính họ lại thành người mạnh nhất Vì không xem nghịch cảnh là đoạn đường cùng. Họ hiểu rằng quá khứ không quyết định Tương lai kia vẫn nằm ở chính mình Dẫu cuộc sống từng nghìn lần xô ngã Vẫn đứng lên giữ ánh lửa niềm tin. Đổ lỗi mãi chỉ làm tim mỏi mệt Than phiền nhiều đâu đổi được ngày mai Mỗi phút sống trong tự thương thân phận Là mỗi lần đánh mất chính tương lai. Khi một người dám nhận lấy trách nhiệm Dẫu cuộc đời còn bão tố quanh thân Họ bắt đầu lấy lại quyền kiểm soát Và trưởng thành từ những bước rất gần. “Tôi chưa giỏi” — thì học thêm mỗi tối “Tôi còn nghèo” — thì phải cố vươn lên “Tôi thất bại” — không có gì xấu hổ Miễn không buông và vẫn bước về phía bên. Không ai nợ ta một đời sung sướng Không ai sinh ra để gánh đời mình Muốn mạnh mẽ phải tự mình chiến đấu Muốn sáng lên phải tự hóa bình minh. Có những lúc cuộc đời đầy nghiệt ngã Nước mắt rơi mà chẳng ai thấu lòng Nhưng trưởng thành là ngừng vai nạn nhân Để đứng dậy dù tim còn thương tổn. Đừng hỏi mãi: “Ai sẽ cứu lấy tôi?” Hãy tự hỏi: “Mình phải làm gì trước?” Vì tự do không sinh từ than trách Mà bắt đầu khi dám sống kiên cường. Một ngày nọ nhìn lại mình năm cũ Ta mỉm cười với con người yếu mềm Kẻ từng sống trong mặc cảm bất lực Nay hiên ngang đi giữa những bóng đêm. Xiềng xích lớn không nằm nơi hoàn cảnh Mà nằm trong suy nghĩ của con người
    Like
    Love
    Wow
    14
    1 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 21/5/2026
    BÀI THƠ : Chương 1 — Khi Cuộc Đời Không Đi Theo Kế Hoạch
    Có những ngày trời xanh bỗng hóa mưa
    Con đường quen trở nên đầy xa lạ
    Ta đứng giữa ngã tư đời vội vã
    Mất phương hướng giữa hàng triệu ước mơ

    Ngày bé thơ từng nghĩ đời rất đẹp
    Chỉ cần tin là sẽ chạm thành công
    Nhưng lớn lên giữa bộn bề cuộc sống
    Mới hiểu đời không chỉ có màu hồng

    Có những cánh cửa khép ngay trước mặt
    Dù ta từng cố gắng đến quên mình
    Có những người từng hứa đi cùng mãi
    Lại quay lưng khi giông tố lặng thinh

    Ta từng trách vì sao đời nghiệt ngã
    Vì sao mình luôn lạc giữa cô đơn
    Bao dự định còn nằm yên dang dở
    Bao nhiệt thành theo năm tháng hao mòn

    Có những đêm nhìn thành phố im lặng
    Nghe tim mình vụn vỡ giữa khoảng không
    Ước một lần được quay về quá khứ
    Để sửa sai những lựa chọn trong lòng

    Nhưng cuộc sống đâu cho ai trở lại
    Mỗi vết đau đều dạy cách trưởng thành
    Sau bóng tối là bình minh chờ đợi
    Sau bão giông trời sẽ lại trong xanh

    Khi cuộc đời không đi theo kế hoạch
    Đừng vội buồn rồi đánh mất niềm tin
    Có những ngã rẽ tưởng như thất bại
    Lại đưa ta đến hạnh phúc cho mình

    Hãy bước tiếp dù đôi chân mỏi mệt
    Hãy mỉm cười dù nước mắt còn rơi
    Bởi mạnh mẽ không phải là không khóc
    Mà là biết đứng dậy giữa cuộc đời

    Rồi một ngày ta nhìn lại quá khứ
    Những đau thương cũng hóa ánh mặt trời
    Ta sẽ hiểu mọi điều từng xảy đến
    Là hành trang để ta lớn nên người
    HNI 21/5/2026 📕 BÀI THƠ : Chương 1 — Khi Cuộc Đời Không Đi Theo Kế Hoạch Có những ngày trời xanh bỗng hóa mưa Con đường quen trở nên đầy xa lạ Ta đứng giữa ngã tư đời vội vã Mất phương hướng giữa hàng triệu ước mơ Ngày bé thơ từng nghĩ đời rất đẹp Chỉ cần tin là sẽ chạm thành công Nhưng lớn lên giữa bộn bề cuộc sống Mới hiểu đời không chỉ có màu hồng Có những cánh cửa khép ngay trước mặt Dù ta từng cố gắng đến quên mình Có những người từng hứa đi cùng mãi Lại quay lưng khi giông tố lặng thinh Ta từng trách vì sao đời nghiệt ngã Vì sao mình luôn lạc giữa cô đơn Bao dự định còn nằm yên dang dở Bao nhiệt thành theo năm tháng hao mòn Có những đêm nhìn thành phố im lặng Nghe tim mình vụn vỡ giữa khoảng không Ước một lần được quay về quá khứ Để sửa sai những lựa chọn trong lòng Nhưng cuộc sống đâu cho ai trở lại Mỗi vết đau đều dạy cách trưởng thành Sau bóng tối là bình minh chờ đợi Sau bão giông trời sẽ lại trong xanh Khi cuộc đời không đi theo kế hoạch Đừng vội buồn rồi đánh mất niềm tin Có những ngã rẽ tưởng như thất bại Lại đưa ta đến hạnh phúc cho mình Hãy bước tiếp dù đôi chân mỏi mệt Hãy mỉm cười dù nước mắt còn rơi Bởi mạnh mẽ không phải là không khóc Mà là biết đứng dậy giữa cuộc đời Rồi một ngày ta nhìn lại quá khứ Những đau thương cũng hóa ánh mặt trời Ta sẽ hiểu mọi điều từng xảy đến Là hành trang để ta lớn nên người
    Like
    Love
    Wow
    11
    0 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 20/5/2026
    BÀI THƠ: Chương 5 — Điều Tồi Tệ Nhất Không Phải Thất Bại

    Điều tồi tệ nhất không phải là thất bại
    Mà là chưa đi đã sợ đường xa
    Chưa bắt đầu đã tự mình bỏ cuộc
    Để thanh xuân trôi lặng lẽ nhạt nhòa

    Có những người từng ngã đau nhiều lần
    Nhưng trái tim chưa bao giờ dừng lại
    Họ hiểu rằng sau ngàn cơn giông tố
    Là bầu trời rộng lớn của ngày mai

    Thất bại chỉ là một lần vấp ngã
    Không phải dấu chấm hết của cuộc đời
    Như con sóng phải bạc đầu ngoài biển
    Mới tìm về bến bờ của bình yên

    Có người mất cả tuổi trẻ để học
    Cách đứng lên sau những cuộc chia ly
    Có người đi qua trăm lần cay đắng
    Mới hiểu đâu là giá trị mình đi tìm

    Đáng sợ nhất là sống đời vô nghĩa
    Mang trong tim bao khát vọng lặng câm
    Mỗi ngày trôi như chiếc lá úa
    Không dám mơ và cũng chẳng dám làm

    Ta từng thấy nhiều người ngoài rất mạnh
    Nhưng bên trong đã chết tự bao giờ
    Họ sống tiếp bằng những ngày lặp lại
    Không niềm tin, không hy vọng, không mơ

    Cuộc sống vốn chưa bao giờ dễ dàng
    Không ai đi đến đích bằng bình yên mãi
    Muốn thấy được cầu vồng sau cơn mưa
    Phải can đảm bước qua ngày tăm tối

    Nếu hôm nay bạn còn nhiều thất bại
    Thì ít nhất bạn đã dám bắt đầu
    Còn hơn những người chưa từng bước tới
    Nhưng cả đời chỉ đứng ở phía sau

    Đừng xấu hổ vì những lần gục ngã
    Hoa cũng tàn rồi mới nở mùa sau
    Mặt đất khô mới cần cơn mưa tới
    Con người đau mới hiểu giá trị nhiệm màu

    Có những vết thương không làm ta yếu
    Mà giúp lòng mạnh mẽ hơn từng ngày
    Có những đoạn đường đầy gai góc
    Lại dạy ta cách bước vững tương lai

    Rồi một ngày nhìn lại bao sóng gió
    Ta sẽ cười vì mình đã vượt qua
    Điều đáng tiếc nhất không là thất bại
    Mà là chưa sống hết với chính ta
    Đọc thêm
    HNI 20/5/2026 BÀI THƠ: Chương 5 — Điều Tồi Tệ Nhất Không Phải Thất Bại Điều tồi tệ nhất không phải là thất bại Mà là chưa đi đã sợ đường xa Chưa bắt đầu đã tự mình bỏ cuộc Để thanh xuân trôi lặng lẽ nhạt nhòa Có những người từng ngã đau nhiều lần Nhưng trái tim chưa bao giờ dừng lại Họ hiểu rằng sau ngàn cơn giông tố Là bầu trời rộng lớn của ngày mai Thất bại chỉ là một lần vấp ngã Không phải dấu chấm hết của cuộc đời Như con sóng phải bạc đầu ngoài biển Mới tìm về bến bờ của bình yên Có người mất cả tuổi trẻ để học Cách đứng lên sau những cuộc chia ly Có người đi qua trăm lần cay đắng Mới hiểu đâu là giá trị mình đi tìm Đáng sợ nhất là sống đời vô nghĩa Mang trong tim bao khát vọng lặng câm Mỗi ngày trôi như chiếc lá úa Không dám mơ và cũng chẳng dám làm Ta từng thấy nhiều người ngoài rất mạnh Nhưng bên trong đã chết tự bao giờ Họ sống tiếp bằng những ngày lặp lại Không niềm tin, không hy vọng, không mơ Cuộc sống vốn chưa bao giờ dễ dàng Không ai đi đến đích bằng bình yên mãi Muốn thấy được cầu vồng sau cơn mưa Phải can đảm bước qua ngày tăm tối Nếu hôm nay bạn còn nhiều thất bại Thì ít nhất bạn đã dám bắt đầu Còn hơn những người chưa từng bước tới Nhưng cả đời chỉ đứng ở phía sau Đừng xấu hổ vì những lần gục ngã Hoa cũng tàn rồi mới nở mùa sau Mặt đất khô mới cần cơn mưa tới Con người đau mới hiểu giá trị nhiệm màu Có những vết thương không làm ta yếu Mà giúp lòng mạnh mẽ hơn từng ngày Có những đoạn đường đầy gai góc Lại dạy ta cách bước vững tương lai Rồi một ngày nhìn lại bao sóng gió Ta sẽ cười vì mình đã vượt qua Điều đáng tiếc nhất không là thất bại Mà là chưa sống hết với chính ta Đọc thêm
    Like
    Love
    Wow
    11
    0 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 20/5
    BÀI THƠ : Chương 1 — Khi Cuộc Đời Không Đi Theo Kế Hoạch

    Có những ngày trời xanh bỗng hóa mưa
    Con đường quen trở nên đầy xa lạ
    Ta đứng giữa ngã tư đời vội vã
    Mất phương hướng giữa hàng triệu ước mơ

    Ngày bé thơ từng nghĩ đời rất đẹp
    Chỉ cần tin là sẽ chạm thành công
    Nhưng lớn lên giữa bộn bề cuộc sống
    Mới hiểu đời không chỉ có màu hồng

    Có những cánh cửa khép ngay trước mặt
    Dù ta từng cố gắng đến quên mình
    Có những người từng hứa đi cùng mãi
    Lại quay lưng khi giông tố lặng thinh

    Ta từng trách vì sao đời nghiệt ngã
    Vì sao mình luôn lạc giữa cô đơn
    Bao dự định còn nằm yên dang dở
    Bao nhiệt thành theo năm tháng hao mòn

    Có những đêm nhìn thành phố im lặng
    Nghe tim mình vụn vỡ giữa khoảng không
    Ước một lần được quay về quá khứ
    Để sửa sai những lựa chọn trong lòng

    Nhưng cuộc sống đâu cho ai trở lại
    Mỗi vết đau đều dạy cách trưởng thành
    Sau bóng tối là bình minh chờ đợi
    Sau bão giông trời sẽ lại trong xanh

    Khi cuộc đời không đi theo kế hoạch
    Đừng vội buồn rồi đánh mất niềm tin
    Có những ngã rẽ tưởng như thất bại
    Lại đưa ta đến hạnh phúc cho mình

    Hãy bước tiếp dù đôi chân mỏi mệt
    Hãy mỉm cười dù nước mắt còn rơi
    Bởi mạnh mẽ không phải là không khóc
    Mà là biết đứng dậy giữa cuộc đời

    Rồi một ngày ta nhìn lại quá khứ
    Những đau thương cũng hóa ánh mặt trời
    Ta sẽ hiểu mọi điều từng xảy đến
    Là hành trang để ta lớn nên người
    HNI 20/5 📕 BÀI THƠ : Chương 1 — Khi Cuộc Đời Không Đi Theo Kế Hoạch Có những ngày trời xanh bỗng hóa mưa Con đường quen trở nên đầy xa lạ Ta đứng giữa ngã tư đời vội vã Mất phương hướng giữa hàng triệu ước mơ Ngày bé thơ từng nghĩ đời rất đẹp Chỉ cần tin là sẽ chạm thành công Nhưng lớn lên giữa bộn bề cuộc sống Mới hiểu đời không chỉ có màu hồng Có những cánh cửa khép ngay trước mặt Dù ta từng cố gắng đến quên mình Có những người từng hứa đi cùng mãi Lại quay lưng khi giông tố lặng thinh Ta từng trách vì sao đời nghiệt ngã Vì sao mình luôn lạc giữa cô đơn Bao dự định còn nằm yên dang dở Bao nhiệt thành theo năm tháng hao mòn Có những đêm nhìn thành phố im lặng Nghe tim mình vụn vỡ giữa khoảng không Ước một lần được quay về quá khứ Để sửa sai những lựa chọn trong lòng Nhưng cuộc sống đâu cho ai trở lại Mỗi vết đau đều dạy cách trưởng thành Sau bóng tối là bình minh chờ đợi Sau bão giông trời sẽ lại trong xanh Khi cuộc đời không đi theo kế hoạch Đừng vội buồn rồi đánh mất niềm tin Có những ngã rẽ tưởng như thất bại Lại đưa ta đến hạnh phúc cho mình Hãy bước tiếp dù đôi chân mỏi mệt Hãy mỉm cười dù nước mắt còn rơi Bởi mạnh mẽ không phải là không khóc Mà là biết đứng dậy giữa cuộc đời Rồi một ngày ta nhìn lại quá khứ Những đau thương cũng hóa ánh mặt trời Ta sẽ hiểu mọi điều từng xảy đến Là hành trang để ta lớn nên người
    Like
    Love
    Wow
    9
    0 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 20/5
    BÀI THƠ Chương 2 — Ai Cũng Từng Có Một Giai Đoạn Tồi Tệ

    Ai rồi cũng có những ngày chông chênh
    Muốn im lặng hơn là cười nói
    Bước giữa phố đông mà lòng lạc lõng
    Nghe cuộc đời trĩu nặng trên vai

    Có những sáng thức dậy đầy mệt mỏi
    Không biết mình cố gắng vì điều chi
    Nhìn tương lai như màn sương phủ kín
    Mọi hy vọng dần hóa thành nghi ngờ

    Ta từng mạnh mẽ trước bao người khác
    Nhưng đêm về lại vụn vỡ riêng mình
    Nước mắt rơi trong căn phòng tĩnh lặng
    Không ai hay những khoảng tối trong tim

    Có những lúc chỉ muốn buông tất cả
    Mặc cuộc đời trôi về phía xa xăm
    Những áp lực âm thầm như sóng dữ
    Bào mòn đi cả nhiệt huyết tháng năm

    Ta từng nghĩ chỉ riêng mình đau đớn
    Chỉ riêng mình lạc hướng giữa nhân gian
    Nhưng rồi hiểu phía sau nhiều nụ cười
    Ai cũng mang những vết thương thầm kín

    Có người mất đi một người rất quý
    Có người đánh rơi cả tuổi thanh xuân
    Có người cố gượng cười trong im lặng
    Để giấu đi nước mắt giữa bao lần

    Cuộc đời vốn chẳng công bằng như mộng
    Không phải ai cũng được chọn bình yên
    Có những người đi qua ngàn giông bão
    Mới học được cách đứng dậy kiên cường

    Giai đoạn tồi tệ rồi sẽ qua thôi
    Như cơn mưa rồi trời xanh sẽ tới
    Điều quan trọng là tim còn hy vọng
    Và đôi chân còn muốn bước tiếp đường dài

    Đừng xấu hổ vì những ngày yếu đuối
    Đừng trách mình vì có lúc gục ngã
    Hoa hướng dương cũng từng nằm trong đất
    Trước khi vươn mình đón ánh mặt trời

    Rồi một ngày nhìn lại thời đen tối
    Ta sẽ cười vì mình đã vượt qua
    Những tổn thương từng làm tim đau nhói
    Lại hóa thành sức mạnh để lớn lên
    HNI 20/5 📕BÀI THƠ Chương 2 — Ai Cũng Từng Có Một Giai Đoạn Tồi Tệ Ai rồi cũng có những ngày chông chênh Muốn im lặng hơn là cười nói Bước giữa phố đông mà lòng lạc lõng Nghe cuộc đời trĩu nặng trên vai Có những sáng thức dậy đầy mệt mỏi Không biết mình cố gắng vì điều chi Nhìn tương lai như màn sương phủ kín Mọi hy vọng dần hóa thành nghi ngờ Ta từng mạnh mẽ trước bao người khác Nhưng đêm về lại vụn vỡ riêng mình Nước mắt rơi trong căn phòng tĩnh lặng Không ai hay những khoảng tối trong tim Có những lúc chỉ muốn buông tất cả Mặc cuộc đời trôi về phía xa xăm Những áp lực âm thầm như sóng dữ Bào mòn đi cả nhiệt huyết tháng năm Ta từng nghĩ chỉ riêng mình đau đớn Chỉ riêng mình lạc hướng giữa nhân gian Nhưng rồi hiểu phía sau nhiều nụ cười Ai cũng mang những vết thương thầm kín Có người mất đi một người rất quý Có người đánh rơi cả tuổi thanh xuân Có người cố gượng cười trong im lặng Để giấu đi nước mắt giữa bao lần Cuộc đời vốn chẳng công bằng như mộng Không phải ai cũng được chọn bình yên Có những người đi qua ngàn giông bão Mới học được cách đứng dậy kiên cường Giai đoạn tồi tệ rồi sẽ qua thôi Như cơn mưa rồi trời xanh sẽ tới Điều quan trọng là tim còn hy vọng Và đôi chân còn muốn bước tiếp đường dài Đừng xấu hổ vì những ngày yếu đuối Đừng trách mình vì có lúc gục ngã Hoa hướng dương cũng từng nằm trong đất Trước khi vươn mình đón ánh mặt trời Rồi một ngày nhìn lại thời đen tối Ta sẽ cười vì mình đã vượt qua Những tổn thương từng làm tim đau nhói Lại hóa thành sức mạnh để lớn lên
    Like
    Love
    Wow
    9
    1 Bình luận 0 Chia sẽ