• BÀI THƠ CHƯƠNG 24 NGHỆ THUẬT SỐNG TỬ TẾ
    HNI 17/6 BÀI THƠ CHƯƠNG 24 NGHỆ THUẬT SỐNG TỬ TẾ   Giữa dòng đời hối hả ngược xuôi, Người tìm danh vọng, kẻ tìm niềm vui, Tiền tài, địa vị rồi cũng qua như gió, Chỉ lòng tử tế còn mãi chẳng phai phôi.   Tử tế đâu phải chuyện cao xa, Chẳng cần làm việc lớn bao la, Một lời cảm ơn, một câu hỏi...
    Love
    Like
    Angry
    4
    0 Comments 0 Shares
  • HNI17/6/2026:
    Bài thơ chương 22: GIA ĐÌNH VÀ HẠNH PHÚC
    Gia đình là ánh bình minh,
    Là nơi sự sống nghĩa tình nảy sinh.
    Từ vòng tay mẹ hiền lành,
    Đến lời cha dạy trưởng thành từng ngày.
    Giữa đời xuôi ngược đó đây,
    Bao nhiêu bão tố phủ đầy đường xa,
    Chỉ cần nhớ mái nhà ta,
    Lòng như tìm được bến bờ bình yên.
    Gia đình chẳng phải bạc tiền,
    Chẳng là danh vọng nối liền tháng năm.
    Có người của cải chất ngăn,
    Mà lòng lạnh giá, âm thầm cô đơn.
    Có nhà cơm chẳng đủ ngon,
    Nhưng đầy tiếng cười vẫn còn yêu thương.
    Dẫu cho cuộc sống vô thường,
    Tình thân vẫn sáng như vầng trăng soi.
    Tiền mua được những xa hoa,
    Mua căn biệt thự nguy nga giữa đời.
    Nhưng không mua được nụ cười,
    Không mua được phút người người cảm thông.
    Tiền mua vật chất chất chồng,
    Mà không mua nổi tấm lòng chân tâm.
    Bởi điều quý giá âm thầm,
    Là tình gia quyến tháng năm vun bồi.
    Gia đình như một khoảng trời,
    Tình yêu là nắng rạng ngời sớm mai.
    Là khi mệt mỏi đường dài,
    Có người hỏi khẽ: “Hôm nay ổn chứ?”
    Là khi giông gió cuộc đời,
    Một vòng tay nhỏ cũng vơi nỗi buồn.
    Là lời động viên dịu dàng,
    Giúp ta đứng dậy giữa ngàn khó khăn.
    Cha đi sớm, mẹ nhọc nhằn,
    Cũng vì mong mỏi con gần tương lai.
    Con khôn lớn giữa tháng ngày,
    Nhờ công dưỡng dục đêm ngày mẹ cha.
    Tình yêu đâu chỉ lời hoa,
    Mà là hành động thiết tha mỗi ngày.
    Một lời chia sẻ đắng cay,
    Cũng làm hạnh phúc đong đầy trong tim.
    Gia đình chẳng tránh lặng im,
    Hay khi bất đồng nảy sinh đôi lần.
    Điều làm mái ấm bền lâu,
    Là luôn giữ được nghĩa sâu tình nồng.
    Thấu hiểu là chiếc cầu hồng,
    Nối bao khoảng cách trong lòng người thân.
    Đặt mình vào vị trí gần,
    Mới hay ai cũng đôi phần gian nan.
    Cha nghiêm khắc bởi lo toan,
    Mẹ hay nhắc nhở vì thương con nhiều.
    Con đôi lúc chẳng chịu chiều,
    Cũng vì đang muốn tự mình lớn lên.
    Khi lòng biết đặt cạnh bên,
    Những điều người khác đang mang trong lòng,
    Bao nhiêu tranh cãi mênh mông,
    Bỗng tan như khói giữa dòng thời gian.
    Bao dung là đóa hoa vàng,
    Nở trong những lúc lỡ làng, lỗi sai.
    Không ai hoàn hảo trên đời,
    Ai mà chẳng có đôi lần vấp chân.
    Tha thứ chẳng phải yếu mềm,
    Mà là sức mạnh đến từ yêu thương.
    Cho nhau thêm một con đường,
    Để cùng sửa chữa, để cùng lớn lên.
    Cuộc đời nhiều nỗi ưu phiền,
    Áp lực cơm áo triền miên tháng ngày.
    Có khi mệt mỏi đắng cay,
    Chỉ mong tìm lại vòng tay gia đình.
    Nơi đây chữa những thương đau,
    Xoa đi giông bão bạc đầu thời gian.
    Khi ta thất bại ngập tràn,
    Gia đình vẫn đứng bên ta động viên.
    Khi lòng lạc giữa ưu phiền,
    Gia đình là bến bình yên quay về.
    Dẫu đi khắp nẻo sơn khê,
    Cuối cùng vẫn nhớ câu thề mái xưa.
    Ngày nay cuộc sống hối hả,
    Người người bận rộn sớm trưa kiếm tìm.
    Ngồi gần mà lại lặng im,
    Mỗi người một chiếc màn hình riêng tư.
    Công nghệ mở rộng đường đi,
    Nhưng đôi khi lại chia ly tâm hồn.
    Những bữa cơm vắng tiếng cười,
    Những câu chuyện cũ dần rơi mất rồi.
    Khoảng cách chẳng lớn tức thời,
    Mà từ những phút thờ ơ mỗi ngày.
    Nên xin giữ lấy bàn tay,
    Dành nhau những phút sum vầy yêu thương.
    Một lời cảm ơn bình thường,
    Một câu xin lỗi vấn vương nghĩa tình.
    Một lần hỏi thăm chân thành,
    Cũng làm mái ấm lung linh nụ cười.
    Hạnh phúc chẳng ở xa vời,
    Mà trong khoảnh khắc giữa đời giản đơn.
    Bữa cơm quây quần bên nhau,
    Cũng là báu vật nhiệm màu thế gian.
    Gia đình như một khu vườn,
    Muốn luôn xanh tốt phải thường chăm nom.
    Yêu thương chẳng chỉ môi son,
    Mà bằng hành động vẫn còn mỗi ngày.
    Mai này qua hết đắng cay,
    Qua bao được mất đổi thay cuộc đời,
    Ta sẽ hiểu một điều thôi:
    Gia đình là chốn tuyệt vời nhất ta.
    Không cần hoàn hảo nguy nga,
    Không cần danh vọng hay là giàu sang.
    Chỉ cần giữ trọn chân thành,
    Yêu thương, tôn trọng, đồng hành cùng nhau.
    Bởi trong sâu thẳm mai sau,
    Điều còn ở lại nhiệm màu nhất thôi,
    Chính là mái ấm cuộc đời,
    Nơi ta được sống, được cười, được thương.
    Thông điệp chương 22
    Gia đình chẳng phải thiên đường,
    Nhưng là nơi chứa yêu thương chân thành.
    Hạnh phúc lớn nhất đời người,
    Là còn một chốn để quay về nhà.
    Là còn những người yêu ta,
    Và ta cũng được chan hòa yêu thương.
    Dẫu cho thế sự vô thường,
    Gia đình mãi mãi là nguồn hạnh phúc.
    HNI17/6/2026: Bài thơ chương 22: GIA ĐÌNH VÀ HẠNH PHÚC Gia đình là ánh bình minh, Là nơi sự sống nghĩa tình nảy sinh. Từ vòng tay mẹ hiền lành, Đến lời cha dạy trưởng thành từng ngày. Giữa đời xuôi ngược đó đây, Bao nhiêu bão tố phủ đầy đường xa, Chỉ cần nhớ mái nhà ta, Lòng như tìm được bến bờ bình yên. Gia đình chẳng phải bạc tiền, Chẳng là danh vọng nối liền tháng năm. Có người của cải chất ngăn, Mà lòng lạnh giá, âm thầm cô đơn. Có nhà cơm chẳng đủ ngon, Nhưng đầy tiếng cười vẫn còn yêu thương. Dẫu cho cuộc sống vô thường, Tình thân vẫn sáng như vầng trăng soi. Tiền mua được những xa hoa, Mua căn biệt thự nguy nga giữa đời. Nhưng không mua được nụ cười, Không mua được phút người người cảm thông. Tiền mua vật chất chất chồng, Mà không mua nổi tấm lòng chân tâm. Bởi điều quý giá âm thầm, Là tình gia quyến tháng năm vun bồi. Gia đình như một khoảng trời, Tình yêu là nắng rạng ngời sớm mai. Là khi mệt mỏi đường dài, Có người hỏi khẽ: “Hôm nay ổn chứ?” Là khi giông gió cuộc đời, Một vòng tay nhỏ cũng vơi nỗi buồn. Là lời động viên dịu dàng, Giúp ta đứng dậy giữa ngàn khó khăn. Cha đi sớm, mẹ nhọc nhằn, Cũng vì mong mỏi con gần tương lai. Con khôn lớn giữa tháng ngày, Nhờ công dưỡng dục đêm ngày mẹ cha. Tình yêu đâu chỉ lời hoa, Mà là hành động thiết tha mỗi ngày. Một lời chia sẻ đắng cay, Cũng làm hạnh phúc đong đầy trong tim. Gia đình chẳng tránh lặng im, Hay khi bất đồng nảy sinh đôi lần. Điều làm mái ấm bền lâu, Là luôn giữ được nghĩa sâu tình nồng. Thấu hiểu là chiếc cầu hồng, Nối bao khoảng cách trong lòng người thân. Đặt mình vào vị trí gần, Mới hay ai cũng đôi phần gian nan. Cha nghiêm khắc bởi lo toan, Mẹ hay nhắc nhở vì thương con nhiều. Con đôi lúc chẳng chịu chiều, Cũng vì đang muốn tự mình lớn lên. Khi lòng biết đặt cạnh bên, Những điều người khác đang mang trong lòng, Bao nhiêu tranh cãi mênh mông, Bỗng tan như khói giữa dòng thời gian. Bao dung là đóa hoa vàng, Nở trong những lúc lỡ làng, lỗi sai. Không ai hoàn hảo trên đời, Ai mà chẳng có đôi lần vấp chân. Tha thứ chẳng phải yếu mềm, Mà là sức mạnh đến từ yêu thương. Cho nhau thêm một con đường, Để cùng sửa chữa, để cùng lớn lên. Cuộc đời nhiều nỗi ưu phiền, Áp lực cơm áo triền miên tháng ngày. Có khi mệt mỏi đắng cay, Chỉ mong tìm lại vòng tay gia đình. Nơi đây chữa những thương đau, Xoa đi giông bão bạc đầu thời gian. Khi ta thất bại ngập tràn, Gia đình vẫn đứng bên ta động viên. Khi lòng lạc giữa ưu phiền, Gia đình là bến bình yên quay về. Dẫu đi khắp nẻo sơn khê, Cuối cùng vẫn nhớ câu thề mái xưa. Ngày nay cuộc sống hối hả, Người người bận rộn sớm trưa kiếm tìm. Ngồi gần mà lại lặng im, Mỗi người một chiếc màn hình riêng tư. Công nghệ mở rộng đường đi, Nhưng đôi khi lại chia ly tâm hồn. Những bữa cơm vắng tiếng cười, Những câu chuyện cũ dần rơi mất rồi. Khoảng cách chẳng lớn tức thời, Mà từ những phút thờ ơ mỗi ngày. Nên xin giữ lấy bàn tay, Dành nhau những phút sum vầy yêu thương. Một lời cảm ơn bình thường, Một câu xin lỗi vấn vương nghĩa tình. Một lần hỏi thăm chân thành, Cũng làm mái ấm lung linh nụ cười. Hạnh phúc chẳng ở xa vời, Mà trong khoảnh khắc giữa đời giản đơn. Bữa cơm quây quần bên nhau, Cũng là báu vật nhiệm màu thế gian. Gia đình như một khu vườn, Muốn luôn xanh tốt phải thường chăm nom. Yêu thương chẳng chỉ môi son, Mà bằng hành động vẫn còn mỗi ngày. Mai này qua hết đắng cay, Qua bao được mất đổi thay cuộc đời, Ta sẽ hiểu một điều thôi: Gia đình là chốn tuyệt vời nhất ta. Không cần hoàn hảo nguy nga, Không cần danh vọng hay là giàu sang. Chỉ cần giữ trọn chân thành, Yêu thương, tôn trọng, đồng hành cùng nhau. Bởi trong sâu thẳm mai sau, Điều còn ở lại nhiệm màu nhất thôi, Chính là mái ấm cuộc đời, Nơi ta được sống, được cười, được thương. Thông điệp chương 22 Gia đình chẳng phải thiên đường, Nhưng là nơi chứa yêu thương chân thành. Hạnh phúc lớn nhất đời người, Là còn một chốn để quay về nhà. Là còn những người yêu ta, Và ta cũng được chan hòa yêu thương. Dẫu cho thế sự vô thường, Gia đình mãi mãi là nguồn hạnh phúc. ❤️
    Love
    Like
    Angry
    4
    0 Comments 0 Shares
  • Love
    Angry
    2
    0 Comments 0 Shares
  • HNI 17/6/2026:
    BÀI THƠ CHƯƠNG 23: GIÁ TRỊ CỦA LÒNG BIẾT ƠN
    Giữa dòng đời xuôi ngược tháng năm,
    Có điều quý hơn bạc vàng âm thầm.
    Không cân đong bằng tiền hay của,
    Mà sáng ngời như ngọn lửa trong tâm.
    Lòng biết ơn là dòng suối mát,
    Tưới tâm hồn qua những gian nan.
    Giúp con người sống thêm khiêm nhường,
    Biết yêu thương và biết sẻ san.
    Từ khi cất tiếng khóc chào đời,
    Ta đã nhận biết bao ân nghĩa.
    Có bàn tay nâng niu che chở,
    Có tấm lòng rộng mở sớm trưa.
    Người biết ơn không quên nguồn cội,
    Không tự cho mình đứng một mình.
    Biết thành công là nhờ bao đóng góp,
    Của bao người lặng lẽ hy sinh.
    Không một hạt mầm nào tự lớn,
    Nếu thiếu đi mưa nắng đất trời.
    Không một con người nào trưởng thành,
    Nếu không được nâng đỡ bởi bao người.
    Đứa trẻ lớn nhờ vòng tay mẹ,
    Nhờ bóng cha che chở tháng ngày.
    Nhờ thầy cô truyền bao tri thức,
    Nhờ bạn bè chia ngọt sẻ cay.
    Người doanh nhân nhờ người tin tưởng,
    Người lao động nhờ cộng sự đồng hành.
    Mỗi thành công là một bức tranh lớn,
    Vẽ bằng muôn nét đẹp chân thành.
    Ai đứng trên đỉnh cao cuộc sống,
    Đừng nghĩ mình tự bước đến nơi.
    Sau ánh hào quang luôn thấp thoáng,
    Những bàn tay nâng đỡ cuộc đời.
    Cha mẹ là bầu trời yêu dấu,
    Là đại dương sâu thẳm nghĩa tình.
    Cho con cả cuộc đời thầm lặng,
    Chẳng mong cầu nhận lại cho mình.
    Mẹ thức trắng những đêm con bệnh,
    Mắt quầng sâu vẫn dịu tiếng ru.
    Cha gánh nặng trên đôi vai mỏi,
    Đổi mồ hôi lấy hạnh phúc cho con.
    Ngày thơ bé ta nào hiểu được,
    Tưởng yêu thương là chuyện hiển nhiên.
    Đến khi lớn tự mình trải nghiệm,
    Mới thấu lòng cha mẹ thiêng liêng.
    Biết ơn đâu chỉ lời cảm tạ,
    Mà là lòng hiếu kính sâu xa.
    Là chăm sóc khi chiều tà bóng xế,
    Là sống tốt để mẹ cha an hòa.
    Nếu cha mẹ cho ta sự sống,
    Thì thầy cô thắp sáng tương lai.
    Từng con chữ, từng bài học nhỏ,
    Đưa con người đến những ngày mai.
    Có bài học rồi theo năm tháng,
    Nhạt dần đi như cánh hoa tàn.
    Nhưng bài học làm người chân chính,
    Sẽ theo ta suốt cả nhân gian.
    Có những người đi ngang cuộc sống,
    Tưởng vô tình mà hóa tri âm.
    Một lời động viên khi tuyệt vọng,
    Đã vực ta qua những thăng trầm.
    Biết ơn họ là điều cao quý,
    Là trưởng thành trong mỗi nghĩ suy.
    Vì đôi lúc một người xuất hiện,
    Đã đổi thay cả hướng ta đi.
    Bao người mải kiếm tìm hạnh phúc,
    Ở nơi xa hay tận cuối trời.
    Mà quên mất điều mình đang có,
    Mới chính là kho báu cuộc đời.
    Khi chỉ thấy những gì chưa có,
    Lòng dễ buồn và dễ bất an.
    Nhưng khi thấy điều mình đang giữ,
    Ta sẽ yêu từng phút bình an
    Còn sức khỏe là còn hạnh phúc,
    Còn gia đình là còn yêu thương.
    Còn cơ hội học tập và sống,
    Là còn bao hy vọng trên đường.
    Người biết ơn nhìn đời bằng sáng,
    Dẫu mây mù vẫn thấy ánh dương.
    Giữa giông bão vẫn tìm được lối,
    Giữa đêm dài vẫn giữ niềm tin.
    Con người sống giữa vòng kết nối,
    Giữa yêu thương và những sẻ chia.
    Lòng biết ơn như nhịp cầu nhỏ,
    Nối trái tim gần lại bên kia.
    Một lời cảm ơn chân thành nói,
    Có thể làm ấm cả lòng người.
    Một sự ghi nhận tuy rất nhỏ,
    Lại tiếp thêm nghị lực không nguôi.
    Không ai muốn cho đi mãi mãi,
    Mà chẳng hề được nhận sự trân trọng.
    Không ai muốn nỗ lực âm thầm,
    Bị lãng quên giữa dòng đời rộng.
    Người biết ơn gieo hạt yêu quý,
    Gặt về những tình cảm dài lâu.
    Mỗi mối quan hệ thêm bền chặt,
    Nhờ chân thành vun đắp từ đầu.
    Lòng biết ơn không chờ dịp lớn,
    Mà bắt đầu từ việc nhỏ quanh ta.
    Một lời cảm ơn người giúp đỡ,
    Một nụ cười trao tặng thiết tha.
    Cảm ơn mẹ vì bữa cơm nóng,
    Cảm ơn cha vì những nhọc nhằn.
    Cảm ơn bạn đã cùng chia sẻ,
    Những vui buồn trong cuộc thế gian.
    Mỗi tối đến trước giờ yên giấc,
    Hãy lặng nhìn một ngày đã qua.
    Nhớ những điều bình thường giản dị,
    Mà cuộc đời đã tặng chúng ta.
    Khi thói quen biết ơn hình thành,
    Tâm hồn sẽ nhẹ nhàng hơn trước.
    Khó khăn vẫn còn nguyên phía trước,
    Nhưng lòng ta thêm mạnh mẽ bước.
    Lòng biết ơn là hoa nhân ái,
    Nở dịu dàng trong mỗi trái tim.
    Giúp ta nhớ về nguồn cội cũ,
    Giữa cuộc đời xuôi ngược kiếm tìm.
    Biết ơn mẹ cha thêm hiếu thảo,
    Biết ơn thầy cô thêm chuyên cần.
    Biết ơn bạn bè thêm tử tế,
    Biết ơn đời thêm rộng tình thân.
    Giàu có nhất không là tiền bạc,
    Không quyền uy hay những hào quang.
    Mà là biết nâng niu hiện tại,
    Giữ trong lòng một ánh bình an.
    Xin gửi lại đôi dòng nhắn nhủ:
    Lòng biết ơn chẳng làm đời nhiều hơn,
    Nhưng làm mọi điều đang có trở nên quý giá.
    Người mang trái tim biết ơn trong cuộc sống,
    Sẽ tìm thấy hạnh phúc từ những điều bình dị nhất của đời mình.
    HNI 17/6/2026: BÀI THƠ CHƯƠNG 23: GIÁ TRỊ CỦA LÒNG BIẾT ƠN Giữa dòng đời xuôi ngược tháng năm, Có điều quý hơn bạc vàng âm thầm. Không cân đong bằng tiền hay của, Mà sáng ngời như ngọn lửa trong tâm. Lòng biết ơn là dòng suối mát, Tưới tâm hồn qua những gian nan. Giúp con người sống thêm khiêm nhường, Biết yêu thương và biết sẻ san. Từ khi cất tiếng khóc chào đời, Ta đã nhận biết bao ân nghĩa. Có bàn tay nâng niu che chở, Có tấm lòng rộng mở sớm trưa. Người biết ơn không quên nguồn cội, Không tự cho mình đứng một mình. Biết thành công là nhờ bao đóng góp, Của bao người lặng lẽ hy sinh. Không một hạt mầm nào tự lớn, Nếu thiếu đi mưa nắng đất trời. Không một con người nào trưởng thành, Nếu không được nâng đỡ bởi bao người. Đứa trẻ lớn nhờ vòng tay mẹ, Nhờ bóng cha che chở tháng ngày. Nhờ thầy cô truyền bao tri thức, Nhờ bạn bè chia ngọt sẻ cay. Người doanh nhân nhờ người tin tưởng, Người lao động nhờ cộng sự đồng hành. Mỗi thành công là một bức tranh lớn, Vẽ bằng muôn nét đẹp chân thành. Ai đứng trên đỉnh cao cuộc sống, Đừng nghĩ mình tự bước đến nơi. Sau ánh hào quang luôn thấp thoáng, Những bàn tay nâng đỡ cuộc đời. Cha mẹ là bầu trời yêu dấu, Là đại dương sâu thẳm nghĩa tình. Cho con cả cuộc đời thầm lặng, Chẳng mong cầu nhận lại cho mình. Mẹ thức trắng những đêm con bệnh, Mắt quầng sâu vẫn dịu tiếng ru. Cha gánh nặng trên đôi vai mỏi, Đổi mồ hôi lấy hạnh phúc cho con. Ngày thơ bé ta nào hiểu được, Tưởng yêu thương là chuyện hiển nhiên. Đến khi lớn tự mình trải nghiệm, Mới thấu lòng cha mẹ thiêng liêng. Biết ơn đâu chỉ lời cảm tạ, Mà là lòng hiếu kính sâu xa. Là chăm sóc khi chiều tà bóng xế, Là sống tốt để mẹ cha an hòa. Nếu cha mẹ cho ta sự sống, Thì thầy cô thắp sáng tương lai. Từng con chữ, từng bài học nhỏ, Đưa con người đến những ngày mai. Có bài học rồi theo năm tháng, Nhạt dần đi như cánh hoa tàn. Nhưng bài học làm người chân chính, Sẽ theo ta suốt cả nhân gian. Có những người đi ngang cuộc sống, Tưởng vô tình mà hóa tri âm. Một lời động viên khi tuyệt vọng, Đã vực ta qua những thăng trầm. Biết ơn họ là điều cao quý, Là trưởng thành trong mỗi nghĩ suy. Vì đôi lúc một người xuất hiện, Đã đổi thay cả hướng ta đi. Bao người mải kiếm tìm hạnh phúc, Ở nơi xa hay tận cuối trời. Mà quên mất điều mình đang có, Mới chính là kho báu cuộc đời. Khi chỉ thấy những gì chưa có, Lòng dễ buồn và dễ bất an. Nhưng khi thấy điều mình đang giữ, Ta sẽ yêu từng phút bình an Còn sức khỏe là còn hạnh phúc, Còn gia đình là còn yêu thương. Còn cơ hội học tập và sống, Là còn bao hy vọng trên đường. Người biết ơn nhìn đời bằng sáng, Dẫu mây mù vẫn thấy ánh dương. Giữa giông bão vẫn tìm được lối, Giữa đêm dài vẫn giữ niềm tin. Con người sống giữa vòng kết nối, Giữa yêu thương và những sẻ chia. Lòng biết ơn như nhịp cầu nhỏ, Nối trái tim gần lại bên kia. Một lời cảm ơn chân thành nói, Có thể làm ấm cả lòng người. Một sự ghi nhận tuy rất nhỏ, Lại tiếp thêm nghị lực không nguôi. Không ai muốn cho đi mãi mãi, Mà chẳng hề được nhận sự trân trọng. Không ai muốn nỗ lực âm thầm, Bị lãng quên giữa dòng đời rộng. Người biết ơn gieo hạt yêu quý, Gặt về những tình cảm dài lâu. Mỗi mối quan hệ thêm bền chặt, Nhờ chân thành vun đắp từ đầu. Lòng biết ơn không chờ dịp lớn, Mà bắt đầu từ việc nhỏ quanh ta. Một lời cảm ơn người giúp đỡ, Một nụ cười trao tặng thiết tha. Cảm ơn mẹ vì bữa cơm nóng, Cảm ơn cha vì những nhọc nhằn. Cảm ơn bạn đã cùng chia sẻ, Những vui buồn trong cuộc thế gian. Mỗi tối đến trước giờ yên giấc, Hãy lặng nhìn một ngày đã qua. Nhớ những điều bình thường giản dị, Mà cuộc đời đã tặng chúng ta. Khi thói quen biết ơn hình thành, Tâm hồn sẽ nhẹ nhàng hơn trước. Khó khăn vẫn còn nguyên phía trước, Nhưng lòng ta thêm mạnh mẽ bước. Lòng biết ơn là hoa nhân ái, Nở dịu dàng trong mỗi trái tim. Giúp ta nhớ về nguồn cội cũ, Giữa cuộc đời xuôi ngược kiếm tìm. Biết ơn mẹ cha thêm hiếu thảo, Biết ơn thầy cô thêm chuyên cần. Biết ơn bạn bè thêm tử tế, Biết ơn đời thêm rộng tình thân. Giàu có nhất không là tiền bạc, Không quyền uy hay những hào quang. Mà là biết nâng niu hiện tại, Giữ trong lòng một ánh bình an. Xin gửi lại đôi dòng nhắn nhủ: Lòng biết ơn chẳng làm đời nhiều hơn, Nhưng làm mọi điều đang có trở nên quý giá. Người mang trái tim biết ơn trong cuộc sống, Sẽ tìm thấy hạnh phúc từ những điều bình dị nhất của đời mình.
    Love
    Angry
    3
    0 Comments 0 Shares
  • https://youtu.be/ZVHAAcYTmYg?si=ClEFEQQ5zKI4Ryp
    https://youtu.be/ZVHAAcYTmYg?si=ClEFEQQ5zKI4Ryp
    Like
    Love
    Angry
    3
    0 Comments 0 Shares
  • https://youtu.be/219arawMj_0?si=WaEnrLyIq7mjN3N
    https://youtu.be/219arawMj_0?si=WaEnrLyIq7mjN3N
    Like
    Love
    Angry
    3
    0 Comments 0 Shares
  • HNI 17/6/2026:
    BÀI THƠ CHƯƠNG 24:
    NGHỆ THUẬT SỐNG TỬ TẾ
    Giữa dòng đời hối hả ngược xuôi,
    Người tìm danh vọng, kẻ tìm niềm vui,
    Tiền tài, địa vị rồi cũng qua như gió,
    Chỉ lòng tử tế còn mãi chẳng phai phôi.
    Tử tế đâu phải chuyện cao xa,
    Chẳng cần làm việc lớn bao la,
    Một lời cảm ơn, một câu hỏi thăm nhỏ,
    Cũng làm cuộc đời nở đóa hoa.
    Một nụ cười trao giữa bộn bề,
    Một bàn tay giúp lúc ê chề,
    Một ánh mắt cảm thông khi ai gục ngã,
    Đủ sưởi lòng người giữa tái tê.
    Tử tế bắt đầu bằng sự tôn trọng nhau,
    Dù sang giàu hay bạc mái đầu,
    Người lao công hay người làm lãnh đạo,
    Đều đáng được yêu thương như nhau.
    Đừng chỉ cúi đầu trước quyền uy,
    Mà lạnh lùng với những bước chân đi,
    Nhân phẩm con người không nằm ở địa vị,
    Mà ở cách sống chân thành, nghĩ suy.
    Cho đi không phải để nhận về,
    Không phải cân đo được mất ê chề,
    Một lời động viên khi người ta tuyệt vọng,
    Có khi là món quà quý hơn mọi bốn bề.
    Cho đi thời gian, chia sẻ tri thức,
    Cho đi yêu thương bằng trái tim chân thực,
    Mỗi hạt giống lành gieo xuống cuộc đời,
    Rồi sẽ nở thành mùa hoa hạnh phúc.
    Lòng nhân ái là sức mạnh vô hình,
    Nhẹ như gió nhưng lay động hành tinh,
    Biết lắng nghe những nỗi đau thầm lặng,
    Biết đồng cảm trước những phận đời chông chênh.
    Ai cũng mang trong mình câu chuyện riêng,
    Những vết thương chẳng dễ gọi thành tên,
    Nên đừng vội phán xét người trước mặt,
    Khi chưa hiểu những gì họ đang mang bên.
    Người tử tế không phải người yếu mềm,
    Không cúi đầu trước mọi điều sai khiến,
    Vẫn biết nói không khi điều không đúng,
    Vẫn kiên cường mà chẳng mất dịu hiền.
    Tử tế cần cả trái tim và lý trí,
    Giúp đúng nơi và dừng đúng khi,
    Không để lòng tốt thành điều bị lợi dụng,
    Nhưng cũng không đánh mất từ bi.
    Điều kỳ diệu của lòng tốt trên đời,
    Là luôn lan xa hơn những gì ta nghĩ tới,
    Một ngọn nến sáng lên trong đêm tối,
    Có thể thắp ngàn ánh lửa rạng ngời.
    Cha mẹ tử tế, con học yêu thương,
    Thầy cô tử tế, trò thêm vững bước đường,
    Người lãnh đạo tử tế xây văn hóa đẹp,
    Để nhân văn lan tỏa khắp muôn phương.
    Không ai sống mà chưa từng lỗi lầm,
    Không ai đi hết đời không vấp ngã âm thầm,
    Vì thế hãy học cách tha thứ,
    Để tâm hồn thôi nặng những tháng năm.
    Tha thứ không phải quên hết đau buồn,
    Mà là buông bỏ những oán hờn vấn vương,
    Giải thoát trái tim khỏi gông xiềng giận dữ,
    Để bình yên trở lại con đường.
    Hãy tử tế với chính bản thân mình,
    Khi mệt mỏi hãy cho mình khoảng lặng,
    Đừng tự trách mãi những điều chưa trọn vẹn,
    Hãy đứng lên từ những lần không lành.
    Yêu thương mình không phải ích kỷ đâu,
    Mà là chăm sóc những vết thương sâu,
    Để còn đủ sức trao đi ánh sáng,
    Và sẻ chia với cuộc sống nhiệm màu.
    Rồi một ngày khi ngoảnh lại phía sau,
    Tiền bạc cũng chỉ như cơn gió qua mau,
    Điều còn lại trong lòng người ở lại,
    Là cách ta đã sống thế nào.
    Có thể ta chẳng nổi tiếng giữa nhân gian,
    Chẳng sở hữu lâu đài hay bạc vàng,
    Nhưng nếu gieo được yêu thương và tử tế,
    Đó đã là tài sản quý vô vàn.
    Nghệ thuật sống chẳng ở điều cao siêu,
    Mà ở từng việc nhỏ của mỗi chiều,
    Một lời tử tế, một tấm lòng chân thật,
    Đủ làm cuộc đời đẹp biết bao nhiêu.
    Bởi cuối cùng sau mọi chuyến đi,
    Sau thành công hay những lúc chia ly,
    Điều còn mãi trong lòng người ở lại,
    Là yêu thương, là tử tế ta trao đi.
    HNI 17/6/2026: BÀI THƠ CHƯƠNG 24: NGHỆ THUẬT SỐNG TỬ TẾ Giữa dòng đời hối hả ngược xuôi, Người tìm danh vọng, kẻ tìm niềm vui, Tiền tài, địa vị rồi cũng qua như gió, Chỉ lòng tử tế còn mãi chẳng phai phôi. Tử tế đâu phải chuyện cao xa, Chẳng cần làm việc lớn bao la, Một lời cảm ơn, một câu hỏi thăm nhỏ, Cũng làm cuộc đời nở đóa hoa. Một nụ cười trao giữa bộn bề, Một bàn tay giúp lúc ê chề, Một ánh mắt cảm thông khi ai gục ngã, Đủ sưởi lòng người giữa tái tê. Tử tế bắt đầu bằng sự tôn trọng nhau, Dù sang giàu hay bạc mái đầu, Người lao công hay người làm lãnh đạo, Đều đáng được yêu thương như nhau. Đừng chỉ cúi đầu trước quyền uy, Mà lạnh lùng với những bước chân đi, Nhân phẩm con người không nằm ở địa vị, Mà ở cách sống chân thành, nghĩ suy. Cho đi không phải để nhận về, Không phải cân đo được mất ê chề, Một lời động viên khi người ta tuyệt vọng, Có khi là món quà quý hơn mọi bốn bề. Cho đi thời gian, chia sẻ tri thức, Cho đi yêu thương bằng trái tim chân thực, Mỗi hạt giống lành gieo xuống cuộc đời, Rồi sẽ nở thành mùa hoa hạnh phúc. Lòng nhân ái là sức mạnh vô hình, Nhẹ như gió nhưng lay động hành tinh, Biết lắng nghe những nỗi đau thầm lặng, Biết đồng cảm trước những phận đời chông chênh. Ai cũng mang trong mình câu chuyện riêng, Những vết thương chẳng dễ gọi thành tên, Nên đừng vội phán xét người trước mặt, Khi chưa hiểu những gì họ đang mang bên. Người tử tế không phải người yếu mềm, Không cúi đầu trước mọi điều sai khiến, Vẫn biết nói không khi điều không đúng, Vẫn kiên cường mà chẳng mất dịu hiền. Tử tế cần cả trái tim và lý trí, Giúp đúng nơi và dừng đúng khi, Không để lòng tốt thành điều bị lợi dụng, Nhưng cũng không đánh mất từ bi. Điều kỳ diệu của lòng tốt trên đời, Là luôn lan xa hơn những gì ta nghĩ tới, Một ngọn nến sáng lên trong đêm tối, Có thể thắp ngàn ánh lửa rạng ngời. Cha mẹ tử tế, con học yêu thương, Thầy cô tử tế, trò thêm vững bước đường, Người lãnh đạo tử tế xây văn hóa đẹp, Để nhân văn lan tỏa khắp muôn phương. Không ai sống mà chưa từng lỗi lầm, Không ai đi hết đời không vấp ngã âm thầm, Vì thế hãy học cách tha thứ, Để tâm hồn thôi nặng những tháng năm. Tha thứ không phải quên hết đau buồn, Mà là buông bỏ những oán hờn vấn vương, Giải thoát trái tim khỏi gông xiềng giận dữ, Để bình yên trở lại con đường. Hãy tử tế với chính bản thân mình, Khi mệt mỏi hãy cho mình khoảng lặng, Đừng tự trách mãi những điều chưa trọn vẹn, Hãy đứng lên từ những lần không lành. Yêu thương mình không phải ích kỷ đâu, Mà là chăm sóc những vết thương sâu, Để còn đủ sức trao đi ánh sáng, Và sẻ chia với cuộc sống nhiệm màu. Rồi một ngày khi ngoảnh lại phía sau, Tiền bạc cũng chỉ như cơn gió qua mau, Điều còn lại trong lòng người ở lại, Là cách ta đã sống thế nào. Có thể ta chẳng nổi tiếng giữa nhân gian, Chẳng sở hữu lâu đài hay bạc vàng, Nhưng nếu gieo được yêu thương và tử tế, Đó đã là tài sản quý vô vàn. Nghệ thuật sống chẳng ở điều cao siêu, Mà ở từng việc nhỏ của mỗi chiều, Một lời tử tế, một tấm lòng chân thật, Đủ làm cuộc đời đẹp biết bao nhiêu. Bởi cuối cùng sau mọi chuyến đi, Sau thành công hay những lúc chia ly, Điều còn mãi trong lòng người ở lại, Là yêu thương, là tử tế ta trao đi.
    Love
    Angry
    2
    0 Comments 0 Shares
  • CHƯƠNG 25 SỨC MẠNH CỦA SỰ THA THỨ
    HNI 17/6 CHƯƠNG 25 SỨC MẠNH CỦA SỰ THA THỨ 1. THA THỨ LÀ GÌ? Trong cuộc sống, không ai có thể tránh khỏi những tổn thương. Có những lời nói làm ta đau lòng, những hành động khiến ta thất vọng, những sự phản bội làm trái tim tan vỡ. Khi bị tổn thương, phản ứng tự nhiên của con người thường là giận dữ,...
    Like
    Love
    2
    0 Comments 0 Shares
  • Love
    Like
    3
    0 Comments 0 Shares
  • LỜI CẦU NGUYỆN CHO CỘNG ĐỒNG H-COIN VÀ NGÔI LÀNG THÔNG MINH HẠNH PHÚC
    HNI 17-6-2026 LỜI CẦU NGUYỆN CHO CỘNG ĐỒNG H-COIN VÀ NGÔI LÀNG THÔNG MINH HẠNH PHÚC Lạy Đấng Tối Cao, Đấng Sáng Tạo của vũ trụ! Chúng con, những người con của Ngài, hôm nay đồng lòng hướng về Ngài với tất cả sự khiêm nhường, thành kính và lòng biết ơn sâu sắc. Xin Ngài ban...
    Like
    Love
    Yay
    3
    0 Comments 0 Shares