• HNI 16/7
    Chương 8. Tư duy chiến lược
    Muốn đi xa phải nhìn xa trước,
    Chớ chỉ chăm lo một đoạn đường.
    Người mang chiến lược xây nền vững,
    Mới vượt phong ba đến vinh quang.
    Cao cờ chẳng bởi nhiều nước hiểm,
    Mà nhờ nhìn thấu cả bàn cờ.
    Một bước hôm nay gieo hạt giống,
    Mai sau kết trái giữa cơ đồ.
    Người trí chẳng vì điều nhỏ nhặt,
    Đánh mất tương lai với đại cục.
    Biết tiến đúng thời, lui đúng lúc,
    Chuyển nguy thành phúc giữa gian truân.
    Đừng để nóng lòng làm lạc hướng,
    Đừng vì thắng nhỏ bỏ non sông.
    Con thuyền muốn vượt ngàn con sóng,
    Phải có tay chèo giữ vững lòng.
    Chiến lược không là mưu gian trá,
    Mà là tầm nhìn với niềm tin.
    Lấy đức làm nền, nhân làm gốc,
    Lấy trí khai đường, nghĩa dẫn mình.
    Võ đạo cũng như đường lập nghiệp,
    Muốn thành phải hiểu lẽ hưng vong.
    Biết mình, biết người, biết thời thế,
    Muôn việc rồi đây sẽ thuận dòng.
    Mỗi quyết định đều gieo kết quả,
    Như gieo hạt xuống giữa đồng xanh.
    Hôm nay chăm bón bằng trí tuệ,
    Ngày mai gặt hái trái ngọt lành.
    Người lãnh đạo luôn nhìn xa rộng,
    Không để lợi riêng lấp nghĩa tình.
    Đem tâm phụng sự làm phương hướng,
    Đem lòng chính trực dựng niềm tin.
    Mai sau hậu thế còn ghi nhớ,
    Không bởi quyền uy hay chiến công.
    Mà bởi tầm nhìn luôn sáng suốt,
    Dẫn bao người bước tới thành công.
    Hãy giữ trong tim ngọn trí tuệ,
    Để mỗi hành trình thêm vững vàng.
    Tư duy chiến lược là kim chỉ,
    Mở lối tương lai, rạng ánh vàng.
    HNI 16/7 Chương 8. Tư duy chiến lược Muốn đi xa phải nhìn xa trước, Chớ chỉ chăm lo một đoạn đường. Người mang chiến lược xây nền vững, Mới vượt phong ba đến vinh quang. Cao cờ chẳng bởi nhiều nước hiểm, Mà nhờ nhìn thấu cả bàn cờ. Một bước hôm nay gieo hạt giống, Mai sau kết trái giữa cơ đồ. Người trí chẳng vì điều nhỏ nhặt, Đánh mất tương lai với đại cục. Biết tiến đúng thời, lui đúng lúc, Chuyển nguy thành phúc giữa gian truân. Đừng để nóng lòng làm lạc hướng, Đừng vì thắng nhỏ bỏ non sông. Con thuyền muốn vượt ngàn con sóng, Phải có tay chèo giữ vững lòng. Chiến lược không là mưu gian trá, Mà là tầm nhìn với niềm tin. Lấy đức làm nền, nhân làm gốc, Lấy trí khai đường, nghĩa dẫn mình. Võ đạo cũng như đường lập nghiệp, Muốn thành phải hiểu lẽ hưng vong. Biết mình, biết người, biết thời thế, Muôn việc rồi đây sẽ thuận dòng. Mỗi quyết định đều gieo kết quả, Như gieo hạt xuống giữa đồng xanh. Hôm nay chăm bón bằng trí tuệ, Ngày mai gặt hái trái ngọt lành. Người lãnh đạo luôn nhìn xa rộng, Không để lợi riêng lấp nghĩa tình. Đem tâm phụng sự làm phương hướng, Đem lòng chính trực dựng niềm tin. Mai sau hậu thế còn ghi nhớ, Không bởi quyền uy hay chiến công. Mà bởi tầm nhìn luôn sáng suốt, Dẫn bao người bước tới thành công. Hãy giữ trong tim ngọn trí tuệ, Để mỗi hành trình thêm vững vàng. Tư duy chiến lược là kim chỉ, Mở lối tương lai, rạng ánh vàng.
    0 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 16/7
    Bài thơ:Chương 9. Nghệ thuật quan sát
    Mắt sáng chẳng chỉ nhìn hình bóng,
    Mà thấy điều sâu giữa lặng thầm.
    Quan sát không vì tìm sai lỗi,
    Mà để hiểu người, hiểu thế nhân.
    Lá rơi báo trước mùa thay đổi,
    Mây bay gợi biết hướng phong vân.
    Người tinh ý nhìn từ chi tiết,
    Hiểu bao biến chuyển của thời gian.
    Giang hồ muôn vẻ nhiều hư thực,
    Chân giả đôi khi khó phân minh.
    Chỉ ai giữ được tâm bình tĩnh,
    Mới thấy sự đời đúng bản hình.
    Quan sát trước khi ra quyết định,
    Lắng nghe rồi mới cất lời khuyên.
    Một phút suy ngẫm hơn vội vã,
    Tránh bao lầm lỡ, bớt ưu phiền.
    Bậc trí chẳng nhìn bằng đôi mắt,
    Mà bằng trải nghiệm với lương tâm.
    Một nụ cười kia che giọt lệ,
    Một lời im lặng chứa ngàn tâm.
    Đừng chỉ nhìn hoa mà quên rễ,
    Đừng xem mặt nước đo lòng sông.
    Giá trị thật thường nằm sâu kín,
    Đợi người kiên nhẫn mới tỏ bày.
    Người luyện võ tinh thông quyền pháp,
    Cũng cần luyện mắt, luyện tâm mình.
    Thấy trước một bước ngăn nguy biến,
    Hiểu sâu một niệm giữ an bình.
    Quan sát để lòng thêm khiêm tốn,
    Biết mình còn thiếu để vươn lên.
    Càng hiểu cuộc đời càng thấu cảm,
    Càng yêu nhân thế, bớt ưu phiền.
    Mai sau dẫu bước nơi muôn ngả,
    Xin giữ đôi mắt sáng niềm tin.
    Nghệ thuật quan sát là trí tuệ,
    Mở đường chân lý đến quang minh.
    HNI 16/7 Bài thơ:Chương 9. Nghệ thuật quan sát Mắt sáng chẳng chỉ nhìn hình bóng, Mà thấy điều sâu giữa lặng thầm. Quan sát không vì tìm sai lỗi, Mà để hiểu người, hiểu thế nhân. Lá rơi báo trước mùa thay đổi, Mây bay gợi biết hướng phong vân. Người tinh ý nhìn từ chi tiết, Hiểu bao biến chuyển của thời gian. Giang hồ muôn vẻ nhiều hư thực, Chân giả đôi khi khó phân minh. Chỉ ai giữ được tâm bình tĩnh, Mới thấy sự đời đúng bản hình. Quan sát trước khi ra quyết định, Lắng nghe rồi mới cất lời khuyên. Một phút suy ngẫm hơn vội vã, Tránh bao lầm lỡ, bớt ưu phiền. Bậc trí chẳng nhìn bằng đôi mắt, Mà bằng trải nghiệm với lương tâm. Một nụ cười kia che giọt lệ, Một lời im lặng chứa ngàn tâm. Đừng chỉ nhìn hoa mà quên rễ, Đừng xem mặt nước đo lòng sông. Giá trị thật thường nằm sâu kín, Đợi người kiên nhẫn mới tỏ bày. Người luyện võ tinh thông quyền pháp, Cũng cần luyện mắt, luyện tâm mình. Thấy trước một bước ngăn nguy biến, Hiểu sâu một niệm giữ an bình. Quan sát để lòng thêm khiêm tốn, Biết mình còn thiếu để vươn lên. Càng hiểu cuộc đời càng thấu cảm, Càng yêu nhân thế, bớt ưu phiền. Mai sau dẫu bước nơi muôn ngả, Xin giữ đôi mắt sáng niềm tin. Nghệ thuật quan sát là trí tuệ, Mở đường chân lý đến quang minh.
    Love
    1
    0 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 16/7
    Bài thơ:Chương 10. Giá trị của tri thức
    Tri thức là ngọn đuốc soi đường,
    Xóa màn tăm tối giữa đêm trường.
    Mở ra cánh cửa ngàn chân lý,
    Dẫn bước con người đến viễn phương.
    Võ học cao sâu nhờ học hỏi,
    Đạo đời bền vững bởi khiêm nhường.
    Biết nhiều chẳng để khoe tài trí,
    Mà để giúp đời, dựng quê hương.
    Sách xưa lưu giữ bao tinh túy,
    Lời hiền kết tụ tựa trầm hương.
    Mỗi trang mở rộng tầm suy tưởng,
    Mỗi ý vun bồi một lý tưởng.
    Tri thức chẳng phân người giàu khó,
    Ai chuyên cần học cũng phi thường.
    Hôm nay gieo hạt bằng chăm chỉ,
    Ngày mai gặt quả của yêu thương.
    Người có trí không ngừng tiến bước,
    Luôn xem học hỏi là con đường.
    Càng cao càng biết mình còn thiếu,
    Càng hiểu càng thêm đức khiêm nhường.
    Kho báu lớn không nằm vàng ngọc,
    Mà ở tâm hồn với văn chương.
    Kiến văn kết hợp cùng hành động,
    Sẽ thành sức mạnh giữa phong sương.
    Tri thức đi cùng lòng chính trực,
    Mới thành ánh sáng của muôn phương.
    Có tài mà thiếu nền đạo đức,
    Khó xây hạnh phúc, khó quê hương.
    Mai sau hậu thế còn ghi nhớ,
    Người gieo tri thức tựa gieo hương.
    Một đời học hỏi không ngơi nghỉ,
    Để lại mùa xuân cho thế thường.
    Xin giữ trong tim niềm ham học,
    Đừng để thời gian trôi tầm thường.
    Tri thức chính là nguồn sức mạnh,
    Nâng người vươn tới đỉnh vinh quang.
    HNI 16/7 Bài thơ:Chương 10. Giá trị của tri thức Tri thức là ngọn đuốc soi đường, Xóa màn tăm tối giữa đêm trường. Mở ra cánh cửa ngàn chân lý, Dẫn bước con người đến viễn phương. Võ học cao sâu nhờ học hỏi, Đạo đời bền vững bởi khiêm nhường. Biết nhiều chẳng để khoe tài trí, Mà để giúp đời, dựng quê hương. Sách xưa lưu giữ bao tinh túy, Lời hiền kết tụ tựa trầm hương. Mỗi trang mở rộng tầm suy tưởng, Mỗi ý vun bồi một lý tưởng. Tri thức chẳng phân người giàu khó, Ai chuyên cần học cũng phi thường. Hôm nay gieo hạt bằng chăm chỉ, Ngày mai gặt quả của yêu thương. Người có trí không ngừng tiến bước, Luôn xem học hỏi là con đường. Càng cao càng biết mình còn thiếu, Càng hiểu càng thêm đức khiêm nhường. Kho báu lớn không nằm vàng ngọc, Mà ở tâm hồn với văn chương. Kiến văn kết hợp cùng hành động, Sẽ thành sức mạnh giữa phong sương. Tri thức đi cùng lòng chính trực, Mới thành ánh sáng của muôn phương. Có tài mà thiếu nền đạo đức, Khó xây hạnh phúc, khó quê hương. Mai sau hậu thế còn ghi nhớ, Người gieo tri thức tựa gieo hương. Một đời học hỏi không ngơi nghỉ, Để lại mùa xuân cho thế thường. Xin giữ trong tim niềm ham học, Đừng để thời gian trôi tầm thường. Tri thức chính là nguồn sức mạnh, Nâng người vươn tới đỉnh vinh quang.
    Love
    1
    0 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 16/7
    Bài thơ: Chương 11. Sức mạnh của lòng nhân ái
    SỨC MẠNH CỦA LÒNG NHÂN ÁI
    Giữa dòng đời ngược xuôi hối hả,
    Một tấm lòng sưởi ấm nhân gian.
    Yêu thương chẳng đợi giàu sang,
    Chỉ cần chân thật, muôn vàn nghĩa sâu.
    Một lời hỏi giữa cơn đau,
    Một bàn tay đỡ nhịp cầu khó khăn.
    Bao điều tưởng rất bình thường,
    Lại là ánh sáng dẫn đường niềm tin.
    Lòng nhân ái tựa bình minh,
    Xua tan bóng tối lặng thinh trong lòng.
    Cho người thêm chút ước mong,
    Cho đời thêm những cánh đồng yêu thương.
    Sống không chỉ nhận về mình,
    Mà còn biết sẻ nghĩa tình hôm nay.
    Một nụ cười, một vòng tay,
    Có khi cứu cả những ngày chông chênh.
    Kẻ mạnh chẳng bởi quyền uy,
    Mà vì biết giữ từ bi trong lòng.
    Thắng người chưa hẳn vẻ vang,
    Thắng lòng ích kỷ mới là anh hùng.
    Cho đi chẳng phải mất đâu,
    Yêu thương sẽ nở ngàn màu tương lai.
    Nhân gieo hạt giống hôm nay,
    Mai sau gặt lấy tháng ngày bình yên.
    Mỗi người thắp một ngọn đèn,
    Muôn ngàn ánh sáng nối liền nhân gian.
    Khi lòng rộng mở chứa chan,
    Hận thù khép lại, bình an đơm hoa.
    Xin người giữ một tấm lòng,
    Dẫu đời đổi gió vẫn không đổi mình.
    Lấy nhân ái dựng niềm tin,
    Lấy tình người viết hành trình mai sau.
    Đường đời rộng lắm trước sau,
    Điều còn ở lại là câu nghĩa tình.
    Người giàu nhất giữa nhân sinh,
    Là người để lại bóng hình yêu thương.
    HNI 16/7 Bài thơ: Chương 11. Sức mạnh của lòng nhân ái SỨC MẠNH CỦA LÒNG NHÂN ÁI Giữa dòng đời ngược xuôi hối hả, Một tấm lòng sưởi ấm nhân gian. Yêu thương chẳng đợi giàu sang, Chỉ cần chân thật, muôn vàn nghĩa sâu. Một lời hỏi giữa cơn đau, Một bàn tay đỡ nhịp cầu khó khăn. Bao điều tưởng rất bình thường, Lại là ánh sáng dẫn đường niềm tin. Lòng nhân ái tựa bình minh, Xua tan bóng tối lặng thinh trong lòng. Cho người thêm chút ước mong, Cho đời thêm những cánh đồng yêu thương. Sống không chỉ nhận về mình, Mà còn biết sẻ nghĩa tình hôm nay. Một nụ cười, một vòng tay, Có khi cứu cả những ngày chông chênh. Kẻ mạnh chẳng bởi quyền uy, Mà vì biết giữ từ bi trong lòng. Thắng người chưa hẳn vẻ vang, Thắng lòng ích kỷ mới là anh hùng. Cho đi chẳng phải mất đâu, Yêu thương sẽ nở ngàn màu tương lai. Nhân gieo hạt giống hôm nay, Mai sau gặt lấy tháng ngày bình yên. Mỗi người thắp một ngọn đèn, Muôn ngàn ánh sáng nối liền nhân gian. Khi lòng rộng mở chứa chan, Hận thù khép lại, bình an đơm hoa. Xin người giữ một tấm lòng, Dẫu đời đổi gió vẫn không đổi mình. Lấy nhân ái dựng niềm tin, Lấy tình người viết hành trình mai sau. Đường đời rộng lắm trước sau, Điều còn ở lại là câu nghĩa tình. Người giàu nhất giữa nhân sinh, Là người để lại bóng hình yêu thương.
    0 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 16/7
    Bài thơ: Chương 12. Tinh thần vượt nghịch cảnh
    TINH THẦN VƯỢT NGHỊCH CẢNH
    Đường đời lắm dốc, nhiều ghềnh,
    Ai không một thuở chênh vênh giữa đời.
    Gió mưa chẳng dập được người,
    Nếu còn ý chí sáng ngời trong tim.
    Mây đen rồi cũng sẽ chìm,
    Bình minh lại rạng cánh chim giữa trời.
    Nghịch cảnh chẳng phải cuộc chơi,
    Mà là lửa thử để người lớn lên.
    Có khi vấp ngã nhiều phen,
    Nước mắt lặng chảy trong đêm một mình.
    Nhưng đừng đánh mất niềm tin,
    Bởi sau giông bão bình minh sẽ về.
    Đá kia nhờ sóng bốn bề,
    Mài thành nhẵn bóng chẳng hề kêu than.
    Con người qua những gian nan,
    Mới thêm bản lĩnh, vững vàng bước đi.
    Thất bại chẳng phải chia ly,
    Mà là bài học khắc ghi trong lòng.
    Mỗi lần đứng dậy thành công,
    Là thêm một bậc trên dòng thời gian.
    Đừng vì gian khó đầu hàng,
    Đừng vì thử thách vội vàng lùi chân.
    Người mang ý chí kiên cường,
    Luôn tìm ánh sáng giữa đường tối tăm.
    Tin vào sức mạnh bản thân,
    Tin rằng ngày mới sẽ gần hơn thôi.
    Dẫu cho mưa gió đầy trời,
    Vẫn gieo hy vọng giữa đời nở hoa.
    Ngẩng đầu bước tiếp đường xa,
    Giữ tâm trong sáng, giữ lòng thủy chung.
    Nghịch cảnh chỉ là điểm dừng,
    Để ta lấy đà tiến cùng tương lai.
    Mai này nhìn lại hôm nay,
    Mỉm cười vì đã chẳng lay ý mình.
    Vượt qua nghịch cảnh điêu linh,
    Con người tỏa sáng bằng chính niềm tin.
    HNI 16/7 Bài thơ: Chương 12. Tinh thần vượt nghịch cảnh TINH THẦN VƯỢT NGHỊCH CẢNH Đường đời lắm dốc, nhiều ghềnh, Ai không một thuở chênh vênh giữa đời. Gió mưa chẳng dập được người, Nếu còn ý chí sáng ngời trong tim. Mây đen rồi cũng sẽ chìm, Bình minh lại rạng cánh chim giữa trời. Nghịch cảnh chẳng phải cuộc chơi, Mà là lửa thử để người lớn lên. Có khi vấp ngã nhiều phen, Nước mắt lặng chảy trong đêm một mình. Nhưng đừng đánh mất niềm tin, Bởi sau giông bão bình minh sẽ về. Đá kia nhờ sóng bốn bề, Mài thành nhẵn bóng chẳng hề kêu than. Con người qua những gian nan, Mới thêm bản lĩnh, vững vàng bước đi. Thất bại chẳng phải chia ly, Mà là bài học khắc ghi trong lòng. Mỗi lần đứng dậy thành công, Là thêm một bậc trên dòng thời gian. Đừng vì gian khó đầu hàng, Đừng vì thử thách vội vàng lùi chân. Người mang ý chí kiên cường, Luôn tìm ánh sáng giữa đường tối tăm. Tin vào sức mạnh bản thân, Tin rằng ngày mới sẽ gần hơn thôi. Dẫu cho mưa gió đầy trời, Vẫn gieo hy vọng giữa đời nở hoa. Ngẩng đầu bước tiếp đường xa, Giữ tâm trong sáng, giữ lòng thủy chung. Nghịch cảnh chỉ là điểm dừng, Để ta lấy đà tiến cùng tương lai. Mai này nhìn lại hôm nay, Mỉm cười vì đã chẳng lay ý mình. Vượt qua nghịch cảnh điêu linh, Con người tỏa sáng bằng chính niềm tin.
    0 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 16/7
    Bài thơ: Chương 13. Kiên trì trước thử thách
    KIÊN TRÌ TRƯỚC THỬ THÁCH
    Đường dài chẳng ngại gian nan,
    Bước chân bền bỉ mở ngàn tương lai.
    Núi cao đâu cản người tài,
    Chỉ người bỏ cuộc mới hoài ước mơ.
    Bao lần vấp ngã bơ vơ,
    Lại càng đứng dậy đợi chờ bình minh.
    Thành công chẳng đến lặng thinh,
    Mà từ mồ hôi với niềm tin bền.
    Tre non vững giữa bão giông,
    Rễ sâu giữ đất, thân không cúi đầu.
    Con người cũng vậy mai sau,
    Kiên trì sẽ thắng nỗi đau cuộc đời.
    Có khi gió ngược đầy trời,
    Có khi mây phủ mịt mờ lối đi.
    Chớ vì gian khó mà lìa,
    Giữ tâm vững chí, bước đi từng ngày.
    Mỗi lần vượt một chông gai,
    Là thêm sức mạnh nối dài ước mong.
    Giọt mưa thấm mãi vào lòng,
    Đá kia cũng phải mòn dần theo năm.
    Đừng nhìn thất bại âm thầm,
    Như là dấu chấm của năm tháng dài.
    Hãy xem đó một ngày mai,
    Dạy ta mạnh mẽ, dẻo dai hơn nhiều.
    Người mang ý chí cao siêu,
    Không vì sóng dữ mà xiêu lòng mình.
    Một khi giữ trọn đức tin,
    Muôn ngàn thử thách hóa thành bước lên.
    Kiên trì là ngọn lửa bền,
    Soi đường vượt mọi ghềnh lên đỉnh cao.
    Càng qua giông tố lao đao,
    Càng thêm bản lĩnh, tự hào chính ta.
    Xin luôn ghi nhớ thiết tha,
    Muốn thành đại thụ phải qua tháng ngày.
    Ai không bỏ cuộc giữa đời,
    Ắt sẽ gặt hái rạng ngời thành công.
    HNI 16/7 Bài thơ: Chương 13. Kiên trì trước thử thách KIÊN TRÌ TRƯỚC THỬ THÁCH Đường dài chẳng ngại gian nan, Bước chân bền bỉ mở ngàn tương lai. Núi cao đâu cản người tài, Chỉ người bỏ cuộc mới hoài ước mơ. Bao lần vấp ngã bơ vơ, Lại càng đứng dậy đợi chờ bình minh. Thành công chẳng đến lặng thinh, Mà từ mồ hôi với niềm tin bền. Tre non vững giữa bão giông, Rễ sâu giữ đất, thân không cúi đầu. Con người cũng vậy mai sau, Kiên trì sẽ thắng nỗi đau cuộc đời. Có khi gió ngược đầy trời, Có khi mây phủ mịt mờ lối đi. Chớ vì gian khó mà lìa, Giữ tâm vững chí, bước đi từng ngày. Mỗi lần vượt một chông gai, Là thêm sức mạnh nối dài ước mong. Giọt mưa thấm mãi vào lòng, Đá kia cũng phải mòn dần theo năm. Đừng nhìn thất bại âm thầm, Như là dấu chấm của năm tháng dài. Hãy xem đó một ngày mai, Dạy ta mạnh mẽ, dẻo dai hơn nhiều. Người mang ý chí cao siêu, Không vì sóng dữ mà xiêu lòng mình. Một khi giữ trọn đức tin, Muôn ngàn thử thách hóa thành bước lên. Kiên trì là ngọn lửa bền, Soi đường vượt mọi ghềnh lên đỉnh cao. Càng qua giông tố lao đao, Càng thêm bản lĩnh, tự hào chính ta. Xin luôn ghi nhớ thiết tha, Muốn thành đại thụ phải qua tháng ngày. Ai không bỏ cuộc giữa đời, Ắt sẽ gặt hái rạng ngời thành công.
    Love
    1
    0 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 16/7
    Bài thơ: Chương 14. Khiêm tốn để trưởng thành
    KHIÊM TỐN ĐỂ TRƯỞNG THÀNH
    Cây cao nhờ rễ cắm sâu,
    Người hay nhờ biết cúi đầu học thêm.
    Biển khơi rộng bởi lặng im,
    Đón bao sông suối ngày đêm đổ về.
    Người tài chẳng thích khoe khoang,
    Lấy tâm chân thật mở ngàn niềm tin.
    Danh cao giữ trọn nghĩa tình,
    Càng nhiều thành tựu càng gìn khiêm cung.
    Núi cao chẳng nói mình cao,
    Mây trôi lặng lẽ gửi vào trời xanh.
    Hoa thơm đâu kể hương lành,
    Vẫn âm thầm tỏa ngọt lành bốn phương.
    Biết mình còn những đoạn đường,
    Còn bao tri thức cần luôn học hoài.
    Hôm nay dẫu có thành tài,
    Ngày mai vẫn phải miệt mài tiến lên.
    Khiêm nhường chẳng phải yếu hèn,
    Mà là sức mạnh vững bền từ tâm.
    Biết nghe lời nói chân thành,
    Biết nhìn thiếu sót để mình đổi thay.
    Người khôn chẳng ngại học ai,
    Dẫu là em nhỏ hay người bình dân.
    Mỗi người một ánh sao ngần,
    Đều mang bài học góp phần cho ta.
    Tự cao dễ hóa kiêu sa,
    Làm mờ trí tuệ, cách xa lòng người.
    Khiêm cung mở rộng nụ cười,
    Kết thêm bè bạn, sáng ngời nhân tâm.
    Đường đời còn lắm thăng trầm,
    Người luôn khiêm tốn sẽ không lạc đường.
    Mỗi ngày bồi đắp yêu thương,
    Mỗi ngày hoàn thiện nhân lương chính mình.
    Xin giữ mãi một niềm tin,
    Sống bằng đức hạnh, nghĩa tình trước sau.
    Càng cao càng biết cúi đầu,
    Ấy là phẩm chất bền lâu với đời.
    Trưởng thành đâu chỉ tài năng,
    Mà từ nhân cách sáng ngần trong tim.
    Khiêm nhường là ánh bình minh,
    Soi đường hạnh phúc, giữ gìn tương lai.
    HNI 16/7 Bài thơ: Chương 14. Khiêm tốn để trưởng thành KHIÊM TỐN ĐỂ TRƯỞNG THÀNH Cây cao nhờ rễ cắm sâu, Người hay nhờ biết cúi đầu học thêm. Biển khơi rộng bởi lặng im, Đón bao sông suối ngày đêm đổ về. Người tài chẳng thích khoe khoang, Lấy tâm chân thật mở ngàn niềm tin. Danh cao giữ trọn nghĩa tình, Càng nhiều thành tựu càng gìn khiêm cung. Núi cao chẳng nói mình cao, Mây trôi lặng lẽ gửi vào trời xanh. Hoa thơm đâu kể hương lành, Vẫn âm thầm tỏa ngọt lành bốn phương. Biết mình còn những đoạn đường, Còn bao tri thức cần luôn học hoài. Hôm nay dẫu có thành tài, Ngày mai vẫn phải miệt mài tiến lên. Khiêm nhường chẳng phải yếu hèn, Mà là sức mạnh vững bền từ tâm. Biết nghe lời nói chân thành, Biết nhìn thiếu sót để mình đổi thay. Người khôn chẳng ngại học ai, Dẫu là em nhỏ hay người bình dân. Mỗi người một ánh sao ngần, Đều mang bài học góp phần cho ta. Tự cao dễ hóa kiêu sa, Làm mờ trí tuệ, cách xa lòng người. Khiêm cung mở rộng nụ cười, Kết thêm bè bạn, sáng ngời nhân tâm. Đường đời còn lắm thăng trầm, Người luôn khiêm tốn sẽ không lạc đường. Mỗi ngày bồi đắp yêu thương, Mỗi ngày hoàn thiện nhân lương chính mình. Xin giữ mãi một niềm tin, Sống bằng đức hạnh, nghĩa tình trước sau. Càng cao càng biết cúi đầu, Ấy là phẩm chất bền lâu với đời. Trưởng thành đâu chỉ tài năng, Mà từ nhân cách sáng ngần trong tim. Khiêm nhường là ánh bình minh, Soi đường hạnh phúc, giữ gìn tương lai.
    Love
    1
    0 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 16/7
    Thơ lục bát
    – Chương 22: Chính quyền số

    Chính quyền số mở tương lai,
    Vì dân phục vụ tháng ngày bình yên.
    Ngọc Sơn rực sáng mọi miền,
    Công nghệ kết nối niềm tin muôn người.

    Việc công xử lý đúng thời,
    Nhanh, minh bạch, thuận cho đời an vui.
    Bao hồ sơ chẳng ngậm ngùi,
    Chỉ cần một chạm, nụ cười nở hoa.

    Người dân khắp chốn gần xa,
    Đều vui tiếp cận nước nhà văn minh.
    Dữ liệu kết nối hành trình,
    Liên thông các cấp, nghĩa tình bền lâu.

    AI góp sức nhịp cầu,
    Hỗ trợ quyết sách bền sâu mỗi ngày.
    Đêm ngày vận hành không ngơi,
    Phục vụ cuộc sống sáng ngời niềm tin.

    Doanh nhân vững bước hành trình,
    Đầu tư phát triển quê mình giàu sang.
    Pháp quyền tỏa sáng rõ ràng,
    Liêm chính phục vụ vẻ vang giống nòi.

    Công bằng gìn giữ muôn nơi,
    Lòng dân gắn kết, đất trời bình yên.
    An toàn dữ liệu vững bền,
    Giữ gìn cuộc sống an nhiên từng ngày.

    Ngọc Sơn đổi mới hôm nay,
    Vươn lên mạnh mẽ sánh vai năm châu.
    Khát vọng bắc những nhịp cầu,
    Đưa bao sáng kiến vươn cao cùng đời.

    Chính quyền gần gũi mọi người,
    Lắng nghe dân ý, rạng ngời niềm tin.
    Muôn dân chung một hành trình,
    Đồng lòng xây dựng nước mình phồn vinh.

    Việt Nam rực ánh bình minh,
    Đổi thay từ những nghĩa tình vì dân.
    Mai sau con cháu chuyên cần,
    Tiếp nền trí tuệ, góp phần dựng xây.

    Muôn người chung sức hôm nay,
    Cho quê hương mãi tháng ngày vẻ vang.
    Khúc ca còn mãi ngân vang,
    Chính quyền số sáng, huy hoàng ngàn năm.
    HNI 16/7 Thơ lục bát – Chương 22: Chính quyền số Chính quyền số mở tương lai, Vì dân phục vụ tháng ngày bình yên. Ngọc Sơn rực sáng mọi miền, Công nghệ kết nối niềm tin muôn người. Việc công xử lý đúng thời, Nhanh, minh bạch, thuận cho đời an vui. Bao hồ sơ chẳng ngậm ngùi, Chỉ cần một chạm, nụ cười nở hoa. Người dân khắp chốn gần xa, Đều vui tiếp cận nước nhà văn minh. Dữ liệu kết nối hành trình, Liên thông các cấp, nghĩa tình bền lâu. AI góp sức nhịp cầu, Hỗ trợ quyết sách bền sâu mỗi ngày. Đêm ngày vận hành không ngơi, Phục vụ cuộc sống sáng ngời niềm tin. Doanh nhân vững bước hành trình, Đầu tư phát triển quê mình giàu sang. Pháp quyền tỏa sáng rõ ràng, Liêm chính phục vụ vẻ vang giống nòi. Công bằng gìn giữ muôn nơi, Lòng dân gắn kết, đất trời bình yên. An toàn dữ liệu vững bền, Giữ gìn cuộc sống an nhiên từng ngày. Ngọc Sơn đổi mới hôm nay, Vươn lên mạnh mẽ sánh vai năm châu. Khát vọng bắc những nhịp cầu, Đưa bao sáng kiến vươn cao cùng đời. Chính quyền gần gũi mọi người, Lắng nghe dân ý, rạng ngời niềm tin. Muôn dân chung một hành trình, Đồng lòng xây dựng nước mình phồn vinh. Việt Nam rực ánh bình minh, Đổi thay từ những nghĩa tình vì dân. Mai sau con cháu chuyên cần, Tiếp nền trí tuệ, góp phần dựng xây. Muôn người chung sức hôm nay, Cho quê hương mãi tháng ngày vẻ vang. Khúc ca còn mãi ngân vang, Chính quyền số sáng, huy hoàng ngàn năm.
    Like
    1
    0 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 16/7
    Bài thơ: Chương 15. Học từ thất bại
    Đường đời đâu chỉ nắng vàng,
    Có khi mưa đổ ngập ngàn bước chân.
    Thất bại chẳng phải dừng thân,
    Mà là bài học ân cần trao ta.
    Người khôn chẳng sợ phong ba,
    Vững tâm đứng dậy vượt qua chính mình.
    Mỗi lần vấp ngã lặng thinh,
    Lại thêm một bước hành trình trưởng thành.
    Thành công đâu đến dễ dàng,
    Được xây từ những gian nan tháng ngày.
    Ai không bỏ cuộc giữa đời,
    Sẽ nhìn hoa nở sau trời bão giông.
    Hãy tin sức mạnh trong lòng,
    Kiên trì giữ vững ước mong ban đầu.
    Ngày mai dẫu có bạc đầu,
    Vẫn còn ý chí làm cầu vươn xa.
    Thất bại là ngọn đèn hoa,
    Soi cho ta biết đâu là đúng sai.
    Biết mình để sửa tương lai,
    Biến bao thử thách thành bài học hay.
    Đừng than số phận đắng cay,
    Hãy xem nghịch cảnh là thầy của ta.
    Mỗi lần đứng dậy bước qua,
    Là thêm một chút vinh quang cuộc đời.
    Ngẩng đầu tiến bước không ngơi,
    Giữ tâm chính trực, giữ lời thủy chung.
    Học từ thất bại đến cùng,
    Thành công sẽ nở giữa vùng niềm tin.
    HNI 16/7 Bài thơ: Chương 15. Học từ thất bại Đường đời đâu chỉ nắng vàng, Có khi mưa đổ ngập ngàn bước chân. Thất bại chẳng phải dừng thân, Mà là bài học ân cần trao ta. Người khôn chẳng sợ phong ba, Vững tâm đứng dậy vượt qua chính mình. Mỗi lần vấp ngã lặng thinh, Lại thêm một bước hành trình trưởng thành. Thành công đâu đến dễ dàng, Được xây từ những gian nan tháng ngày. Ai không bỏ cuộc giữa đời, Sẽ nhìn hoa nở sau trời bão giông. Hãy tin sức mạnh trong lòng, Kiên trì giữ vững ước mong ban đầu. Ngày mai dẫu có bạc đầu, Vẫn còn ý chí làm cầu vươn xa. Thất bại là ngọn đèn hoa, Soi cho ta biết đâu là đúng sai. Biết mình để sửa tương lai, Biến bao thử thách thành bài học hay. Đừng than số phận đắng cay, Hãy xem nghịch cảnh là thầy của ta. Mỗi lần đứng dậy bước qua, Là thêm một chút vinh quang cuộc đời. Ngẩng đầu tiến bước không ngơi, Giữ tâm chính trực, giữ lời thủy chung. Học từ thất bại đến cùng, Thành công sẽ nở giữa vùng niềm tin.
    0 Bình luận 0 Chia sẽ
  • HNI 16/7
    Bài thơ: Chương 16. Làm chủ bản thân
    Muốn đi đến đỉnh vinh quang,
    Trước tiên thắng được ngổn ngang trong lòng.
    Không vì giận dữ cuốn dòng,
    Không vì cám dỗ mà không vững bền.
    Làm chủ từ mỗi niềm tin,
    Làm chủ suy nghĩ, giữ gìn tâm trong.
    Dẫu đời bão nổi mênh mông,
    Vẫn như tùng bách giữa dòng gió lay.
    Biết mình mạnh, biết mình hay,
    Biết điều còn thiếu từng ngày sửa sang.
    Chẳng vì danh lợi huy hoàng,
    Đánh rơi nhân cách, đánh tan nghĩa tình.
    Chiến công lớn nhất đời mình,
    Là khi chiến thắng chính mình hôm nay.
    Bỏ đi ích kỷ, mê say,
    Nuôi lòng chính trực mỗi ngày lớn lên.
    Tâm như ngọn lửa vững bền,
    Soi đường trí tuệ dựng nên tương lai.
    Mỗi lời, mỗi việc, mỗi ai,
    Đều mang trách nhiệm của người trưởng thành.
    Thành công bắt đầu từ tâm,
    Kỷ cương làm gốc, âm thầm tiến lên.
    Kiên trì vun đắp ngày đêm,
    Biến bao thử thách thành nền thành công.
    Làm chủ bản thân trước đời,
    Làm chủ cảm xúc, làm chủ niềm tin.
    Giữ lòng trong sáng, kiên định,
    Đường xa rồi cũng hóa gần mai sau.
    Hãy sống xứng đáng tự hào,
    Không vì được mất mà sao lãng lòng.
    Người làm chủ được bản thân,
    Chính là người thắng muôn phần gian nan.
    HNI 16/7 Bài thơ: Chương 16. Làm chủ bản thân Muốn đi đến đỉnh vinh quang, Trước tiên thắng được ngổn ngang trong lòng. Không vì giận dữ cuốn dòng, Không vì cám dỗ mà không vững bền. Làm chủ từ mỗi niềm tin, Làm chủ suy nghĩ, giữ gìn tâm trong. Dẫu đời bão nổi mênh mông, Vẫn như tùng bách giữa dòng gió lay. Biết mình mạnh, biết mình hay, Biết điều còn thiếu từng ngày sửa sang. Chẳng vì danh lợi huy hoàng, Đánh rơi nhân cách, đánh tan nghĩa tình. Chiến công lớn nhất đời mình, Là khi chiến thắng chính mình hôm nay. Bỏ đi ích kỷ, mê say, Nuôi lòng chính trực mỗi ngày lớn lên. Tâm như ngọn lửa vững bền, Soi đường trí tuệ dựng nên tương lai. Mỗi lời, mỗi việc, mỗi ai, Đều mang trách nhiệm của người trưởng thành. Thành công bắt đầu từ tâm, Kỷ cương làm gốc, âm thầm tiến lên. Kiên trì vun đắp ngày đêm, Biến bao thử thách thành nền thành công. Làm chủ bản thân trước đời, Làm chủ cảm xúc, làm chủ niềm tin. Giữ lòng trong sáng, kiên định, Đường xa rồi cũng hóa gần mai sau. Hãy sống xứng đáng tự hào, Không vì được mất mà sao lãng lòng. Người làm chủ được bản thân, Chính là người thắng muôn phần gian nan.
    Love
    1
    0 Bình luận 0 Chia sẽ